Ảnh Đế Yêu Nghiệt Theo Đuổi Nữ Thần Tóc Ngắn - 46.

Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:07:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai họ, phụ nữ thì mỉm , còn tên đàn ông ... thì trông thật đáng ghét. Khổ nỗi cái cách Phạm Mễ vẫn khiến thấy vô cùng chướng mắt.

Phạm Nặc về phía bếp với vẻ đầy ẩn ý: “Mễ Mễ, đàn ông bên trong đang trừng mắt em kìa.”

Phạm Mễ cầm điều khiển từ xa chuyển kênh, vọng : “Trình Hoan, tập trung nấu cơm .”

Lệ rơi đầy mặt.

Chiếc sofa nhỏ của , Mễ Mễ của ... đều cái sinh vật mang tên “em trai” chiếm mất !

Buổi tối, khi Trình Hoan tắm xong, định bước phòng ngủ để ngủ.

Một giọng vang lên lưng: “Anh định đấy?”

Bàn tay đang đẩy cửa của Trình Hoan khựng , mặt và mỉm . Thế nào, dù là em trai chăng nữa thì Trình Hoan đây vẫn là chồng, cái hơn của chồng so với em trai chính là thể ngủ chung giường. Cái thì đừng hòng chiếm tiện nghi nhé!

Trình Hoan híp mắt : “Anh ngủ chứ . Chị của đang đợi mà.”

Nụ đầy vẻ đắc ý, quyến rũ và ngạo mạn.

Phạm Nặc chậm rãi bước , ánh đèn, mặc bộ đồ ngủ hình thỏ của , chân đôi dép đầu thỏ của , mái tóc còn ẩm ướt. Cậu mỉm : “Em ngủ cùng .”

Sắc mặt Trình Hoan bỗng trở nên vô cùng kỳ quặc. Cuối cùng, lùi một bước đầy cảnh giác, hai tay ôm lấy n.g.ự.c: “ hứng thú với .”

Phạm Nặc sững , khóe miệng nhếch lên một góc độ kỳ lạ: “Không , em để ý .”

Trình Hoan vẻ mặt đầy rối rắm: “ thì cực kỳ để ý đấy.”

Nói xong, lập tức phóng vèo phòng, trốn lưng Phạm Mễ.

“Bà xã ơi, em trai em ngủ với kìa. Anh chịu ~” Trình Hoan nhào tới ôm lấy Phạm Mễ, gục đầu lên vai cô nũng nịu. Nhân tiện còn tranh thủ ôm lấy cái eo nhỏ của bà xã một cái.

Phạm Mễ vẫn đang cầm kịch bản tay, Trình Hoan lắc lư khiến cô rõ chữ. Cô đầu mắng: “Quậy cái gì thế hả?”

Trình Hoan chỉ tay đang ở cửa: “Em trai em đấy, nó cứ nhất quyết đòi ngủ với !”

Khóe môi Phạm Mễ giật giật, cô bất đắc dĩ Phạm Nặc: “Có chuyện gì thế em?”

Phạm Nặc siết c.h.ặ.t chiếc gối ôm trong tay, lông mày khẽ giật giật... vì tức. “Em... em ngủ cùng rể ạ.” Nói xong, bày vẻ mặt vô cùng thuần khiết và vô hại, còn pha chút ngượng ngùng nhỏ nhẹ.

Trình Hoan thấy giọng điệu thì cả run rẩy tự chủ : “Bà xã ơi...”, ánh mắt rưng rưng đầy vẻ tội nghiệp, lời ngoài ý là: Em đừng đẩy , ngủ cùng em trai em .

Ở cửa, Phạm Nặc ôm gối với ánh mắt đổi hẳn, nước mắt bắt đầu chực trào nơi hốc mắt, bộ dạng vô cùng ủy khuất: “Chị ơi...”

Trình Hoan thấy thế kinh ngạc vô cùng, thế mà gọi cô là “chị ơi”. Lại còn dùng cái giọng đó gọi chị cơ đấy.

Hiển nhiên Phạm Mễ cũng cảm nhận điều đó, cô Phạm Nặc với vẻ hiền từ, đó bày bộ dạng vô cùng hiểu chuyện: “Vậy ngủ với rể nhé, em phòng khách ngủ.”

Nói xong, cô ôm gối bước luôn.

Trình Hoan c.ắ.n chăn theo bóng dáng bà xã nhà , cô cứ thế lướt nhẹ nhàng, phất phất tay áo, chỉ mang đúng một chiếc gối ôm.

