Cứ cho là nam chính Trình Hoan là "vua ghi nhớ lời thoại" tiếng, một quyển kịch bản dày cộp chỉ cần hơn một giờ là thuộc làu làu.
Tuy nhiên, khi đoàn phim chính thức bắt đầu tuyên truyền, cái khẩu hiệu “Một tháng xong một bộ phim thần tượng” vẫn dấy lên một làn sóng tranh luận gay gắt. Thậm chí nhiều bắt đầu hoài nghi liệu tác phẩm quá mức cẩu thả . Đặc biệt là khi hai vị vai chính đều là những "ông hoàng bà chúa" thị phi, với chừng đó tai tiếng thì kỹ năng diễn xuất liệu bao nhiêu? Nghề nào cũng chuyên môn riêng, nhưng nếu chỉ chuyên tâm danh tiếng thì thực lực còn mấy phần? Nhất là Phạm Mễ, tuy xuất đạo từ năm tám tuổi nhưng cô thường chỉ đóng những vai phụ hạng hai mấy nổi bật, đảm nhận vai nữ chính tuyệt đối với vô cảnh tình cảm, khiến công chúng khỏi nghi ngờ.
Thậm chí truyền thông còn nhạo: “Đây chỉ là một bộ phim thần tượng thuần túy, loại phim mà chỉ cần lật xem ảnh thôi, cần dùng đến não.”
Vì thế, đoàn phim tung thêm một "quả b.o.m" hạng nặng khác: “Khi Trình Hoan yêu cô nàng nam tính Phạm Mễ, hãy chờ xem Phạm Mễ sẽ đưa lựa chọn khó khăn nhất giữa đàn ông và phụ nữ như thế nào”. Đi kèm với đó là hàng loạt ảnh hậu trường cảnh Trình Hoan và Phạm Mễ ôm mưa, cũng như cảnh Phạm Mễ hôn trộm Trương Quân Lâm. Chiêu bài thành công thu hút bộ sự chú ý của công chúng.
Một phụ nữ d.a.o động giữa một đàn ông và một phụ nữ, mà đàn ông đó còn là cực phẩm như Trình Hoan, quả là một tình tiết đầy kích thích, cẩu huyết và đậm chất ngôn tình. Thế nên, ngày phim chính thức phát sóng, từ đầu đường đến cuối ngõ, từ hàng xóm láng giềng đều cùng tề tựu màn hình ti vi để đón xem bộ phim thần tượng rối rắm, cẩu huyết và thị phi nhất năm nay.
“Ha ha ha! Cái câu quảng cáo chắc chắn là do phó đạo diễn nghĩ . Cái kiểu dùng từ tài đầy ẩn ý, còn sai ngữ pháp một cách cố ý để khơi gợi sự tò mò của như thế thì chỉ ông mới nổi thôi.” Trương Quân Lâm cầm tờ báo, tựa ghế sô pha ngặt nghẽo đến mức suýt chút nữa là thở nổi.
Phạm Mễ đảo mắt khinh bỉ: “Cô Trương , ơn đến nhà thì đừng xem báo uống nước, hoặc nhất là đừng uống nước khi đang xem báo.” Nói đoạn, cô rút khăn giấy lau ghế sô pha, đau lòng lẩm bẩm: “Sô pha yêu quý của ơi, đây là thứ mấy ? Mày chịu đựng sự 'tẩy lễ' của dì Trương ? Khổ mày quá.”
Trương Quân Lâm tung một cú đá nhẹ Phạm Mễ: “Cái đồ lương tâm nhà , chỉ đau lòng cho cái sô pha rách thôi. Cứ như nó là đàn ông của bằng . Sao nào? Bà đây hôm nay chỉ ướt nó , mà còn ngủ nó nữa đấy. Cậu gì tớ nào?” Dứt lời, cô ườn , cả cọ quậy ghế sô pha phát những tiếng “ưm... ưm...” đầy mờ ám. Ánh mắt lả lơi đó khiến Phạm Mễ rùng một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/anh-de-yeu-nghiet-theo-duoi-nu-than-toc-ngan/05.html.]
Phạm Mễ lắc đầu thở dài: “A Lâm, tớ nghĩ nên chụp cái bộ dạng của đăng lên mạng. Tiêu đề sẽ là: 'Ngọc nữ Trương Quân Lâm d.ụ.c vọng khó kiềm, đè sô pha để tự an ủi'.” Cô chép miệng, uống một ngụm nước tự đắc tiếp: “Thật nếu tớ nổi tiếng nữa, phóng viên săn tin chắc cũng đấy chứ. Nhìn cái tiêu đề tớ đặt xem, ngắn gọn chấn động.”
Trương Quân Lâm ném ngay cái gối qua: “Cậu dẹp ngay cái ý nghĩ đó ! Chính đám săn tin đuổi đến mức dám khỏi cửa mà còn bày đặt đòi phóng viên. Đừng với khác những gì gánh chịu! Nghe thấy ? Cậu quên mất thời gian ai là suốt ngày ở trong nhà kéo rèm kín mít, cửa cũng dám , sống dở ch·ết dở giống mà cũng chẳng giống ma ? Đến siêu thị cũng dám , giúp việc dám thuê, ngày ngày ăn mì gói, đến lúc nhập viện còn đồn là vì tình mà t·ự s·át nữa đấy.”
Phạm Mễ mím môi: “Coi như tớ gì, chị Lâm , chị thể im miệng đấy.” Nói xong, cô bấm điều khiển mở ti vi. Nhìn chung, bộ phim thần tượng cẩu huyết sản xuất thần tốc xem cũng khá , hình ảnh mỹ cảm, hóa cô cũng những góc mặt trai đến .
Trương Quân Lâm ghé sát : “Mễ Mễ, bao giờ nghĩ đến việc đích hỏi ? Đến tận bây giờ vẫn đưa cho một lời giải thích nào cả.”
Phạm Mễ khẽ “ừm” một tiếng. Mắt Trương Quân Lâm sáng rực lên, vội hỏi dồn: “Khi nào ? Anh hiện đang ở Đài Loan để quảng bá phim đấy, là tớ thăm ban cùng nhé? Đông thì sức mạnh lớn, lúc đó còn dễ bề hỗ trợ .”
Một lúc lâu , Phạm Mễ vẫn chỉ dán mắt màn hình. Chờ đến khi cơn giận của Trương Quân Lâm sắp bùng nổ, cô giơ gối lên định ném thì Phạm Mễ bỗng mỉm : “A Lâm, thật kỹ thì ở ngoài đời trông hơn phim nhiều.”
Trương Quân Lâm lập tức hạ gối xuống, xoa xoa gò má mỉm đắc ý: “Đương nhiên , ống kính máy bắt trọn một phần vạn thần thái của tớ chứ.” Nói đoạn, vẻ mặt cô hiện rõ sự tự luyến ai bằng.
Phạm Mễ gật đầu: “Ừm.” Cô tiếp: “A Lâm... hình như tớ vẫn còn kẹt trong vai diễn.”
Trương Quân Lâm theo bản năng Phạm Mễ một cái, bỗng cảm thấy ánh mắt của bạn đột nhiên trở nên mơ màng, đường nét khuôn mặt cũng bắt đầu trở nên sắc sảo hơn, đặc biệt là phần hàm với đường cong đến nao lòng. Trương Quân Lâm nuốt nước miếng: “Mễ Mễ, định gì thế?” Rồi cô thấy khuôn mặt của Phạm Mễ ngày càng áp sát gần. Không tự chủ , cô khẽ nhắm mắt .