Ảnh Đế Yêu Nghiệt Theo Đuổi Nữ Thần Tóc Ngắn - 06.

Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:57:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phạm Mễ chậm rãi tiến gần bỗng nhiên bật thành tiếng, lập tức cho phụ nữ đang mơ màng bừng tỉnh. Trương Quân Lâm mở to mắt, mặt đỏ bừng Phạm Mễ: “Đồng chí Phạm Mễ! Cậu...! Cậu dám dụ dỗ tớ! Đã dụ dỗ thì cho trót , đằng mới nửa đường dám hô 'cắt'! Bà đây hôm nay phế bỏ , cho hậu quả của việc lãng phí băng ghi hình là như thế nào!”

Phạm Mễ mở to đôi mắt long lanh Trương Quân Lâm: “A Lâm, tớ sai . Cậu tha thứ cho tớ nhé, đừng bao giờ ngó lơ tớ nữa. Có ?”

Ngay lúc cô câu đó, ti vi cũng đang chiếu đến một phân đoạn tương tự. Phạm Mễ trong phim với đôi mắt mơ màng và vẻ mặt van nài: “Tô Thật, tớ sai . Cậu tha thứ cho tớ nhé, đừng bao giờ ngó lơ tớ nữa. Có ?”

Trương Quân Lâm ti vi Phạm Mễ, lập tức ôm đầu bệt sang một bên gào thét: “A! Tớ sắp điên mất thôi. Mễ Mễ, tớ lệnh cho nhanh ch.óng, thật nhanh ch.óng để tóc dài ngay cho tớ. Cậu cứ thế là đang quyến rũ tớ phạm tội đấy. Cậu câu dẫn tớ mà thỏa mãn tớ, tớ...! Nghe , mau để tóc dài , nếu thì nhanh ch.óng tìm đại một đàn ông nào đó mà giải quyết . Cái đồ tai họa , tớ mà thấy tim đập chân run luôn .”

Phạm Mễ chống cằm suy nghĩ một lát, buông một câu vô cùng đáng ăn đòn: “Tớ cũng thấy khó xử lắm chứ. Cậu xem, ngày nào tớ soi gương cũng thấy khuôn mặt trong đó, tớ yêu bản đến mức dứt . Cậu bảo tớ tìm đàn ông nào xinh hơn tớ cơ chứ?”

Trương Quân Lâm cô, cạn lời gì thêm.

lúc , từ ti vi phát một giọng khác: “Nhược Trần, ở đây.” Giọng trầm thấp, khàn, mang theo chút mong đợi và u buồn. Cả hai cùng màn hình.

Trên màn ảnh, Trình Hoan đang gốc cây hoa đào, mái tóc dài của bay bay trong gió. Nụ rạng rỡ, tươi tắn nhưng mang một nét mong manh dễ vỡ. Anh cố gắng mỉm vươn tay : “Anh ở đây.” Đôi mắt màu hổ phách dường như mang theo ma lực, khiến cuốn sâu đó mà thể thoát .

Trương Quân Lâm bảo: “Xem kìa, đây chẳng là một ? Dù cũng là mỹ nam hơn hoa, cứ cố mà gả cho ?”

Phạm Mễ màn hình, hừ lạnh: “Anh á? Cậu nổi tiếng là thích đàn ông ?”

Trương Quân Lâm đáp: “Thích đàn ông thì ? Chẳng cũng nam tính đó ?...” Vế của câu : “Tớ thấy hai đôi đấy chứ”, ánh sắc lẹm như d.a.o của Phạm Mễ dọa cho sợ đến mức nuốt ngược trong.

“Hừ, thà ch·ết chứ bao giờ gả cho loại đàn ông đó. Trừ khi đầu kẹp cửa, đại não hỏng, tiểu não t·ê l·iệt.” Phạm Mễ thề thốt một cách chắc nịch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/anh-de-yeu-nghiet-theo-duoi-nu-than-toc-ngan/06.html.]

