Ngoài , nàng còn tinh luyện ít rượu nồng độ cồn cao, dùng để sát trùng và trị ngoại thương.
Thành phẩm xong, nàng đều gửi hết cho Hoàng thượng, để ngài cùng với lương thảo vận chuyển đến biên quan, coi như góp một phần công sức. Lương thảo đó nàng quyên góp gần đủ, cung cấp thêm. Tuy nhiên, nàng đầu, ít quý nhân cũng thể hưởng ứng, ít nhiều đều quyên góp một ít lương thực và quần áo giữ ấm.
Hoàng thượng trong lòng vô cùng cảm kích Bạch Chỉ Nguyệt, càng thấy tương lai tươi sáng. Năm nay, các loại gia súc ngài nuôi dưỡng cũng phát triển . Dù một c.h.ế.t vì tuyết lớn, nhưng thể thấy rằng trong điều kiện bình thường, việc chăn nuôi quy mô lớn thành vấn đề.
Quan trọng nhất là Bạch Chỉ Nguyệt vạch cho ngài một con đường sáng. Nuôi nhiều gia súc thì thịt thể ăn, da thể cung cấp cho binh sĩ ở những nơi lạnh giá phía Bắc đồ giữ ấm. Đến lúc đó, binh tướng của ngài sẽ còn sợ rét lạnh, thể cường tráng. Dù thời tiết khắc nghiệt gặp quân Ô Đồ xâm lược cũng cần lo lắng. Trước đây, mỗi khi gặp đợt rét đậm, các tướng sĩ đều tổn thương do giá lạnh, thậm chí c.h.ế.t cóng, vì quần áo giữ ấm cấp phát thể so sánh với đồ bằng da lông của Ô Đồ.
Tăng cường quy mô chăn nuôi, đổi mới quần áo giữ ấm hơn cho binh lính Bắc Cương, nâng cao năng lực tác chiến của họ, trở thành mục tiêu tiếp theo của ngài.
Cuối năm, việc quyết toán sổ sách tuy chậm trễ một chút do tuyết lớn đường sá phong tỏa, nhưng tất cả đều tất cuối năm. Ba mươi tư quản sự ai dám gây vấn đề lớn nào nữa. Chủ yếu là vì danh tiếng của nàng trong một hai năm qua quá lớn, bạc tuy quan trọng nhưng mạng sống còn quan trọng hơn. Dù ý đồ cũng gan . Bạch Chỉ Nguyệt cũng đúng hẹn phát thưởng hậu hĩnh cho mấy , những khác cũng nhận chút phúc lợi cuối năm.
Điều khiến nàng bất ngờ nhất là quản sự của tiệm vải Cát Tường, Mạc Tùng, đợi các quản sự khác hết để gặp riêng nàng.
“Ngươi cầu hôn Bạch Vịnh Liên?”
“Vâng ạ.”
Thì trong buổi tiệc đó, Bạch Vịnh Liên cứu Mạc Tùng một mạng. Trong lòng vô cùng cảm kích. Hơn nữa, tay nghề của Bạch Vịnh Liên tinh xảo, thường xuyên đưa những ý tưởng và mẫu thêu mới lạ. Hai trong quá trình hợp tác dần nảy sinh tình cảm đặc biệt. Bạch Vịnh Liên trong lòng khúc mắc, nên Mạc Tùng nhờ Bạch Chỉ Nguyệt chứng kiến.
“Đây là chuyện , gì đồng ý. Quan trọng nhất vẫn là ý của nàng . Chỉ cần nàng gật đầu, sẽ giúp các ngươi mai.”
Mạc Tùng vui mừng mặt.
“Ngài đồng ý thì nàng chắc chắn sẽ gật đầu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/an-dua-nguoc-tra-tien-tay-va-mat-thang-lon/chuong-455.html.]
Bạch Vịnh Liên , chỉ là vượt qua rào cản trong lòng. Có sự cho phép của Bạch Chỉ Nguyệt, lẽ lòng nàng sẽ an tâm hơn. Nàng cũng vui vẻ tác thành chuyện , giúp mời bà mối theo đúng lễ nghi, chỉ chờ chọn ngày lành tháng là thể thành . Nhìn thấy nàng thể một cuộc sống hơn, Bạch Chỉ Nguyệt cũng vui, dù cũng là cứu.
Lại một năm nữa đến yến tiệc trong cung, chiến sự ở phía Bắc cũng ảnh hưởng đến cuộc sống ở hoàng thành. Lần cung dự tiệc, cảm giác như qua lâu, nhưng thực chỉ mới một năm. Lần , nàng thể cạnh Bình Dương công chúa.
“Nghe gần đây luôn hỏi thăm về cha ruột của con ngươi?”
“Còn là vì lợi ích !”
“Muốn nhận phận cha đứa bé để phò mã công đó mà!”
“Đâu chỉ , lẽ là nhận đứa bé để mưu đồ lớn hơn. Một kẻ khác thì đơn thuần chỉ là thấy sống , dâng sớ rằng cha đứa bé rõ lai lịch là điềm , thể phong tước hiệu tương xứng.”
Đứa bé còn đời mà bắt đầu ồn ào.
“Không ai chứ?”
“Sẽ ai . Lúc nghĩ đến tình huống , nên chọn ở hoàng thành.”
“Ừm, Điền ma ma việc cẩn thận, sẽ để ai tra gì . Nếu ngươi lôi âm mưu nữa, thì bất kể ai đến cứ thẳng tay đuổi . Có kẻ nào cứng đầu thì cứ xử lý một hai tên, dọa cho chúng sợ thì sẽ dám đến phiền nữa.”
“Được, ngươi. Lại kẻ nào lắm lời, hết cứ đ.á.n.h cho một trận. Nếu còn yên, thì cứ tống Đại Lý Tự, tội mạo nhận huyết thống hoàng tộc, g.i.ế.c cũng oan.”
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
“Đừng vì những chuyện mà ảnh hưởng tâm trạng. Có kẻ nào nhúng tay điều tra, thì cứ c.h.ặ.t đứt tay chân của chúng. Nếu của ngươi đủ sức, thì cứ tìm Hoàng thượng. Ảnh vệ trong tay ngài những chuyện thuận tay, giải quyết chút chuyện cho ngươi là lẽ đương nhiên.”