Vào khoảnh khắc hai bàn tay đan , Phạm Mễ đột nhiên cảm thấy một sự bình yên và an tâm lạ thường. Giây tiếp theo, cô bế bổng lên theo kiểu công chúa. Lực tay mạnh, tốc độ nhanh khiến cô kịp phản ứng.
Trình Hoan ghé sát tai Phạm Mễ, khẽ: “Bà xã, em thấy cũng nam tính ?” Nói xong, cứ thế bế cô thẳng giữa hội trường mới đặt cô xuống đất.
Lúc , cả hội trường vang lên tiếng kinh hô.
Hai phía đều khoác sắc đỏ. Chỉ điều, bộ đồ Phạm Mễ mặc là kiểu trường bào của vu nữ tộc Vu cổ xưa, kết hợp với đồ trang sức của dân tộc thiểu đầu. Cô hiện lên với vẻ thần thánh, thể xâm phạm, nhưng ánh mắt thấp thoáng nét thẹn thùng kiều diễm. Còn Trình Hoan cạnh bên với mái tóc xõa, dáng cao gầy, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ tà mị khó tả.
Cùng là sắc đỏ, một chính khí, một tà mị, nhưng hề lạc quẻ mà trái còn đến mức khó tin. Mọi xung quanh đều cảm giác như đang lạc một câu chuyện thần thoại.
Trong đám đông bỗng vang lên một tiếng hét lớn: “ ! Phạn Phạn và Hoan Hoan hôm nay hóa trang thành Linh Lung và Thần Thú trong Tru Tiên! Trời ạ, hợp quá mất. Cứ như từ trong tiểu thuyết bước .”
“ , hợp quá. Hai họ thực sự diễn sống nhân vật Linh Lung và Thần Thú trong lòng .”
Thế là đám đông một phen trầm trồ. Phạm Mễ xung quanh, ai nấy đều mở to đôi mắt hình trái tim, họ với vẻ vô cùng mãn nguyện. Ánh mắt đó thật sự... như nhào tới ôm lấy họ .
“Cậu tuyệt thật đấy, chơi cả cosplay mà thèm báo cho tớ một tiếng. Biết thế tớ mặc bộ đồ . Giờ thì , cạnh chẳng hài hòa chút nào.” Trương Quân Lâm cạnh Phạm Mễ bĩu môi, vẻ hài lòng lắm.
Phạm Mễ mỉm : “Cậu chẳng là định cho tớ leo cây ? Còn bao nhiêu lời tàn nhẫn với tớ nữa, tớ dám báo cho .”
Trương Quân Lâm đỏ mặt, định giơ tay nhéo Phạm Mễ: “Hay cho , bạn bè bao nhiêu năm mà lời thật lời đùa cũng phân biệt , còn định chơi khăm tớ một vố nữa.” Tay cô mới đưa một nửa thì Phạm Mễ Trình Hoan kéo lòng.
Trình Hoan xoa xoa cánh tay Phạm Mễ, hất cằm với Trương Quân Lâm: “Cánh tay giờ là của , nhéo là trả tiền đấy.”
Trương Quân Lâm bật , giả vờ mặt nghiêm trọng, chống nạnh : “Ai bảo thế?”
Trình Hoan bĩu môi về phía nhóm hâm mộ cạnh đó: “Cô cứ hỏi họ mà xem.”
Trương Quân Lâm theo hướng đó. Chỉ thấy nhóm hâm mộ của Phạm Mễ và Trình Hoan tụ tập với , gương mặt ai nấy đều hớn hở. Thấy Trương Quân Lâm sang, họ càng kích động đồng thanh đáp: “Chúng bảo đấy! Phạn Phạn là của Hoan Hoan!”
Trương Quân Lâm giật lùi một bước, Phạm Mễ lớn: “Hai hội hâm mộ của các cũng định liên minh luôn đấy ? Sao mà đồng thanh thế .”