Mãi về , Phạm Mễ mới trong sách một thứ gọi là “Định luật Murphy”. Trong đó, điều thứ tư rằng: Nếu bạn lo sợ một tình huống nào đó xảy , thì nó càng khả năng xảy hơn. Chỉ là lúc đó, đang ôm cuốn sách dòng chữ chỉ thể cam tâm tình nguyện thừa nhận rằng, chính là kẻ ngốc đại não hỏng, tiểu não t·ê l·iệt .

chương 4: Cô nàng đạo cụ

Sáng sớm, Phạm Mễ khó khăn lắm mới một bữa ngủ nướng, nhưng khi đầu óc vẫn còn đang mơ màng thì điện thoại bỗng đổ chuông ngừng.

Kệ , đó chắc chắn là ảo giác từ tận chân trời nào đó thôi. Chắc chắn là ... Ừm. Phạm Mễ trở , quyết định ngủ tiếp. Thế nhưng ngay đó, cửa chính bắt đầu phát những tiếng “thịch thịch thịch” vang lên dồn dập.

“Chị Phạn Phạn ơi, chị nhất định tìm ch·ết mà! Chị mà ch·ết thì em bây giờ? Nhà em già trẻ, bảy tám mươi già trẻ lớn bé đều trông chờ chị nuôi đấy!” Ngoài cửa là một trận lóc tê tâm liệt phế. Phạm Mễ nhíu mày, cái giọng giống trợ lý của cô – đồng chí Tiểu Mai.

Cô dụi dụi mắt, còn kịp dậy thì cửa phòng đá văng cái “rầm”. Phạm Mễ cứ thế ngơ ngác trong tình trạng trần truồng nửa , cô trợ lý Tiểu Mai đang bày tư thế võ Taekwondo, mũi thì lòng thòng nước mắt còn mắt thì vẫn còn dính ghèn.

Phạm Mễ mấp máy môi định gì đó, nhưng cuối cùng chỉ thốt một câu: “ ngay mà, nên từ bỏ thói quen ngủ khỏa mới .”

Tiểu Mai lao v.út , ngã nhào xuống chân giường Phạm Mễ, túm lấy chăn gào : “Chị Phạn Phạn ơi, chị tìm cái ch·ết thì cũng mặc quần áo hãy ch·ết chứ... Chị thế thì...”

Những lời tiếp theo chặn . Phạm Mễ thực sự chịu thấu, cô vớ lấy cái gối úp thẳng lên cái “loa phát thanh” sống : “Tiểu Mai, em mà còn ồn ào nữa là chị xào em luôn đấy. Không là cãi , mà là xào cho cuốn gói khỏi đây luôn. Đến lúc đó thì tiền thưởng cuối năm, tiền lương, tất tần tật đều nhé.”

Ngay lập tức, Tiểu Mai câm nín, đôi mắt to tròn thuần phác chứa chan một vũng nước long lanh, Phạm Mễ đầy đáng thương: “Chị đừng đuổi việc em, em sẽ chuyện t.ử tế mà.”

Phạm Mễ khẽ mỉm , thuận tay vớ chiếc áo thun để ở đầu giường tròng , tùy ý gãi gãi mái tóc rối: “Có chuyện gì?”

Tiểu Mai nuốt nước miếng ực một cái. Chị Phạn Phạn... trông như thế đúng là dùng từ gì để tả nữa... , là gợi cảm! Đôi chân trắng ngần cứ thế lộ , xương quai xanh thoắt ẩn thoắt hiện. Nếu chị Phạn Phạn mà là soái ca thì mấy, nhất định sẽ gả cho chị . Nghĩ đến đây, Tiểu Mai bỗng thấy đau thương cho tuổi xuân của . Bao giờ mới tiết kiệm đủ tiền để về quê lấy chồng đây?

 

Loading...