Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang - Chương 389

Cập nhật lúc: 2026-05-08 12:09:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thôi Tuệ Nghi nhào lên , tiếp tục véo: “Anh thể tìm cái cớ khác ?”

 

Kiều Quân Thận khẽ rên lên một tiếng. Thôi Tuệ Nghi giật , cô cúi đầu : “Em đau ?”

 

“Em đụng .” Kiều Quân Thận .

 

Thôi Tuệ Nghi lập tức ngây . Cảm giác của cơ thể vô cùng rõ ràng, cô thực sự đụng nơi nên đụng.

 

Sau lưng cô một bàn tay nóng rực đang vuốt ve. Trong nháy mắt, cô Kiều Quân Thận kéo xuống. Đợi đến khi Thôi Tuệ Nghi phản ứng , trong đầu cô chỉ còn tràn ngập những đợt tấn công công thành đoạt đất của đàn ông , thế giới dường như chỉ còn tiếng tim đập của hai .

 

Kiều Quân Thận rốt cuộc cũng buông cô . Anh tựa trán trán cô, hỏi: “Được ?”

 

Thôi Tuệ Nghi trả lời câu hỏi , cô vươn tay cởi một nút áo sơ mi của ...

 

Từ phòng khách đến phòng ngủ, từ phòng ngủ phòng tắm về phòng ngủ.

 

Thôi Tuệ Nghi thề nhất định lười biếng nữa, rèn luyện theo đúng lịch trình sinh hoạt của Nhạc Ninh, nếu cái chuyện mà cũng mệt bở tai thì mất mặt quá.

 

Kiều Quân Thận áp sát lưng cô, ôm c.h.ặ.t lấy cô: “Tuệ Nghi.”

 

“Dạ?”

 

“Lần đó em chủ động đề nghị bạn gái , là...”

 

Nếu bây giờ Thôi Tuệ Nghi lười đến mức chẳng buồn nhúc nhích, cô nhất định sẽ , đạp cho một cước văng xuống giường. Ninh Ninh đàn ông nhà đều chung một tật . Ninh Ninh còn bảo cô dự đoán Kiều Quân Hiền kiểu gì cũng lấy đoạn băng ghi hình chương trình đó để rằng chính cô nhất kiến chung tình với . Thôi Tuệ Nghi e là khó thoát, nhưng ngờ ngày đến nhanh như .

 

Thôi Tuệ Nghi vỗ vỗ tay : “Anh não thì hẳn là tự hiểu , nhưng nếu hiểu, thì cứ vui là !”

 

Kiều Quân Thận khẽ c.ắ.n lên vai cô: “Anh vui, đặc biệt vui.”

 

Thôi Tuệ Nghi trợn trắng mắt, cảm thấy thật bất lực, đẩy : “Cài báo thức , sáng mai em còn siêu thị với Ninh Ninh.”

 

Kiều Quân Thận vươn tay chỉnh đồng hồ điện t.ử đầu giường, xoay tiếp tục ôm cô: “Ngủ !”

 

Tiếng chuông báo thức lanh lảnh đ.á.n.h thức Thôi Tuệ Nghi. Cô mở mắt , thấy eo nặng trĩu. Cúi đầu , Kiều Quân Thận vẫn duy trì tư thế ôm c.h.ặ.t lấy cô. Thôi Tuệ Nghi gỡ tay .

 

Kiều Quân Thận mở mắt. Thôi Tuệ Nghi đầu với : “Anh ngủ thêm lát nữa , em về phòng quần áo.”

 

Kiều Quân Thận kéo cô hôn một cái, cùng cô dậy: “Anh cũng dậy đây, cùng ăn sáng. Lát nữa còn gọi điện cho Trí Viễn.”

 

Thôi Tuệ Nghi mặc bộ quần áo ngày hôm qua, mở cửa phòng. Vừa bước ngoài thì thấy Nhạc Ninh đang tới. Nhạc Ninh cũng vặn thấy cô: “Chị ơi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/am-thuc-thap-nien-80-toi-ke-thua-mot-tuu-lau-o-huong-giang/chuong-389.html.]

