Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang - Chương 300

Cập nhật lúc: 2026-05-07 18:38:24
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Phỉ thực sự bái phục Nhạc Ninh. Cô thể nghĩ một phương án tiết kiệm chi phí, "một mũi tên trúng hai đích", một quảng cáo dùng cho cả hai mục đích như .

 

Vài cùng rà soát từng chi tiết nhỏ.

 

Dương Chí Kiệt gọi điện thoại hẹn thời gian với Thôi Tuệ Nghi. Ngày mai hai bên sẽ họp bàn cụ thể.

 

Xử lý xong công việc, Nhạc Ninh về văn phòng của . Kiều Quân Hiền đang ghế của cô, chăm chú báo.

 

Cô bước tới, Kiều Quân Hiền ngẩng lên hỏi: “Tên nam sinh đó gọi là gì?”

 

“Làm gì? Đừng bảo là định phong sát đấy nhé?” Nhạc Ninh bật .

 

Kiều Quân Hiền nhướng mày: “Phong sát thì chắc . c.h.ặ.t đứt con đường thăng tiến của thì chẳng khó khăn gì. Thực Cảng Thành nhỏ bé lắm, học ngành thương mại ? Cơ hội nhất cho sinh viên Đại học Cảng Thành chẳng qua là các công ty thương mại nước ngoài và các doanh nghiệp vốn Hoa lâu đời. Mấy chỗ đó cho cơ hội, thì con đường tương lai của sẽ chông gai hơn nhiều.”

 

“Ái chà! Em đang yêu một tổng tài bá đạo đấy ?” Nhạc Ninh hiểu ý . Là một gia tộc hào môn lâu đời ở Cảng Thành, nhà họ Kiều và nhà họ Thái mối quan hệ cực kỳ sâu rộng với cả giới doanh nghiệp Hoa kiều lẫn các công ty nước ngoài.

 

“Anh thể , nhưng gia quy cho phép ỷ mạnh h.i.ế.p yếu. Anh chỉ tên , tìm cơ hội tẩn cho một trận thôi.” Kiều Quân Hiền hậm hực .

 

thể đ.á.n.h một trận, việc gì động não cho mệt?” Nhạc Ninh khẩy, “ loại chuyện đ.á.n.h , cần gì tay? Em hẹn với giáo sư của bọn họ, sẽ đến trường một buổi diễn thuyết. Để tự nhận rõ bản là ai, chuyện cứ để em tự giải quyết.”

 

Kiều Quân Hiền nắm lấy tay cô, ngước lên : “Cái gì em cũng tự hết, thế thì cần gì nữa?”

 

“Làm bạn trai chứ gì?” Nhạc Ninh cúi đầu, ghé sát tai thì thầm, “Sau còn thể nhiều chuyện khác nữa mà?”

Nga

 

Mặt Kiều Quân Hiền lập tức đỏ bừng, nóng ran. Môi Nhạc Ninh khẽ lướt qua gò má : “Thế ?”

 

“Ừm.”

 

“Không Bằng Thành ?” Nhạc Ninh hỏi.

 

“Lý Quốc Cường đến Bằng Thành , đang giúp chú A Căn thủ tục, sắp xong xuôi cả .”

 

Lúc bấy giờ đại lục vẫn áp dụng chế độ chứng minh thư nhân dân. Lần thể đến Cảng Thành trót lọt là nhờ mối quan hệ của nhà họ Kiều, một đường bật đèn xanh.

 

Lý Quốc Cường thủ tục cho nhóm chú A Căn, qua tầng tầng lớp lớp phê duyệt, cũng cần giấy giới thiệu, nên gặp khá nhiều khó khăn.

 

“À còn nữa! Cậu kể, đối tượng xem mắt của Tú Tú nhà bốn chị gái, chỉ mỗi là con trai độc đinh. Nhà bên đó cho sang đây, còn bàn bạc với thím Xuân Mai và chú Trung Nghĩa, cho Tú Tú nữa. Chẳng trong điện báo và thư từ chúng nhấn mạnh nhất định đưa Tú Tú sang ? Tú Tú cũng . Thím Xuân Mai và chú Trung Nghĩa suy tính , tin rằng em sẽ hại Tú Tú, nên quyết định hủy hôn sự đó, để Tú Tú sang đây.”

 

Nhạc Ninh thở phào nhẹ nhõm: “May quá, may quá!”

