Phạm Mễ thấy biểu cảm biến đổi liên tục của cô nàng, từ đỏ mặt đến ngơ ngẩn đau thương, khỏi bất dĩ: “Tiểu Mai , rốt cuộc em định đấy?”
Tiểu Mai sực tỉnh: “Ôi, sáng nay em gọi điện cho chị mãi nên em sợ quá. Em cứ tưởng chị t·ự s·át, tưởng chị định bỏ rơi em. Chị Phạn Phạn ơi, chị ch·ết , cả nhà em đều trông cậy chị đấy.”
Phạm Mễ sững : “Tiểu Mai, chị nhắc nữa, chị tìm ch·ết, cũng bỏ rơi em. Bình tĩnh, bình tĩnh .”
Tiểu Mai ngẩng đầu lên: “Chị thật sự tìm ch·ết ?”
Phạm Mễ nâng mặt cô nàng lên, nghiêm túc : “Em nhớ cho kỹ, Phạm Mễ yêu nhất là tiền. Trên thế giới còn bao nhiêu tiền đang chờ chị kiếm, chị nỡ ch·ết .”
Lần thì Tiểu Mai tin tưởng. Cô nàng dậy hì hì, phủi phủi tay áo ngoài : “Mà nhắc mới nhớ, tối qua Vương đạo diễn dặn em nhắc chị là hôm nay buổi tuyên truyền, yêu cầu chị tham gia.” Nói xong cô nàng gãi đầu ngẫm nghĩ một chút: “Hình như là lúc mười giờ thì .”
Phạm Mễ lập tức bật dậy như lò xo: “Đây mới là chuyện quan trọng nhất đấy hả?”
Tiểu Mai đầu , trả lời một cách vô cùng thuần phác: “Hắc hắc, em quên mất. Tại cái bệnh quên của em nó nặng quá.”
Thu dọn đơn giản một chút, diện chiếc quần jean tùy ý và đ.á.n.h nhẹ một lớp phấn nền, Phạm Mễ lên đường. Khi đến hội trường, thấy cảnh tượng biển tấp nập, Phạm Mễ thực sự dọa cho giật . Không cô từng thấy những buổi tuyên truyền rầm rộ, chỉ là bản cô từng tham gia buổi nào quy mô lớn đến thế. Tuy lăn lộn trong nghề từ sớm, nhưng vì tính cách bướng bỉnh, bao giờ chịu cúi đầu những "quy tắc ngầm" nên cô đắc tội với ít . Đương nhiên cũng chính vì mà cô một bộ phận nhỏ khán giả đ.á.n.h giá cao vì sự thanh sạch hiếm . Thế nên, cô cứ mãi ở trạng thái nửa chìm nửa nổi, chỉ đóng vai phụ hạng hai. dù , Phạm Mễ cũng quá để tâm, miễn là kiếm tiền, dù ít một chút thì tích tiểu thành đại cũng là nhiều .
Phạm Mễ rũ mắt, trong đầu tự chủ mà nhớ khuôn mặt của cùng câu hỏi: “Phạm Mễ, cô ngủ với bao nhiêu đạo diễn ?”. Cô tự giễu, ai mà tin Phạm Mễ từ khi nghề đến nay từng một thực sự "quy tắc ngầm". Biết bao nhiêu chìa cành ô liu nhử mồi, cô đều chỉ mỉm lặng lẽ bước qua.
Mọi thứ đều thể chờ đợi, tuổi xuân qua thì thôi, phái thần tượng thì phái thực lực, phái thực lực thì diễn viên hài. Sao cũng cả. Cô hề khinh rẻ chuyện đó, chỉ là khi đặt lên bản , cô phát hiện thực sự thể chấp nhận . Cô sợ khi về nhà đối mặt với ánh mắt của , nếu thực sự , cô sợ sẽ đau lòng. Cô cũng sợ dám thẳng đôi mắt đầy sùng bái của em trai.
Cũng từng lúc cô tỏ vẻ kiêu kỳ, rằng dành điều quý giá nhất cho yêu. Vì thế mới một cuộc tình oanh liệt và dứt khoát nhất thời điểm đó. Từ trong phim đến ngoài đời, cô dũng cảm bước đến mặt , nắm lấy tay , mỉm rạng rỡ ánh đèn flash của đám đông và ngây ngô : “Em thấy , cực kỳ . Những ai yêu mến em thì cũng hãy yêu mến như nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/anh-de-yeu-nghiet-theo-duoi-nu-than-toc-ngan/07.html.]
Khi đó cô còn đơn thuần, nồng nhiệt và đầy khát khao đối với . Vì chuyện diễn tự nhiên, thuận chèo mát mái. Biết bao nhiêu lời chúc phúc, nhiều ngưỡng mộ sự thẳng thắn của cô, cũng là vì cô thản nhiên công khai tình cảm. Chỉ là lúc đó cô hề chú ý rằng, khi nắm tay , nụ của chút miễn cưỡng, hề thản nhiên như cô.
Khi đó cô cứ ngỡ rằng yêu là hai cùng đối mặt với tất cả. Cô từng nhận rằng, từ "yêu" thực cũng chia thành nhiều cấp độ: thích, thích và -thích-đến-thế.
Nghĩ đến đây, cô bỗng thẫn thờ, cho đến khi một từ phía vô tình đ.â.m sầm . Cô gái phía lập tức lao tới, theo bản năng ngẩng đầu định xin , nhưng thấy đó là Phạm Mễ, mắt cô nàng lập tức hiện lên hình trái tim: “Á! Là chị Phạn Phạn, chị Phạn Phạn ở đây !” Một tiếng hô hoán vang lên, đám đông lập tức xôn xao, tất cả đều đổ dồn về phía .
“Chị Phạn Phạn ơi, em thích chị lắm, chị ký tên cho em ?”
“Chị Phạn Phạn, em là hâm mộ của chị, em mang quà tặng chị .”
“Chị Phạn Phạn...”
Tiếng gọi vang lên át cả gian, Phạm Mễ mỉm nhẹ nhàng, lịch sự và ôn hòa. Đôi mắt cô nheo khiến đối diện cảm thấy vô cùng ấm áp: “ trong , chúng trong chuyện nào?”
Tiểu Mai lúc cũng nhảy xổ : “Phạm Mễ, Phạm Mễ, bên !” Vừa , cô nàng vận dụng thể như đang tập võ để rẽ lối mở đường.
Phạm Mễ bật . Ừ thì, thật Tiểu Mai đại diện cũng tệ, ngoài việc ngốc, năng thô lỗ và nấu ăn dở tệ thì vẫn tác dụng lớn. Ví dụ như máy ủi bằng xương bằng thịt mở đường chẳng hạn.
Nghĩ đến đây, cô nheo mắt ghé sát tai Tiểu Mai nhỏ: “Tháng chị tăng lương cho em.”
Mắt Tiểu Mai lập tức sáng quắc như đèn pha, cô nàng vận dụng sức bình sinh để mở đường hăng hái hơn hẳn.
Vào đến hội trường, nhân viên công tác lập tức đón và dẫn họ bằng lối dành riêng cho khách mời. Bước hậu trường, đầu tiên cô thấy chính là cái gã ma mị . Vẫn là mái tóc xoăn dài như rong biển, xõa tung đầy phong tình, nếu vì một tháng tiếp xúc " mật" qua, chắc chắn cô sẽ coi là phụ nữ.