Vì thế, kết cục cuối cùng là...

Chiếc giường của Trình Hoan... cũng cái sản vật mang tên “em trai” tước mất một nửa.

Trình Hoan ủ rũ chiếc sofa nhỏ trong quán cà phê, c.ắ.n môi đầy bất bình: “Không , tìm cơ hội mới . A Cường, việc gì mà chỉ hai mới thể cùng ?”

A Cường ngẩng đầu lên Trình Hoan với vẻ mặt đầy mơ hồ, một hồi lâu ... mặt đỏ bừng đáp: “Thì... cái chuyện đó đó chứ gì nữa ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/anh-de-yeu-nghiet-theo-duoi-nu-than-toc-ngan/46.html.]

Trình Hoan mặt mày méo mó: “Anh chuyện đó.”

Không nhắc đến chuyện đó thì thôi, nhắc đến là thấy nghẹn khuất.

Người đầu tiên là đàn ông, chẳng cảm nhận cái gọi là khoái cảm gì đá .

Sau đó cũng thêm mấy nữa, cả nam lẫn nữ, nhưng lúc đó chỉ coi như là vui chơi qua đường nên chẳng cảm giác gì, cũng nhanh ch.óng thấy chán. Bây giờ vất vả lắm mới tìm một khiến rung động cả về thể xác lẫn tâm hồn, một thực lòng hướng về, còn pháp luật công nhận, thế mà ăn cho ăn thì đành, đến thôi cũng ngăn cách bởi một tên em trai...

Thật là phẫn hận mà.

Em trai! Lại là em trai!

Cái tên em trai c.h.ế.t tiệt ~!

mà... thôi thì dù cũng vẫn là em trai. Hừ!

, bảo điều tra, kết quả ?” Trình Hoan sực nhớ đến phản ứng của Phạm Mễ khi nhắc đến em trai , thấy yên tâm chút nào.

A Cường Trình Hoan với ánh mắt đầy khinh bỉ, cái rõ ràng là đang bảo: Anh đúng là đồ hẹp hòi. Anh đúng là kẻ cuồng theo dõi.

“...Cậu cần dùng cái ánh mắt khinh bỉ đó . Anh chỉ là đang quan tâm cô thôi.” Trình Hoan uống một ngụm cà phê, một cách vô cùng đạo mạo như thể đó là sự thật hiển nhiên.

A Cường cũng đành bất lực, sếp thì đàn em theo thôi.

Cậu đưa xấp tài liệu qua: “Bà xã mà hỏi thì em bảo là em gì hết nhé.”

Trình Hoan rạng rỡ: “Anh mà cô hỏi .” Nói đoạn, cúi xuống xấp tài liệu. Sau đó, khựng .

Dần dần, một sự lạnh lẽo bò lên đôi mắt của Trình Hoan.

Anh gập tài liệu , khẽ mỉm : “Phạm Nặc, hóa em vợ của ? Thế thì còn sợ cái quái gì nữa.”

Nói xong, ném mạnh xấp tài liệu xuống bàn, thu dọn đồ đạc bật dậy.

“Sếp thế ạ?”

Trình Hoan khẽ nhướng mày: “Đi ư? Đi trừ họa chứ , để sói chuồng cừu thế thì hỏng hết.”

Định đóng vai kẻ yếu đuối ngay mắt ? Không cửa nhé~!

A Cường thấy lạnh sống lưng, sói chẳng chuồng từ lâu ? Mà chính là con sói to nhất còn gì nữa.

Tác giả lời :

Mình nhanh ch.óng cập nhật xong chương ... Vì ngày mai dậy sớm nữa ~~~~~

Mọi hãy tặng hoa... bình luận... và để lời nhắn cho nhé ~~~

Chương 24: Bên em đến già

Khi Phạm Mễ về đến nhà, cô liền thấy hai đàn ông mỗi chiếm cứ một phương, ánh mắt giao trung đầy vẻ quỷ dị, bầu khí rõ ràng là gì đó đúng.

“Mễ Mễ, chị về ?” Phạm Nặc lập tức dậy, dang rộng vòng tay định đón cô.

Nào ngờ, Trình Hoan ở bên cạnh bỗng lách chen ngang, trực tiếp đẩy sang một bên đón lấy túi xách trong tay Phạm Mễ. Anh thuận thế ôm lấy eo cô, động tác vô cùng tự nhiên và mượt mà. Trình Hoan đắc ý ném cho Phạm Nặc một ánh đầy khiêu khích: Thấy ? Thế mới gọi là vợ chồng.

 

Loading...