Ảnh Đế Yêu Nghiệt Theo Đuổi Nữ Thần Tóc Ngắn - 88. hết

Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:15:58
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 47: Phiên ngoại về An Bối Nhi

Trong đời , mà cô hận nhất chính là một phụ nữ.

Ngay từ cái đầu tiên, cô nảy sinh lòng chán ghét với phụ nữ . Lúc bấy giờ, khi cô vẫn còn là một diễn viên vô danh tiểu , khác mang ảnh của cô so sánh: “Cô xem, nét mặt thanh tú quá. Thật đáng tiếc, mỗi tội nổi tiếng.”

liếc qua hừ lạnh một tiếng, ở cái chốn hào nhoáng , thanh tú thì ích gì chứ?

đầu , tiếp tục soi gương để kẻ lông mày tô điểm mắt môi. Tối nay còn mấy bữa tiệc rượu nữa, cô thầm mong thể câu một con cá lớn.

Kết quả là hôm đó, khi cô đang khoác tay một gã đàn ông mặt bóng dầu giữa một buổi trình diễn thời trang, thì phụ nữ mà cô khinh miệt nhất đang tay trong tay với một đàn ông khác. Họ ống kính truyền thông, nụ rạng rỡ đầy vẻ hạnh phúc.

Người đàn ông bên cạnh cô , một diện mạo vô cùng tuấn tú, đang Phạm Mễ bằng ánh mắt dịu dàng thắm thiết.

Dù trông vẻ ngốc nghếch, nhưng thực sự hạnh phúc.

“Bảo bối, đặt phòng ở khách sạn Tơ Vàng , chúng thôi chứ?”

Bàn tay gã đàn ông già nua bên cạnh sờ soạn lên m.ô.n.g cô . Nhìn gương mặt đầy mụn thịt của gã, cô bỗng thấy buồn nôn vô cùng.

Ngay khoảnh khắc đó, trong lòng cô trỗi dậy một loại tham luyến khác.

Đó là loại tham vọng ngoài mong nổi tiếng. Buổi tối hôm , khi gã đàn ông nọ, An Bối Nhi nhắm c.h.ặ.t mắt để huyễn hoặc bản . Cô tưởng tượng đang ở chính là đàn ông cô gặp ở buổi trình diễn thời trang ban sáng.

La Húc đang dùng ánh mắt dịu dàng thắm thiết .

Sau , chuyện gần như đều diễn theo đúng quỹ đạo mà cô mong đợi, thứ diễn thuận lợi như nước chảy thành sông.

Khi khoác tay , cô đến mức khép miệng . Chỉ là đôi khi, cô vẫn thấy ngẩn ngơ về một phía nào đó. Ví dụ như khi truyền thông chụp thần thái cô đơn lẻ bóng của phụ nữ , như khi thấy sự nghiệp diễn xuất của bắt đầu khởi sắc.

Một ngày nọ, hì hì nhỏ điều gì đó với phụ nữ tivi.

hỏi: “Anh ?”

La Húc sang, ngẩn một lát nhanh ch.óng tivi: “Không .”

vờ như quan tâm, tiếp tục bóc cam, nước cam màu vàng b.ắ.n đầy tay.

Không thấy, câu đó là: “Anh bảo mà, em cắt tóc ngắn nhất định sẽ .”

Hạnh phúc là gì? Cô bao giờ nghĩ tới, cô chỉ rằng cứ thì nhất định là hạnh phúc. khi đó là La Húc, cô càng thấy thỏa mãn.

Đặc biệt là khi phụ nữ ngày càng nổi tiếng, cô càng thấy sợ hãi.

lúc , cô phát hiện mang thai.

Thế là cô gần như chạy bổ đến mặt La Húc, hớn hở : “Anh yêu, chúng kết hôn .” Nói xong, cô đưa cái que thử t.h.a.i .

Giống như một đứa trẻ đang đòi quà.

La Húc sững , đôi lông mày vô thức nhíu . Sau đó : “Được.”

Một tiếng đáp nhẹ tênh, giống như thể đó là một sự thỏa hiệp.

Sự phẫn nộ và oán hận trong lòng cô bắt đầu bùng phát. Cô ở nhà đập phá đồ đạc, chằm chằm , nhưng chỉ nhíu mày bỏ .

“La Húc, nếu quan tâm đến , thì việc gì để tâm đến chứ?”

Nghĩ , cô lén lút phá thai, đó bò lên giường của đàn ông khác.

Chuyện thể trách cô , ai bảo là kẻ bản lĩnh? Dựa cái gì mà Phạm Mễ hưởng như thế, tìm một chồng gia thế khủng, còn cô thì thủ tiết bên một gã đàn ông vô dụng để sinh con và đóng mấy vai nữ phụ hạng hai?

cam tâm.

Thế nhưng, đến cuối cùng , tất cả thứ đều hủy hoại bởi ba chữ .

Không cam tâm.

Bởi vì cam lòng, cô đ.á.n.h mất chính , cũng đ.á.n.h mất luôn cả La Húc. Cô bước cái bẫy mà khác giăng sẵn mà hề .

Để bây giờ lâm bước đường .

An Bối Nhi châm một điếu t.h.u.ố.c, gương mặt trang điểm đậm chìm trong làn khói mờ ảo khi nhớ chuyện cũ.

Phía , một gã đàn ông bằng tiếng Nhật: “An Bối Nhi, đến lượt cô . Lên sân khấu .”