“Đó là điều chắc chắn!” Nhóm hâm mộ đồng thanh nữa.
Thế là các phóng viên đều rộ lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/anh-de-yeu-nghiet-theo-duoi-nu-than-toc-ngan/30.html.]
Sau khi chỗ , màn chiếu bắt đầu phát một đoạn video ngắn về cái kết của bộ phim mà Phạm Mễ và Trình Hoan từng đóng chung, đó là tập hợp những bức ảnh chụp chung do hâm mộ đóng góp và ảnh tuyên truyền. Phạm Mễ nheo mắt một lúc, Trình Hoan ghé sát hỏi: “Thế nào? Hai chúng lên hình trông cũng đôi đúng ?”
Phạm Mễ gật đầu: “ là .” Tuy nhiên, đây cô từng nghĩ rằng vẻ của thể một khác tôn lên như thế. Sự âm nhu của nổi bật nét sảng khoái của cô, và nét khí của cô tôn lên sự rực rỡ của .
Bất chợt, trong đầu Phạm Mễ hiện lên một câu mấy phù hợp với cảnh : “Vạn vật sinh vạn vật...” Cô và , quả thật là mỗi một vẻ, ai cũng thế mạnh riêng.
Tiếp theo là bản nhạc cưới truyền thống quen thuộc, chú rể đeo nhẫn cho cô dâu. Sau đó, dẫn chương trình : “Tiếp theo xin mời chú rể phát biểu lời tuyên thệ với cô dâu.”
Phạm Mễ ngẩn Trình Hoan. Chẳng bình thường dẫn chương trình sẽ lời thề nam nữ chính chỉ cần đáp “Em đồng ý” hoặc “Anh đồng ý” thôi ?
Như hiểu sự kinh ngạc của cô, Trình Hoan và nhỏ tai cô: “Nghĩ thì vẫn chính thức tỏ tình với em nào. Đã gả cho thì cũng nên tiếc một lời tỏ tình chứ.”
Phạm Mễ ngước : “Anh cần thiết ...”
Trình Hoan nhướng mày: “Anh cần thiết nhưng em thì cần đấy. Anh lúc về già, ngày nào em cũng truy hỏi yêu em . Thôi thì cứ giải quyết dứt điểm trong đám cưới cho xong.”
Phạm Mễ lẩm bẩm trong miệng: “Em còn nghĩ xa đến thế.” Ai thèm nghĩ đến chuyện cùng chung sống đến già chứ.
Nào ngờ, cằm cô ngay lập tức ai đó nâng lên, bắt cô thẳng mắt . Vẻ mặt trông buồn bực bội: “Đồng chí Phạm Mễ, dù đây cũng là đầu tiên chúng kết hôn, em cũng nên tôn trọng đầu tiên của một chút chứ? Phối hợp chút mà.”
Phạm Mễ im lặng... Cô vẫn luôn phối hợp đấy chứ, chỉ tại thích tạo mấy trò bất ngờ thôi.
Trình Hoan cầm micro, Phạm Mễ và một cách vô cùng nghiêm túc: “Anh thể đảm bảo rằng cả đời sẽ mang cho em hạnh phúc và niềm vui trọn vẹn.”
Phía xôn xao hẳn lên... Mọi đều ngây .
Phạm Mễ vẫn đổi sắc mặt, giữ im lặng.
Ngay đó, Trình Hoan khẽ mỉm , ánh mắt cô đầy sâu sắc: “Thế nhưng, thể đảm bảo rằng, cả đời sẽ em tổn thương, cũng để em buồn phiền.”
Mọi lúc mới thở phào nhẹ nhõm. Một câu mà ngắt đôi thế đúng là dọa c.h.ế.t mà.
Trình Hoan tiếp: “Anh cũng thể đảm bảo rằng cả đời thể luôn ở bên cạnh em.”
Đám đông nín thở, nhưng là để chờ đợi câu tiếp theo.