 

Thôi Tuệ Nghi bắt quả tang, chút bối rối: “Ninh Ninh.”

 

Nhạc Ninh thấy Thôi Tuệ Nghi vẫn mặc chiếc áo len cardigan màu cà phê từ hôm qua, mái tóc chút rối bời.

 

Còn thể là chuyện gì nữa? Anh trai và chị gái đang chuyện lớn chứ . Cô : “Em gọi điện định hỏi xem chị dậy , nhưng ai máy nên định lên xem thử. Em xuống lầu ăn sáng đây.”

 

“Ừ, chị cũng xuống ngay đây.” Thôi Tuệ Nghi đáp.

 

Nhạc Ninh về phía thang máy. Vào trong thang máy chỉ một , cô ấn nút chọn tầng, đối diện với vách thang máy sáng bóng như gương, cô vươn tay tự vỗ trán một cái, thầm mắng bản đúng là đồ óc heo. Gọi điện thoại cho chị Tuệ Nghi , nghĩ theo hướng khác ? Cứ nghĩ đến mấy chuyện thanh niên đột t.ử gì. Cô thậm chí còn kịp giày, cứ thế sốt sắng chạy lên xem tình hình, giờ thì , phá đám chuyện của .

 

Ra khỏi thang máy, bước dọc hành lang, cô thấy Kiều Quân Hiền đang cửa phòng .

 

“Ninh Ninh, còn tưởng em xuống lầu ăn sáng chứ!” Kiều Quân Hiền cúi đầu chân cô, “Sao em dép lê ngoài thế ?”

 

Nhạc Ninh trả lời câu hỏi đó, lấy chìa khóa mở cửa: “Em giày , xong xuống lầu ăn sáng.”

 

Nhạc Ninh phòng giày, thoa chút kem dưỡng da lên tay : “Đi thôi.”

 

“Đêm qua trai mắng đấy.” Kiều Quân Hiền nắm tay cô, kể.

 

Nhạc Ninh ngạc nhiên: “Anh mắng gì?”

 

“Anh mắng hai đứa là một cặp ngốc.”

 

“Hai đứa á? Vì em hiểu mặt bằng cửa hàng là vàng ?” Nhạc Ninh nghĩ mãi , việc cô nhất thời hiểu về bất động sản thương mại cũng tính là chuyện gì to tát?

 

Kiều Quân Hiền kéo cô thang máy, cúi đầu thì thầm bên tai cô: “Hai đứa phiên gọi điện cho , phá đám chuyện họ đang hôn . Anh tức quá nên mắng chúng đấy.”

 

“Vậy cứ yên tâm, hôm nay chắc chắn hết giận .” Lông mày bên trái của Nhạc Ninh khẽ nhướng lên.

 

Kiều Quân Hiền nhận ẩn ý: “Đó là điều chắc chắn. Hồi nhỏ nghịch ngợm chọc giận thế nào, cũng chỉ giận một lúc thôi.”

Nga

 

Nhạc Ninh chỉ .

 

Hai cùng nhà hàng. Nhạc Ninh cầm khay chọn đồ ăn. Tại quầy mì, một đầu bếp mặc trang phục truyền thống Nhật Bản đang nấu mì. Nhạc Ninh gọi một bát mì Udon.

 

Đầu bếp đổ phần mì Udon chần chín bát, dùng muôi gỗ múc một muôi nước dùng màu hổ phách rưới lên những sợi mì trắng muốt, cuối cùng rắc thêm một nắm cá bào. Đầu bếp cúi dâng bát mì lên. Toàn bộ quá trình trông chuyên nghiệp, hương vị cũng cực kỳ tuyệt hảo.

 

lúc đó, Kiều Quân Thận và Thôi Tuệ Nghi bước . Kiều Quân Hiền trai , khóe mắt, đuôi mày, thậm chí đến từng sợi tóc của đều như đang . Giống hệt cái năm mới đời, lặn lội sang tận Bắc Âu đàm phán một dự án lớn và giành thành công vang dội. Lúc đó cũng hăng hái, tự tin như thế , nhưng đắc ý đến mức .

 

 

Loading...