Ảnh Đế Yêu Nghiệt Theo Đuổi Nữ Thần Tóc Ngắn - 87.

Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:15:46
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói xong những lời đó, Trình Hoan chút thiếu kiên nhẫn lão già họ Kim: “Người của ông đổi khác để khống chế ? Cứ để một mụ đàn bà mặt với bộ dạng trợn mắt há hốc mồm thế , thực sự ảnh hưởng đến tâm trạng đấy, .”

Dứt lời, sải bước về phía Phạm Mễ, cởi áo khoác của đắp lên cô, vẻ mặt như một nàng dâu nhỏ chịu ấm ức: “Bà xã, cảm , đường còn tắc xe nên mới tới muộn.”

Anh thẳng tay giật lấy tấm ga giường Phạm Mễ ném sang cho La Húc đang ở bên cạnh: “Che chắn cho kỹ cái bảo bối của .”

Trình Hoan ôm Phạm Mễ lòng, ngang qua An Bối Nhi đang một đám đàn ông lực lưỡng đè nghiến sàn. “Bà xã, em lời gì với cô ?”

An Bối Nhi đàn bà t.h.ả.m hại mặt đất : “Nói gì bây giờ?”

“Em là chiến thắng mà, chẳng lẽ vài lời tổng kết ?”

Phạm Mễ lắc đầu, rụt đầu lòng : “Nhạt nhẽo lắm. Chỉ kẻ thua cuộc mới thích mấy trò đó thôi. , vấn đề gì ?”

Trình Hoan gật đầu, đặt một nụ hôn lên trán cô: “Có lý. Không thì thôi. Có ở đây, vấn đề đều tồn tại.”

Phía , một đàn ông bất chợt gọi với theo: “Trình Hoan.”

Trình Hoan khựng , ôm lấy Phạm Mễ nhưng hề đầu: “Có chuyện gì ?”

La Húc ở phía khẽ, giọng chút chua chát: “Cảm ơn chăm sóc Mễ Mễ thật .”

Trình Hoan hừ lạnh một tiếng, tiếp tục bước : “Vớ vẩn, vợ của , chăm sóc thì ai chăm sóc.”

Khi đến bên ngoài, Phạm Mễ liếc mắt thấy Tiểu Mai và A Cường đang cửa, đầu cúi gằm với vẻ mặt vô cùng hối .

“Họ thế?”

Trình Hoan sa sầm mặt, bực bội : “Một thì tiện tay đăng luôn ảnh của lên mạng. Một thì mải mê tắm bồn nên kịp thời thông báo tình hình của em cho . Cho đó mà chịu phạt.”

Vừa , Phạm Mễ hỏi chuyện, mãi cho đến khi Trình Hoan đặt cô xuống ghế của xe.

“Trình Hoan.”

“Ơi.”

“Làm thế? Anh nhiều mối quan hệ ?”

Trình Hoan cúi đầu nhạt: “Anh , là chú đấy.”

“Chú ? Là vị ông chủ của phim Tru Tiên ? Ông nghề gì mà giúp như ?”

“Vì là cháu trai của ông mà.”

“Còn gì nữa ?”

“Vì ông con trai.”

Phạm Mễ ngước mắt lên: “Nghĩa là ?”

Trình Hoan tủm tỉm, cúi đầu hôn lên môi cô: “Nghĩa là, chồng của em là một thiếu gia nhà giàu đấy.”

Thiếu gia nhà giàu… Đại minh tinh thực chất là một thiếu gia nhà giàu, Phạm Mễ câm nín.

Lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy ơn cái danh xưng .

Bàn tay Trình Hoan chậm rãi vuốt ve lên : “Bà xã, đói .”

Phạm Mễ thấy n.g.ự.c lành lạnh, chiếc áo khoác kéo . Cô lập tức thấy bối rối: “Đây vẫn còn ở xe mà.”

“Sợ gì chứ, xung quanh .” Giọng của Trình Hoan mang theo chút khàn khàn vì đang cảm, trong bóng tối càng thêm gợi cảm.

Phạm Mễ lùi : “Em .”

.”

Tiếng dần Trình Hoan nhấn chìm, chỉ còn những tiếng thở dốc.

Chiếc xe phát những tiếng kẽo kẹt đầy ám .

Sau khi kết thúc, trong xe tràn ngập hương vị cuộc hoan ái của nam nữ, Phạm Mễ lên tiếng hỏi nhỏ: “Này, Trình Hoan, … bắt đầu chuẩn từ khi nào ?”

“Chuẩn cái gì cơ?”

