Người Phạm Mễ cứng đờ, vì tức giận mà là vì thở đó cho giật . Luồng ấm áp như mang theo dòng điện chậm rãi chạy qua vành tai cô, sự mờ ám khiến cô nhất thời kịp phản ứng. Lặn lội trong cái giới bao nhiêu năm, cô từng trải qua những buổi tiệc tùng những sóng gió lớn nhỏ, nhưng cảm giác lúc thực sự là đầu tiên.
Có lẽ cảm nhận sự cứng nhắc của cô, Trình Hoan càng đắc ý : “Cơ thể cư nhiên vẫn còn nhạy cảm như , hèn gì các đạo diễn đều thích tìm cô đóng phim. Loại như cô mà nổi tiếng thì đúng là vô lý.”
Phạm Mễ rũ mắt, đầu ngón tay khẽ bấm lòng bàn tay để lấy bình tĩnh. Vốn dĩ Trình Hoan tưởng rằng cô sẽ hổ hoặc tức giận mà phản công ngay lập tức, nhưng cô đột nhiên bật . Cô thẳng mắt bằng ánh mắt lạnh lùng và thấu triệt như một bà lão thấu sự đời: “Muốn nổi danh, kiếm tiền, vốn dĩ là nguyện vọng bình thường nhất trong giới . Vì mục tiêu của mà nỗ lực , liều mạng thế nào, lợi dụng bản đến đều là chuyện của , cần phê bình giáo d.ụ.c ? Khi những lời , ơn cũng hãy chú ý đến phận của chính . Anh thầy giáo dạy đạo đức của , cũng chẳng bạn trai , lấy tư cách gì để chỉ trích đời tư của ?” Giọng cô bình thản, mang theo chút cảm xúc nào, giống như đang : "Ừ, đúng lắm", nhưng lời lẽ khiến thể thốt lên lời phản bác nào.
Nói xong, Phạm Mễ chớp mắt một cái: “Hơn nữa, đừng quên cũng ở trong giới thôi. Huống hồ, cái vẻ ngoài nam chẳng nam nữ chẳng nữ, kiểu 'trai gái đều ăn' như thì thấy ngủ với đạo diễn chắc cũng chẳng kém .”
Khóe môi Trình Hoan nhếch lên: “Chuyện mà cô cũng ? là thể 'cưa' cả nam lẫn nữ, là cô cũng thử một chút xem ?”
Phạm Mễ đáp: “Cảm ơn, dạo đang dịch cúm gia cầm, tránh xa gà vịt và các loại chim ch.óc hoang dã.” Nói xong, cô về phía xa.
Trình Hoan nghẹn họng, hồi lâu lời nào. Chỉ là luồng sát khí tỏa từ còn thấp hơn cả lúc , gương mặt hiện rõ dòng chữ: " đang khó chịu, đừng chọc ", mấy nhân viên công tác sợ tới mức dám hé răng.
Phó đạo diễn : “Hình như cãi , chúng tiếp ?”
Một cô gái xem thở dài bất lực: “Chị Phạn Phạn đối đầu với Hoan Hoan , chẳng lẽ hai đúng là kiểu 'bát tự hợp' trong truyền thuyết ?”
Một cô gái khác phụ họa: “Còn hỏi ? Chắc chắn là . Bình thường chị Phạn Phạn dịu dàng lắm, đối xử với chúng cực kỳ . Trình Hoan cũng luôn lịch sự, bao giờ mắc bệnh ngôi . Thế mà cứ đụng mặt là xảy phản ứng hóa học tiêu cực. Bộ phim liệu tiếp đây?”
Đạo diễn xoa cằm: “Quay chứ! Sao , cái cần chính là loại phản ứng hóa học .” Nói xong, ông vung tay: “Bắt đầu!”