An Bối Nhi dập tắt điếu t.h.u.ố.c tay, bằng một nụ chuyên nghiệp, cô bước đến ống kính chậm rãi mỉm : “Chào , là An Bối Nhi, đầu gặp mặt mong chỉ giáo nhiều hơn.”

Dứt lời, cô trút bỏ quần áo , từng món từng món một, cho đến khi trần trụi.

Sau đó, cô vẫn giữ nụ , tiến về phía một đàn ông cũng đang mảnh vải che khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/anh-de-yeu-nghiet-theo-duoi-nu-than-toc-ngan/88-het.html.]

Hôm nay là phim lớn, còn ngày mai thì ?

chương 48 : Nhật ký của Trình Bảo Bảo

Dì Tiểu Mai cực kỳ tham tiền, mà tham đến mức độ nào cơ chứ?

Tham đến mức cướp tiểu thuyết võ hiệp của con, ép con nhật ký mới chịu thôi. Thần linh ơi ~~ rước cái bà Grandet đáng ghét giùm con với, dì bắt con nhật ký chỉ để mang bản thảo ngoài thị trường bán lấy tiền thôi đó.

Trời đất ơi, dì Tiểu Mai , dì định tái giá hả? Sao mà vội vàng kiếm tiền hồi môn thế? Hay là chú Cường cho dì quỹ đen nên dì định bòn rút con ?

Nói cũng lạ, chẳng hiểu nhiều chú quái chiêu, cô kỳ quặc thích mua nhật ký của con thế . Sau đó họ còn in cho khác , mà ai cũng đến mức nghiêng ngả cả .

Hài hước thật, họ coi con là diễn viên tấu hài chắc?

Lời con bộ buồn lắm ? Thật đáng ghét, mấy chú mấy cô kỳ quặc đang văn của con ơi, cho rõ đây: Con giống bố Trình Hoan , con sẽ tùy tiện để lộ da thịt cho xem nhé.

Mọi đừng mong đợi vô ích!

Dạo bận lắm, suốt ngày ở ngoài đóng cảnh hành động. Dì Tiểu Mai cũng theo sát bên cạnh mỗi ngày. Dì cứ khăng khăng là thể ké chút hào quang màn ảnh.

Thế mà con thấy lạ lắm, gì thấy bóng dáng dì ? Từ đầu đến cuối thấy cứ nhảy tới nhảy lui thôi. Còn nữa, mỗi bố Trình Hoan kéo con xem phim đóng, mặt bố cứ lộ vẻ sợ hãi như đang xem phim kinh dị .

Bố cứ ôm c.h.ặ.t con lòng, siết đến mức con thấy khó thở c.h.ế.t.

Đã bố còn kêu lên: “Bảo Bảo đừng sợ, .”

Làm cái gì trời, con là ai chứ? Con là Trình Bảo Bảo! Con là con trai của Phạm Mễ, bố tưởng con xem tivi mà cũng sợ đến mức co rúm ghế sofa như bố chắc?

Phạm Mễ là ai á? Mọi ?

Mọi nhầm , Trái Đất thế?

Mẹ con chính là vị hùng nhảy từ cầu lớn xuống đó. Nghe đầu tiên dám nhảy từ cái cầu đó là Thành Long, thứ hai chính là con đấy.

Hừm ~~~

Còn về bố Trình Hoan, con thật sự chẳng nhắc đến luôn.

Haiz, ơi, năm đó trúng bố nhỉ? Trông bố thì điệu đà quá mức, gan thì bé như thỏ đế. Đều tại bố hết, nếu vì bố thì con chẳng lớn lên với vẻ ngoài nữ tính thế . Làm cho cứ thỉnh thoảng lén lút xem m.ô.n.g con để xác định xem con là con trai con gái.

Mẹ ơi, hồi đó chọn chú A Cường nhỉ? Như thì con đầy vẻ nam tính . Mẹ cái bộ dạng của con bé đáng ghét nhà chú bây giờ là ngay.

Nếu lúc cùng chú sinh con, chắc chắn con sẽ cực kỳ nam tính.

, từ đó là: Nam tính!

Mẹ với bố đôi khi cũng sến súa đến phát gớm.

Có hôm cả nhà đang xe buýt thì đột nhiên ngửi thấy một mùi thối hoắc.

Mẹ nghiêm túc hỏi bố: “Anh ngửi thấy mùi gì ?”

Bố gật đầu: “Anh ngửi thấy .”

Mẹ hỏi: “Bảo Bảo, con đ.á.n.h rắm ?”

Hài hước thật, con là một quý ông, mà quý ông thì thể đ.á.n.h rắm lung tung chứ.

Con lắc đầu.

Bố ghé sát , quả quyết : “Thằng bé phóng uế .”

Mẹ hỏi: “Thế phóng ?”

Bố lắc đầu: “Không .”

Đang lúc còn đang băn khoăn xem chủ nhân của cái mùi hôi hám là ai, thì bố tỉnh bơ một câu đầy vô tội: “Vợ ơi, mới lỡ ợ một cái.”

~@#@%¥#……%¥……#¥……Y%#%R@#

Con thật sự chẳng còn gì để nữa.

Bố già ơi, bố độc hại thật đấy.

Nhật ký đến đây thôi, nữa.

Dì Tiểu Mai tới thúc giục .

 

Loading...