“Chuẩn cái bẫy , cách khác là… bắt đầu chú ý đến em từ khi nào?”

“…”

“Anh chứ.”

“Để hãy .”

“…Đợi đến bao giờ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/anh-de-yeu-nghiet-theo-duoi-nu-than-toc-ngan/87.html.]

“Đợi đến khi chúng là lão phu lão thê, em ghét bỏ cũng còn cách nào đổi khác nữa.”

Phạm Mễ hừ lạnh: “Hừ, đồ keo kiệt.”

Trình Hoan vòng tay ôm lấy cô: “Anh hào phóng lắm đấy nhé, cả đều là của em , còn thế nào nữa.”

“Bà xã.”

“Ơi.”

“Em rời khỏi giới giải trí ?”

“Đợi hãy tính.”

“…Đợi đến khi nào?”

“Đợi đến khi chúng là lão phu lão thê, em mắt cũng còn cách nào đổi khác nữa.”

Đến lúc thì Trình Hoan mới thế nào là tự lấy đá ghẻ chân .

Anh nheo nheo đôi mắt, trong bóng tối, đôi mắt sáng rực như ánh trăng: “Cũng thôi. Vậy chúng cứ thế cùng biến thành một đôi già lụ khụ .”

Nói xong, bàn tay bắt đầu yên phận.

“Anh… … nữa …” Dần dần, giọng của Phạm Mễ nhiễm một chút tiếng thở dốc nhẹ nhàng.

“Anh đang đòi phúc lợi mà.”

Phía ngoài xe, Tiểu Mai và A Cường đang xổm bên cạnh: “Này, bao giờ chúng mới lên xe thế?”

A Cường ánh trăng trời: “Đợi ông chủ hạ hỏa .”

“Hả? Bao giờ ông chủ Hoan mới hạ hỏa ? Anh keo kiệt như thế, tắm một cái thôi mà cũng phạt.”

A Cường bất đắc dĩ : “Không , ông chủ của em đang giúp ông chủ Hoan dập lửa .”

Tiểu Mai chống cằm, đôi mắt lớp mái bằng đảo liên tục: “Ông chủ đang bốc hỏa, chị Phạn Phạn dập lửa. Vậy chúng gì?”

A Cường cô, ngẩn một lúc kìm mà ghé sát hôn cô một cái, khẽ : “Tiểu Mai.”

“Dạ?”

“Sau khi về, gả cho nhé?”

Tiểu Mai trợn tròn mắt, nghiêm túc : “Không , .”

Sắc mặt A Cường biến đổi, trong lòng khỏi thấy khó chịu: “Tại ?” Giọng run rẩy.

Tiểu Mai nheo mắt thành một đường chỉ, cái đầu nấm ngoe nguẩy: “Anh gả cho em , em đưa về nhà cho , cho chị và các em em xem mặt.”

A Cường thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt dịu , đưa tay xoa nhẹ lên gương mặt cô: “Được. Anh gả cho em.”

Tiểu Mai hớn hở đến tận mang tai, hét lớn: “Hú uuuu~~ Tuyệt quá! Cuối cùng em cũng chiếm một đàn ông !!!!”

Chiếc xe đang rung lắc ở đằng xa bỗng dừng phắt , đó một tiếng “bịch” vang lên, một đàn ông nào đó đá văng xuống xe.

Trình Hoan mặt lạnh tanh, hét lớn: “A Cường! Trông chừng phụ nữ của cho kỹ!”

A Cường mỉm , Tiểu Mai đang lè lưỡi. Anh chỗ khác.

Chẳng chỉ là phạt tiền thôi ?

thấy vui là .

Đằng , Trình Hoan với vẻ mặt đầy ủy khuất Phạm Mễ trong xe: “Bà xã, . Em cho lên xe .”

Phạm Mễ hạ kính xe xuống, mặt lạnh lùng : “Lên ghế lái .”

“Làm gì cơ?”

Phạm Mễ đảo mắt: “Lái xe! Về nhà! Ngủ!”

Gương mặt Trình Hoan lập tức rạng rỡ hẳn lên. Anh vội vàng trèo lên xe.

Chiếc xe lao với tư thế tràn đầy khí xuân sang rực rỡ con đường lớn dẫn về nhà để ngủ.

“La la la la la la~~

Anh là một chiếc bánh quẩy nhỏ, i ya i ya nha,

Em là một nắm cơm nhỏ, la la la la la.”

“Trình Hoan, câm miệng . Nghe ghê c.h.ế.t .”

“Bà xã, đây là câu thần chú tình yêu của đấy, duy trì mãi mãi. Em cứ thích nghi dần .”

 

Loading...