Thế là, khung cảnh sặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g nhanh ch.óng biến mất. Trình Hoan Phạm Mễ bằng gương mặt đầy đau xót. Anh chậm rãi đưa tay kéo lấy cô, ôm c.h.ặ.t lòng khẽ thở dài: “Anh ở ngay đây, tại em thấy? Anh luôn ở đây, em thích ai cũng , vẫn sẽ ở đây. Chỉ là, đôi khi những lúc đau lòng, em thể một chút ?”
Trình Hoan – mang vẻ đến nghẹt thở – về phía bằng ánh mắt u sầu và tan nát cõi lòng. Đôi bàn tay thon dài của từng chút từng chút một vuốt ve mái tóc ngắn của Phạm Mễ. Nước mắt từ từ lăn dài.
Phạm Mễ ngơ ngác để ôm trong lòng, một lúc lâu mới ngẩng đầu lên, thấy những giọt nước mắt của , cô đưa tay lau khô chúng mỉm : “Tại ? Vì tình yêu ?”
Trình Hoan cô, khẽ : “Vì em tình yêu.”
Phạm Mễ thoáng sững sờ, nhẹ giọng : “A Ngôn, chúng ở bên ? Ít nhất, trong hai chúng cũng một hạnh phúc, đúng ?” Khi lời , ánh mắt Phạm Mễ trống rỗng, cô trông giống như một con b.úp bê vải rách nát, chẳng còn chút ý thức nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/anh-de-yeu-nghiet-theo-duoi-nu-than-toc-ngan/04.html.]
Trình Hoan ôm lấy cô: “Em thấy là .” Dứt lời, nhắm mắt , khẽ thở dài một tiếng.
Vậy là, hiện mắt chính là một khung cảnh như thế : Dưới cơn mưa xối xả, hai họ gắt gao ôm lấy để sưởi ấm cho đối phương. Trình Hoan với mái tóc dài đang cẩn thận ôm lấy Phạm Mễ trong lòng. Động tác đó, tư thế đó, hòa hợp và đẽ đến lạ kỳ.
Và cũng đôi đến mức thể diễn tả bằng lời.
Hai cô gái lúc nãy cùng đồng thanh thốt lên: “Trời ơi, đôi quá mất!”
Đạo diễn màn hình, vẻ mặt đầy đắc ý: “ bảo mà, Phạm Mễ và Trình Hoan đóng bộ là chuẩn cần chỉnh!”
Phó đạo diễn bên cạnh than thở: “ chợt nhớ đến một câu...”
Người khác hỏi: “Câu gì?”
Vừa đúng lúc đó, đạo diễn hô lớn: “Tốt! Cảnh đạt , nghỉ ngơi .”
Ngay lập tức, hai trong sân khấu vội vã tách với vẻ mặt chán ghét đối phương tột độ. Phạm Mễ một góc mặt mày đen xì tiếp tục xem kịch bản, Trình Hoan trở về ghế sô pha, lạnh lùng lau tóc.
Phó đạo diễn : “Hai thái cực nóng lạnh.”
Toàn thể nhân viên đồng loạt gật đầu tán thành... Đạo diễn ơi, ông ơn đừng bao giờ hô "Cắt", cứ để họ diễn suốt đời cũng ... Chúng chịu nổi cú sốc …
chương 3: Định luật Murphy
Sau khi kết thúc tháng chụp đầu tiên, bộ phim bắt đầu chiến dịch quảng bá vô cùng rầm rộ. Nói là một tháng phim chủ yếu là tính thời gian diễn xuất của các diễn viên, thực tế bộ phim từ khâu kịch bản, cắt ghép đến hậu kỳ đều tiêu tốn ít thời gian và công sức. Thế nhưng, cái mác " thành phim chỉ trong một tháng" thực sự khiến giới chuyên môn ngỡ ngàng.
Cứ cho là đạo diễn của bộ phim là một "quỷ tài" nổi danh trong giới.
Cứ cho là nữ chính Phạm Mễ là một dạn dày kinh nghiệm, xuất từ ngôi nhí từ năm tám tuổi.