Ảnh Đế Yêu Nghiệt Theo Đuổi Nữ Thần Tóc Ngắn - 45.

Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:07:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trình Hoan vui liếc qua một cái. Người đàn ông dáng cũng thấp, dù cao bằng . Diện mạo... trông cũng thanh tú chẳng khác gì con gái, còn vẻ yếu ớt, dịu dàng, đeo thêm một cặp kính gọng vàng.

Nhìn qua là ngay kiểu thư sinh yếu đuối.

Anh chút miễn cưỡng hỏi: “Hai quen ?”

Người đàn ông lồm cồm bò dậy phủi bụi , đôi mắt thon dài Phạm Mễ, mỉm : “Phạn Phạn, em đón tiếp nồng hậu thế ? Có vẻ quá nhiệt tình đấy nhỉ?”

“Phạn Phạn?” Trình Hoan cực kỳ khó chịu kéo Phạm Mễ lưng : “Ai cho gọi cô như thế?”

Phạm Mễ đảo mắt, chẳng buồn thèm chấp . Cả thế giới đều gọi cô như , ăn cái thứ giấm chua gì .

“Đây là em trai , Phạm Nặc. Anh nhất là nên lịch sự một chút.” Phạm Mễ bực bội gạt tay . Cô kéo thanh niên gần: “Cậu xuống tàu từ bao giờ thế? Sao tự dưng nghĩ đến chuyện tới thăm chị?”

Trình Hoan bàn tay gạt của với vẻ đầy ai oán. Em ... em đừng hung dữ với như thế chứ? Dù ở đây cũng lạ mà.

Phạm Nặc đầu liếc một cái khẽ: “Người đàn ông là ai ?”

Trình Hoan lập tức vươn tay , bày nụ vô cùng chuẩn mực của bậc tiền bối: “Anh là Trình Hoan, là rể của .”

Phạm Nặc thoáng ngẩn . Trình Hoan nhận thấy một tia sắc lạnh lướt qua đáy mắt , nhưng nó biến mất nhanh.

Phạm Nặc đưa tay nắm lấy tay Phạm Mễ, cạnh cô lịch sự gật đầu: “Thời gian qua cảm ơn chăm sóc cho Phạn Phạn nhà chúng .”

Nói xong, đưa tay xoa xoa tóc Phạm Mễ: “Em đói , ăn cơm. Chị nấu cơm cho em ăn ?”

Phạm Mễ vui vẻ: “Được chứ~ Cậu ăn gì nào, sườn kho tàu nhé?”

Phạm Nặc mỉm cô: “Sao cũng , chị nấu gì em ăn nấy.”

Trình Hoan khó chịu cách giữa hai . Anh lạnh lùng lên tiếng: “Đồ cô nấu mà cũng ăn ?”

Nụ mặt Phạm Mễ cứng . Hình như... đúng là... ngon thật.

Phạm Nặc , chút vui: “ ăn phần của , ăn phần của , liên quan gì đến ?”

Trình Hoan bước tới đối diện với : “Đương nhiên là liên quan. Vì bữa ăn của chị bấy lâu nay đều do một tay phụ trách đấy.”

Phạm Mễ ngây ở giữa. Hiện tại là tình huống gì đây?

Cảm giác... thật vi diệu.

“Hay là, để chị chào đạo diễn một tiếng nhé?” Sau một hồi im lặng, Phạm Mễ cũng lên tiếng.

Trình Hoan , vô cùng rạng rỡ: “Được thôi, cùng em.” Nói xong, sang đắc ý: “Người liên quan thì ngoài chờ .”

Dứt lời, nắm lấy tay Phạm Mễ kéo trong phim trường.

Phạm Mễ mặt cảnh cáo : “Đó là em trai em, định cái gì hả?”

Trình Hoan bĩu môi: “Chỉ là một đứa trẻ thôi mà, chứ?”

“Vậy thì nhất là thế.”

Im lặng một lúc, Trình Hoan mới mở miệng: “Đó thực sự là em trai em ?”

Phạm Mễ đảo mắt sang hướng khác, lơ đễnh đáp “Ừm” một tiếng hậu trường quần áo.

Trình Hoan chống cằm, gì nữa. Anh trong gương một lúc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/anh-de-yeu-nghiet-theo-duoi-nu-than-toc-ngan/45.html.]

Cuối cùng thở dài một , bất mãn lầm bầm một : “Mình bao giờ nghĩ rằng một phụ nữ mạnh mẽ như đàn ông thể đào hoa đến thế.”

