“Giờ phục vụ buổi trưa kết thúc, bên trong lộn xộn một chút, mong thông cảm.”
Nhạc Ninh thái thịt ba chỉ, bắc hai cái nồi lên bếp cùng lúc. Cùng là thịt ba chỉ, nhưng ở một nồi, khi rán mỡ, cô múc phần lớn mỡ ngoài mới cho hành tây xào. Ở nồi còn , cô giữ nguyên lượng mỡ và cho thẳng hành tây .
Khi hành tây mềm, Nhạc Ninh múc nước dùng tinh túy (nước cốt) từ nồi hầm lớn, chia đều hai nồi, vặn lửa lớn đun sôi mười phút. Nhạc Ninh mở nắp nồi, một nồi cô chỉ nêm một chút muối, nồi cô cho hẳn một muỗng muối đầy, thêm chút bột ngọt.
Nhạc Ninh lọc lấy nước dùng từ hai nồi, thêm Củ Tỏi Du (dầu tỏi) : “Chúng ngoài thôi!”
Cô nhờ bưng hai bát nước dùng sảnh lớn, đặt lên bàn, lấy thêm bát nhỏ và thìa: “Các tự so sánh thử xem, sự khác biệt giữa hai loại nước dùng .”
Các phóng viên tự múc nước dùng nếm thử. Có nếm trúng bát nước dùng đặc sánh.
Nhạc Ninh cầm lấy micro của đặt bàn, đưa đến sát miệng : “Cảm giác thế nào?”
Vị phóng viên sững sờ, tự nhiên biến thành đối tượng phỏng vấn thế ? vẫn thành thật trả lời: “Đậm đà, ngọt, mặn. Có hương vị của nước dùng mì sợi kiểu Nhật.”
Nhạc Ninh hỏi tiếp: “Anh thích khẩu vị ?”
“Cũng ăn ? ăn xong chắc sẽ khô miệng lắm nhỉ?” Phóng viên đáp.
Nhạc Ninh : “Nếm thử bát còn xem .”
Phóng viên múc bát nước dùng còn , uống một cách trơn tru.
Nga
Nhạc Ninh đưa micro đến sát miệng : “Thế nào?”
“Ngọt thanh, nhưng đậm đà đến mức cực đoan như bát , cũng mặn. Bát uống thấy miệng hơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/am-thuc-thap-nien-80-toi-ke-thua-mot-tuu-lau-o-huong-giang/chuong-237.html.]
Nhạc Ninh sang các phóng viên khác: “Còn các thì ? Cảm nhận thế nào?”
“Giống , thấy bát thanh đạm miệng hơn một chút.” Một phóng viên khác lên tiếng.
Nhạc Ninh cầm micro hướng về phía ống kính: “Lúc cô Thôi Tuệ Nghi cùng nghiên cứu mì ăn liền, cô từng giải thích cho tại mì ăn liền Viên T.ử để riêng một gói nước tương sinh trừu nhỏ trong gói gia vị. Đó là vì Cảng Thành thích ăn bột ngọt trong gói gia vị của mì ăn liền Nhật Bản. Cô còn , Cảng Thành khi nấu mì sẽ bao giờ đổ hết gói bột gia vị , vì như thế sẽ quá mặn. Để hiểu rõ hơn về sự khác biệt của mì ăn liền, tìm đến các nhà hàng Nhật Bản và tiệm mì sợi để ăn thử. Trong đó một quán để cho ấn tượng sâu sắc, biển hiệu ghi là mì sợi kiểu Nhật chuẩn vị nhất Cảng Thành. ăn mì của quán đó. Ôi chao! Ngon tuyệt vời! Một bát mì ngon như , tại nổi tiếng? Bởi vì lớn lên ở vùng Tây Bắc. So với thói quen ăn uống của Cảng Thành, khẩu vị của Tây Bắc đậm đà hơn, cho nhiều muối hơn, còn ăn cay. Hơn nữa, định mức dầu ăn mỗi tháng của chỉ ba lạng, cơ thể khao khát chất béo, cho nên mới thấy ngon. hiểu vấn đề ở . Chắc chắn là do thói quen ẩm thực của mỗi vùng miền khác . Người Cảng Thành khẩu vị như thế nào, phản ứng của các chính là câu trả lời.”
