ANH ẤY NỒNG NHIỆT HƠN CHỒNG CŨ - Chương 167: Bảo bối Vãn Vãn

Cập nhật lúc: 2026-01-28 19:47:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trăng lên đầu cành liễu, gió thổi gợn sóng mặt hồ mùa xuân, rèm lụa trắng ban công lay động ngừng.

Thoáng thấy tiếng nũng nịu vọng từ khe hở:

"Hoắc Yếm."

"A Yếm."

"Anh ơi."

Mạnh Vãn Khê vẫn đ.á.n.h giá thấp Hoắc Yếm, cứ nghĩ hai sẽ từ từ tiến triển, ngờ trực tiếp "tấn công" mạnh mẽ.

THẬP LÝ ĐÀO HOA

thời gian hai quen cũng lâu, đạt đến mức độ là điều Mạnh Vãn Khê nghĩ tới.

Tối nay cô mới thấm thía rằng Hoắc Yếm là .

So với việc cô trần truồng, Hoắc Yếm chỉ nới lỏng cổ áo sơ mi, vẫn giữ vẻ chỉnh tề.

Mạnh Vãn Khê , sợ đau lòng, cũng tiện hỏi rốt cuộc ở chỗ nào.

Cô đoán lẽ giống như thái giám thời xưa, thể chuyện đó nhưng thích trêu chọc phụ nữ.

Hoắc Yếm cảm thấy thế nào, nhưng thể đến mức đó.

Cách một cánh cửa, Hoắc Yếm vòi sen lạnh buốt, trời nếu khả năng tự chủ tuyệt vời, thể kiềm chế .

rõ, bây giờ lúc, Mạnh Vãn Khê đang mang thai, mặc dù mấy ngày khám thai, đứa bé phát triển .

cô cũng từng sảy thai, đứa bé là tất cả hy vọng của cô, sẽ vì khoái cảm nhất thời của mà bỏ qua sức khỏe của cô.

Quan trọng nhất là lúc đầu để dỗ dành cô đồng ý với , từ từ khiến Mạnh Vãn Khê mở lòng với , Hoắc Yếm sẽ ngốc đến mức để lộ lúc .

Chỉ là tối nay tắm nước lạnh lâu hơn khi.

Khi Mạnh Vãn Khê mơ màng ngủ, cô cảm thấy thêm một phía , mang theo nước lạnh buốt, khiến cô run lên.

Giọng Hoắc Yếm trầm thấp vang lên bên tai cô: "Bảo bối, em lạnh ?"

Không lâu đó, cách giữa hai gần hơn một bước, so với sự dè dặt đây, họ trở nên mật và tự nhiên hơn.

Mạnh Vãn Khê dụi đầu cổ , "Không , em buồn ngủ quá."

"Ngoan, ngủ ."

Hoắc Yếm phụ nữ nhỏ bé đang ngủ say trong vòng tay , tay nhẹ nhàng đặt lên bụng của cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/anh-ay-nong-nhiet-hon-chong-cu/chuong-167-bao-boi-van-van.html.]

Sẽ một ngày, nơi đây sẽ ươm mầm một sinh linh bé bỏng của và Mạnh Vãn Khê.

Không vội, thứ vẫn còn kịp.

Đêm đó Mạnh Vãn Khê một giấc mơ.

Trong mơ, Phó Cẩn Tu đuổi theo cô đến hoang dã, rừng rậm, biển cả, vách đá, cô nhảy xuống và rơi vòng tay một , khi cô ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt dịu dàng của Hoắc Yếm.

"Vãn Vãn, đến đây với ."

"A Yếm..."

Mạnh Vãn Khê mở mắt, giường chỉ còn ánh nắng, bên cạnh cô còn bóng dáng Hoắc Yếm.

Nghĩ đến chuyện xảy đêm qua, Mạnh Vãn Khê đỏ bừng mặt.

Cô lén lút dậy rửa mặt, mặc quần áo chỉnh tề ngoài, phát hiện Hoắc Yếm đang từ xa gọi điện thoại.

Như cảm nhận sự xuất hiện của cô, , đôi mắt đen láy mặt cô.

Mạnh Vãn Khê như một đứa trẻ sai, vô cớ trốn cây dừa.

Hoắc Yếm khẽ nhướng mày, khóe môi mỏng nhạt nhẽo khẽ nhếch lên một nụ .

"Được, cứ như ." Anh cúp điện thoại.

Cấp của đối phương ngơ ngác, Tam gia ?

Hoắc Yếm về phía Mạnh Vãn Khê, Mạnh Vãn Khê đỏ mặt lưng với .

Anh vòng phía phụ nữ, tay cầm một bông hoa sứ trắng ngà, cài lên tóc cô, "Rất ."

Mạnh Vãn Khê chằm chằm đôi tay xương xẩu của , đầu óc miên man suy nghĩ.

Thấy cô ngây , nâng cằm cô lên, để cô đối diện với ánh mắt , "Sao , tối qua em khó chịu ? Dù cũng là mới, nếu chỗ nào em thể thẳng với , sẽ sửa..."

Tay Mạnh Vãn Khê che miệng , "Đồ xa, nữa."

Đôi mắt đàn ông tràn đầy dịu dàng, "Được, nữa, bảo bối của ngại ."

Xung quanh hai nổi lên những bong bóng màu hồng đáng ngờ.

Mạnh Vãn Khê từng thấy như , cô giơ tay đ.ấ.m n.g.ự.c , "Hoắc Yếm, ai xa ?"

Hoắc Yếm thuận thế nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, những nụ hôn như mưa rơi xuống, "Không , em là đầu tiên."

 

Loading...