Cái tên Phạm Nặc đó, ánh mắt Phạm Mễ... đơn giản chút nào.

Vợ nhòm ngó, chồng đề phòng.

Đặc biệt là trong giai đoạn quan trọng , cô gái nhỏ suýt chút nữa thì động lòng, thể để kẻ khác phá đám ? Hừ, em vợ ư? Chỉ cần là đàn ông thì đều sang một bên hết!

Tác giả lời : Thế là nam phụ 2 chính thức xuất hiện ~~~

Bật mí nhé, nam phụ 2 chính là Phạm Nặc. Các bạn đoán ?

Hình như xuất hiện muộn thì .. Haha ~~ ừm ~~ tình chị em... Liệu khẩu vị nặng quá đây? Amen ~~~

Mọi hãy tặng hoa và để bình luận nhé ~ , thấy chúng!

Chương 23: Ai mới là sói

Dạo gần đây Trình Hoan thấy vô cùng sầu não. Bực bội. Nghẹn khuất. Cái cảm giác tỏa mạnh đến mức ai trong phạm vi 20 mét cũng thể cảm nhận ngay.

“A Cường, Tiểu Mai nhà em trai ?” Một ngày nọ, Trình Hoan giữ c.h.ặ.t A Cường với vẻ mặt như đang tìm kiếm tri kỷ.

A Cường gật đầu: “Có chứ ạ. Có nhiều em trai em gái nữa là đằng khác.” Nói bắt đầu bẻ ngón tay đếm.

Đôi mắt Trình Hoan sáng rực lên: “Vậy khi thấy những đứa em đó, cảm giác gì đặc biệt ?”

A Cường vẻ mặt ngơ ngác: “Cảm giác đặc biệt gì cơ ạ?”

Trình Hoan nghiến răng nghiến lợi đáp: “Chính là cái cảm giác cực kỳ nhân lúc nó đang ngủ mà gõ đầu nó , đó nhét đầy bông bên trong .”

A Cường lắc đầu: “Không ạ. Mấy đứa em của Tiểu Mai mỗi thấy em đều chỉ gõ cái ví của em để móc tiền bên trong thôi.”

...

Trình Hoan A Cường với vẻ mặt đầy phiền muộn: “Chỉ ở cấp độ đó thôi ? Cậu đúng là dễ thỏa mãn thật đấy.” Anh lắc đầu thở dài.

Tình cảnh của dạo chỉ thể dùng bốn chữ để hình dung, đó là “tu hú chiếm tổ”. Cái em trai của Phạm Mễ nghiễm nhiên coi là nam chủ nhân trong nhà .

Ngày đầu tiên khi ba cùng về nhà.

Phạm Nặc trực tiếp cướp lấy đôi dép bông hình đầu thỏ của , bày vẻ mặt yếu đuối với Phạm Mễ: “Chị ơi, chân em sợ lạnh lắm, dép lê mùa hè .”

Phạm Mễ liền phóng một ánh mắt đầy sắc lẹm về phía .

Thế là, đôi dép bông đầu thỏ yêu quý của Trình Hoan cứ thế cướp mất.

Lúc nghỉ ngơi, Phạm Mễ ghế sofa, Trình Hoan định xuống cạnh cô.

Phạm Nặc nhanh chân bước tới chiếm lấy vị trí đó, đó ngẩng đầu lên, bằng chất giọng vô cùng chủ quyền: “Em đói . Đi ăn cơm thôi.”

Trình Hoan liếc xéo một cái, mặt lạnh tanh, xoay định thẳng phòng ngủ.

Giọng Phạm Nặc vang lên: “Mễ Mễ, em đói . Chị nấu cơm cho em ăn .”

Trình Hoan bất đắc dĩ đành đầu chạy thẳng bếp.

Anh xào rau Phạm Mễ và Phạm Nặc đang xếp hàng ngoài phòng khách mà thấy vô cùng ưu thương.

Anh tự an ủi bản : “Mình thế là vì sức khỏe của và bà xã. Mình hạng hẹp hòi. Mình hề khó chịu chút nào.” Mùi hành tây từ trong nồi bốc lên nghi ngút, xộc thẳng mắt Trình Hoan.

Anh sụt sịt cái mũi, ngước mắt lên thì thấy ngoài phòng khách, tay Phạm Nặc đang đặt lên vai bà xã của .

Loading...