Một phóng viên gật gù: “Hóa là .”
“Điều chỉ thể rằng, đây là cách hiểu của cá nhân về sự khác biệt trong khẩu vị giữa Cảng Thành và Nhật Bản. cho rằng như là để phục vụ khách hàng hơn. quên mất một điều, đông thể đại diện cho từng cá nhân. Vị khách bản địa thể thích nước dùng đặc sánh hơn, rõ ràng quyền tự lựa chọn, nhưng vì là Cảng Thành mà tự ý quyết định . Nhân đây, xin gửi lời xin đến vị khách đó. Nếu thời gian, thể ghé Bảo Hoa Lâu, sẵn lòng đích một bát b.ún phở khác cho .” Nhạc Ninh cầm micro, “Ngoài , cũng xin thêm, món b.ún phở là phiên bản giới hạn chỉ bán trong ngày hôm nay. Qua hôm nay, Bảo Hoa Lâu sẽ phục vụ món nữa. Dù Bảo Hoa Lâu cũng là một t.ửu lầu chuyên món Quảng Đông, tiệm cơm bình dân. dự định sẽ hợp tác với Lập Đức để đưa loại nước dùng sản phẩm thứ hai của chuỗi Ninh Tiểu Bếp: mì nước vịt . Qua hôm nay, ai ăn thì đành đợi mì Viên T.ử mắt nhé.”
Nhạc Ninh cuối cùng cũng trả micro cho phóng viên. Vị phóng viên như trút gánh nặng, giành quyền phát ngôn, hỏi: “Cô Nhạc, còn một câu hỏi nữa. Nghe cô rút cạn nhân sự nhà bếp của Ngự Long Hiên. Hôm nay Ngự Long Hiên ký quân lệnh trạng (cam kết) với mấy đầu bếp trong bếp, cam kết trong vòng 5 năm rời khỏi Ngự Long Hiên, đổi sẽ thưởng nóng mười vạn đô la Hồng Kông. Hơn nữa, cô ông chủ Quách tuyên bố điều gì ?”
“Ông gì?”
“Ông chỉ cần cô thể lôi kéo một đầu bếp từ chỗ ông , ông sẽ bái cô sư phụ.”
Nhạc Ninh dõng dạc tuyên bố: “ xin nhắc một nữa, Bảo Hoa Lâu từng coi Thắng Hoa Lâu là đối thủ cạnh tranh, Ninh Yến cũng sẽ coi Ngự Long Hiên là đối thủ cạnh tranh. Cảng Thành với 5 triệu dân, kinh tế đang phát triển bùng nổ, đủ sức dung nạp Ngự Long Hiên, cũng thể chứa chấp Ninh Yến, thậm chí sẽ còn thêm nhiều t.ửu lầu cao cấp khác xuất hiện. Đồng thời, thế giới đủ rộng lớn, cũng sẽ tự giới hạn ở Cảng Thành. Đường ai nấy , cạnh tranh hợp pháp và đạo đức sẽ lợi cho sự phát triển lành mạnh của thị trường.”
Phóng viên về phía đối diện, nơi Thắng Hoa Lâu nợ nần ngập đầu đến nay vẫn đóng c.h.ặ.t cửa, trong lòng chút bán tín bán nghi.
Nói xong, Nhạc Ninh gãi đầu, thở dài một , vẻ mặt đầy xui xẻo: “Nhân tiện, nhờ các hỏi ông chủ Quách một câu: Cả cái Cảng Thành hết cừu để vặt lông ? Tại ông cứ nhắm một con cừu là mà vặt mãi thế? Hơn nữa, từ khi nào tiêu chuẩn nhận đồ của thấp đến ? Muốn đồ của thật sự, thì cứ phụ bếp thái thịt hai năm, thợ sắp xếp món hai năm, rèn luyện kiến thức cơ bản cho vững vàng .”
Phóng viên: ……
Tiễn đám phóng viên về xong, Nhạc Ninh văn phòng gọi điện thoại cho Thôi Tuệ Nghi, báo rằng sẽ đến tìm cô ngay để bàn bạc về sản phẩm thứ hai của Ninh Tiểu Bếp: mì nước vịt .