Ảnh Đế Yêu Nghiệt Theo Đuổi Nữ Thần Tóc Ngắn - 85.
Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:15:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Phạm Mễ đang trong góc xoa nắn những vết bầm tím , Hồng Kim Bảo tiến gần, đưa cho cô một lọ rượu t.h.u.ố.c: “Cô bé, cầm lấy .”
Phạm Mễ ông với ánh mắt cảm kích nhưng gì, chỉ cúi đầu bôi t.h.u.ố.c.
Có những con đường một khi tự chọn thì kiên trì đến cùng. Cô hạng yếu đuối.
Ai ngờ, câu tiếp theo của Hồng Kim Bảo khiến cô hình: “Nếu là chuyện hôn nhân, đừng khổ quá. Hai hợp thì cứ chia tay . Không việc gì tự hành hạ bản vì một gã đàn ông.”
Phạm Mễ rưng rưng nước mắt Hồng Kim Bảo. Hóa nỗ lực nãy giờ của cô để tạo ấn tượng chuyên nghiệp, trong mắt ông thành một phụ nữ si tình đang tự ngược đãi vì thất tình ?
Ánh mắt rưng rưng của Phạm Mễ trong mắt Hồng Kim Bảo càng ông khẳng định suy nghĩ của . Nhìn đứa nhỏ khổ sở kìa, uất ức đến mức sắp . Ông vỗ vai Phạm Mễ: “Tự cô liệu tính , đừng để chịu thiệt thòi quá. Haizz, là từng trải, hiểu mà.”
Phạm Mễ lau vết bầm gì hơn.
Ông cái gì chứ? Ông chẳng hiểu gì hết!
Buổi tối, Phạm Mễ chằm chằm ảnh nền điện thoại là một đàn ông nào đó mà thẩn thờ. Trên màn hình là ảnh đang chu môi về phía ống kính, trông ngốc nghếch vô cùng. Lúc đó cô nhất quyết chịu để hình , nhưng ép buộc cài hình nền.
Lúc , chẳng hiểu cô thấy nhớ vô cùng.
Sáng sớm cô mà kịp lấy một cái, giận ? Cô c.ắ.n môi, nhấn nút gọi điện.
Đầu dây bên truyền đến giọng khàn đặc: “Bà xã...”
Phạm Mễ thấy , tim khỏi thắt : “Anh thế?”
Đầu dây bên ho một tiếng, giọng mang theo tiếng thở dốc: “Không . Bà xã, nhớ em.”
Một câu chạm đến nơi mềm yếu nhất trong lòng Phạm Mễ. Khóe miệng cô kìm mà cong lên, nhưng giọng điệu vẫn cố tỏ nghiêm túc: “Bị cảm ? Đã uống t.h.u.ố.c ? Có bệnh viện ?”
“Con yêu nghiệt” bắt đầu giở giọng nũng nịu: “Chưa, đều gì cả. Bà xã, em về ? Đưa khám bệnh .”
Phạm Mễ bực buồn : “Anh dùng não thế, tự khám ? Cứ đợi em về, bao nhiêu tuổi hả?”
Đầu dây bên dần im lặng, chỉ còn tiếng hít thở nặng nề.
Một lát , Trình Hoan mới lên tiếng: “Dù lớn thế nào thì cũng sợ vợ giận thôi. Phạm Mễ, chúng hòa ? Đừng giận dỗi nữa ?”
Phạm Mễ cạn lời: “Chúng giận .”
“Ừm? Vậy em về nhé?”
Lại về chủ đề cũ.
Phạm Mễ day trán: “Trình Hoan, em cần chút thời gian. Bên em còn công tác, tự khám bệnh ?”
Người ở đầu dây bên gì nữa. Chờ đợi một hồi, chỉ còn thấy những tiếng “tút tút tút” kéo dài.
Phạm Mễ điện thoại, ngẩn . Anh dám cúp máy của cô ? Ở bên lâu như , đây là đầu tiên dám cúp máy . Phạm Mễ đột nhiên linh cảm, đàn ông nũng nịu ở đầu dây bên lúc đang giận.
Mà dường như là... đang thất vọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/anh-de-yeu-nghiet-theo-duoi-nu-than-toc-ngan/85.html.]
Cô c.ắ.n môi, phòng tắm với Tiểu Mai đang tắm dở: “Tiểu Mai, chị về nhà một chuyến, em giúp chị xin phép đạo diễn nghỉ một buổi nhé?”