 

Nghe Kiều Quân Hiền kể về tiến độ xây dựng nhà máy ở Bằng Thành, Nhạc Ninh vốn còn lo lắng khi nhóm chú A Căn sang, Kiều Quân Hiền sẽ nuôi báo cô họ một thời gian.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/am-thuc-thap-nien-80-toi-ke-thua-mot-tuu-lau-o-huong-giang/chuong-300.html.]

Cũng may Kiều Quân Hiền cho , để nhà máy ở Bằng Thành sớm hoạt động, theo lời khuyên của đồng chí Ủy ban Thương mại. Khi giải phóng mặt bằng, họ phá dỡ ngôi trường tiểu học của làng, mà tận dụng xưởng tạm thời để lắp ráp quạt điện.

 

Nhà xưởng chính thức vẫn đang trong quá trình thi công. Đến lúc đó, bộ thiết gia công cơ khí từ thập niên 50, 60 của nhà máy ở Quan Đường sẽ chuyển sang đó, còn nhà máy ở Quan Đường sẽ đầu tư thêm thiết đời mới của Đức và Nhật Bản.

 

Bốn nhóm chú A Căn sang đó, tiên sẽ dọn dẹp trường tiểu học. Đợi thiết lắp ráp chuyển đến, họ sẽ tiếp nhận công việc. Ít nhất từ giờ đến Tết, họ sẽ lúc nào rảnh rỗi.

 

Thế thì yên tâm . Nhạc Ninh đồng hồ: “5 giờ , ăn tối xong hẵng về nhé? Anh ăn gì?”

 

Kiều Quân Hiền vẻ do dự: “Anh ăn .”

 

“Không ăn á? Ông bà nội đang đợi cơm ?” Nhạc Ninh nghĩ cũng đúng, vắng mấy ngày, chắc về đến nơi chạy tót đến chỗ cô, “Thế mau về !”

 

Kiều Quân Hiền gật đầu: “Anh về đây.”

 

“Khoan .” Nhạc Ninh chợt nhớ .

 

Kiều Quân Hiền dừng bước, Nhạc Ninh : “Để em xem còn bánh sầu riêng ngàn lớp , mang về cho dì ba nếm thử, chắc chắn dì sẽ thích.”

 

Nhạc Ninh bếp đóng gói một hộp bánh sầu riêng ngàn lớp đưa cho Kiều Quân Hiền.

 

Tiễn Kiều Quân Hiền xong, Nhạc Ninh , lên lầu. Nhân viên công ty quản lý đều tan , từng xuống lầu đều tươi chào cô:

 

“Ninh Ninh, bye bye nhé.”

 

“Chào cô Nhạc, hẹn gặp ngày mai.”

 

Nhạc Ninh vẫy tay chào họ.

 

Buổi tối bận rộn qua , Nhạc Ninh cùng A Minh kiểm tra các bàn ăn. Lúc bước khỏi phòng VIP thì 9 giờ rưỡi, cô thấy Nhạc Bảo Hoa đang đợi ở sảnh lớn.

 

“Ông nội, cháu tự về mà, ông đến đón cháu nữa?” Nhạc Ninh phàn nàn.

 

Nhạc Bảo Hoa xoa đầu cô cháu gái: “Đi thôi!”

 

tài giỏi đến , trong mắt ông nội, vẫn chỉ là một đứa trẻ 18 tuổi.

 

“Ông nội, đợi lúc nào rảnh, cháu sẽ học lái xe.” Như ông nội sẽ ngày nào cũng chờ đợi cô nữa.

 

“Không vội.” Nhạc Bảo Hoa lái xe , “Cháu cứ luôn miệng bảo ông giữ gìn sức khỏe, nghỉ ngơi nhiều . Đông khách, cháu chia ca cho các đầu bếp, cháu bắt A Kiệt việc kết hợp nghỉ ngơi, thế còn bản cháu thì ?”

 

“Cháu còn trẻ, đang lúc gây dựng sự nghiệp mà ông?”

 

Kiếp kinh nghiệm, nền tảng Bảo Hoa Lâu của ông nội chống lưng, các mối quan hệ của bác và bác gái lớn mang đến bao nhiêu tài nguyên. Nhớ kiếp , những ngày đầu khởi nghiệp, từng đồng từng cắc đều tự cầu cạnh nhà đầu tư. Đến lúc lên sàn chứng khoán gặp cảnh nội bộ đ.â.m lưng, môi trường bên ngoài thì khắc nghiệt. Lúc đó, cô thực sự chỉ ước một ngày 25 tiếng.

Loading...