Tiểu Mai đang vòi hoa sen, nước chảy đầy mặt: “Hả? Chị Phạn Phạn, bao giờ chị mới ? Chờ em với...”
Phạm Mễ vội vàng : “Ngày mai, muộn nhất là tối mai chị sẽ về.”
Nói xong, cô vơ lấy quần áo lao thẳng cửa.
Vừa chạy cô nhịn mà mỉm . “Ông chủ Hoan”, nếu bây giờ em đang đường đến gặp , sẽ đến tận mang tai nhỉ?
Thế nhưng, bước khỏi cửa, bỗng nhiên một bóng đen ập xuống. Phạm Mễ còn kịp phản ứng thì một cơn đau nhói ập đến đỉnh đầu, cô lịm , rơi tối tăm.
Ở một nơi khác, Trình Hoan màn hình điện thoại đen ngóm mà cạn lời: “Làm cái quái gì thế, lúc quan trọng hết pin ? Coi chừng vứt đấy!”
Trình Hoan dậy định sạc pin, cẩn thận va ly nước bàn. Chiếc ly rơi xuống đất, vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ.
Trình Hoan đống mảnh vụn chân.
Đột nhiên, trong lòng dâng lên một cảm giác tê tái. Cảm giác thật kỳ lạ, khiến thấy bồn chồn lo lắng khôn nguôi.
Chương 46: Kết thúc viên mãn
Khi tỉnh , đầu cô đau như nứt . Chẳng cần , nhất định là kẻ tay quá nặng nên mới để di chứng thế .
Phạm Mễ mở mắt , cảnh tượng đầu tiên đập mắt khiến cô dù chuẩn tâm lý kỹ đến cũng sững sờ. Trên cô mảnh vải che , mà ngay phía cũng một đàn ông đang trần trụi, lưng về phía cô.
Phạm Mễ xuống , hiện tại là tình huống gì đây? Đã xong việc ? Hay là mới bắt đầu? Vừa định cẩn thận kiểm tra cơ thể thì bên cạnh bỗng cử động. Phạm Mễ lập tức kéo chăn lên che kín chằm chằm .
Thế nhưng, khi đó xoay mặt , Phạm Mễ ngây .
“Sao là ?” Cô tình cũ lâu gặp , gì, đôi mắt đảo liên tục: “Anh bắt cóc tới đây… chỉ để ngủ với thôi ?”
Không cô nghĩ trực tiếp như , mà thực sự cảnh mắt cho phép cô nghĩ khác .
La Húc nở nụ khổ dậy: “ cũng thế lắm, nhưng ngốc đến mức đó ?”
Vừa dứt lời, cửa phòng đẩy . Kẻ chủ mưu bắt đầu uốn éo eo nhỏ bước , nụ mang đậm khí chất của một tú bà: “Thế nào? Lão tình nhân gặp , chắc chỉ hận là gặp quá muộn thôi nhỉ?”
Bàn tay Phạm Mễ nắm c.h.ặ.t lấy mép chăn, nhưng mặt vẫn tỏ bình thản, cô lạnh lùng hỏi: “Cô ý gì đây? Bắt cóc? Hay tống tiền?”
An Bối Nhi khẩy, lôi từ trong túi một xấp ảnh: “Không , chỉ giữ hai để chụp vài tấm ảnh thôi. Nhìn xem, hiệu quả tệ chút nào đúng ?”
Phạm Mễ liếc qua, mỗi bức ảnh đều là cảnh cô và La Húc bên trong trạng thái trần truồng. Rất đầy đủ và trực quan.
Cô nở nụ lạnh: “Cô ngốc chập mạch ? Chẳng bức ảnh nào mà hai chúng mở mắt cả, qua là dàn dựng. Cô định cầm loại đồ vật để gì? Tung lên mạng chắc?”
La Húc ở bên cạnh xem qua từng tấm ảnh, sắc mặt trầm xuống: “An Bối Nhi, cô cái gì?”
An Bối Nhi lên the thé, gương mặt chút vặn vẹo: “ gì ư? Anh chẳng vẫn luôn nhung nhớ tình cũ ? đang tạo cơ hội cho đấy thôi. Cái đồ đàn ông vô dụng, nhớ yêu cũ ? Nhớ đến mức con của cũng vứt bỏ, nếu thích cô đến thế thì lúc đầu còn tới trêu chọc gì?”