Đoạn Cảnh Vọng sững tại chỗ, như phản bác điều gì, nhưng cuối cùng buông tay, chẳng gì.
“Chúng còn khả năng đó nữa.”
nghiêm túc Đoạn Cảnh Vọng, trịnh trọng .
“ hối hận vì từng kết hôn với .”
“ hy vọng khiến mãi mãi hối hận, nên hãy về .”
Đoạn Cảnh Vọng như rút cạn tinh khí thần trong nháy mắt, lùi mấy bước.
“Anh hiểu .”
“Trước đây là đủ chín chắn, sẽ để em thấy sự đổi của .”
“ sẽ phiền em nữa.”
…
Nhìn Đoạn Cảnh Vọng rời , mới lên tiếng.
“Người cũng đến , cần trốn nữa.”
Hạ Tri Châu từ bên cạnh bước , so với đây, rõ ràng t.h.ả.m hại hơn nhiều.
Cả phảng phất một mùi khó chịu, quần áo nhăn nhúm, ngay cả râu mặt cũng kịp cạo.
mùi đó xộc đến lùi một bước, trong mắt Hạ Tri Châu lướt qua một tia tổn thương, kìm kích động giơ lên một chiếc nhẫn kim cương.
“Tiểu Cẩn.”
“Em xem, chiếc nhẫn đó, tìm .”
ngẩn , chắc chắn hỏi.
“Anh tự tìm về?”
“Đương nhiên, lục hết tất cả thùng rác .”
Hạ Tri Châu tưởng như hy vọng, vội mừng rỡ gật đầu.
“Đây là nhẫn kim cương của chúng , đương nhiên tự tay tìm về.”
“Tiểu Cẩn, sai .”
“Chỉ là lúc đó … đầu óc tỉnh táo.”
Anh bước về phía một bước, lập tức nhận mùi , bèn dừng .
“Anh vì chuyện của dì Lâm, em luôn bất an với hôn nhân.”
“Nên vẫn luôn cẩn thận từng li từng tí, sợ em vui.”
“ Đoạn Cảnh Vọng chỉ là một thằng nhóc, mà khiến em đổi ý.”
“Nhất là lúc em ly hôn, thật lòng xót em, chăm sóc em.”
“ thời gian dần trôi qua, bắt đầu nghi ngờ.”
“Anh mười năm cũng em rung động, em ở bên khi ly hôn… thật lòng ?”
“Họ đều , chỉ là lựa chọn bất đắc dĩ của em.”
“Em chỉ coi trọng gia thế của , thua Đoạn Cảnh Vọng.”
“Em căn bản yêu .”
Hạ Tri Châu cụp đầu thất vọng, ánh mắt đầy đau buồn.
khẽ siết tay, nhất thời chỉ thấy buồn đến cực điểm.
“Đó là cái cớ tìm ?”
Hạ Tri Châu vội vàng giải thích.
“A Cẩn, .”
“Anh chỉ là quá thiếu cảm giác an thôi.”
“Anh thiếu cảm giác an , nên chọn cách tổn thương để kiểm chứng?”
với vẻ ghê tởm, lùi .
“Hạ Tri Châu, thật sự yêu ?”
“Anh yêu , vì ghét nhà họ Tô.”
“Vì ly hôn Đoạn Cảnh Vọng.”
“Anh yêu em, thật sự yêu em.”
Hạ Tri Châu lẩm bẩm.
“Anh chỉ là… rõ vì .”
“Anh cam tâm.”
cắt lời Hạ Tri Châu, tiếp tục .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/anh-ta-si-me-toi-suot-10-nam-nhung-tat-ca-chi-la-gia-doi/5.html.]
“Thật ngay cả bản cũng nhận .”
“Anh yêu , chỉ cam tâm.”
“Dựa cái gì mà một kẻ của gia tộc sa sút dám nhận mười năm si tình của .”
“Anh thuận lợi quá lâu , nên gặp chút trắc trở là cam tâm.”
“ chút cam lòng , khi quen , biến thành khinh thường.”
“Từ tận đáy lòng, luôn cho rằng xứng với .”
“Anh đặt ở vị trí thấp, nghĩ rằng chịu cưới là ban ơn.”
“ nên quỳ rạp xuống đất, hèn mọn cảm kích sự bố thí của .”
“Nhờ , mới cần bàn tán, chế giễu.”
thẳng ánh mắt bối rối của Hạ Tri Châu, thở dài .
“ Hạ Tri Châu, từng thấy ly hôn là chuyện mất mặt.”
“Đó là của Đoạn Cảnh Vọng, của .”
“ cứ nhất định kết hôn, chỉ kết hôn khi yêu một .”
“Vì thế thấy sự hèn mọn của .”
“Anh tự cho rằng sẽ nhẫn nhịn, dùng cô gái đó để thử và giẫm đạp .”
“ Hạ Tri Châu, từng nghĩ ?”
“ ngay cả loại như Đoạn Cảnh Vọng – đến cả tiếp xúc thực chất còn chịu nổi.”
“Thì thể chấp nhận như ?”
7
“Hoặc là tự cho rằng nắm .”
Giọng bình tĩnh, gợn chút d.a.o động.
“Tưởng rằng một kẻ còn lựa chọn như sẽ ngoan ngoãn chịu sự khống chế của , theo ý ?”
“Ngây thơ, độc ác, ngu xuẩn.”
Có lẽ câu cuối của chọc giận.
Hạ Tri Châu đột ngột ngẩng đầu , lên tiếng trách móc.
“Vậy nên chỉ vì chuyện nhỏ , em phủ định mười năm của ?”
“Tô Cẩn, em thấy em quá khắt khe ?”
“Trên đời hảo, thể ai như một, mãi mãi đổi.”
“Tô Cẩn, là em quá ngây thơ, còn rõ hiện thực.”
“Em nghĩ mấy lời trong phòng riêng đó là do bảo họ ?”
“Không , đó là lời thật lòng của họ.”
“Ai cũng nghĩ là vấn đề của em, em thấy em nên tự xem ?”
sững một lát, thật sự thấy đúng là hồ đồ.
Vậy mà với Hạ Tri Châu nhiều như thế.
“ hề đặt yêu cầu lên , chỉ đặt yêu cầu lên bạn đời tương lai của .”
“Anh thể tuân theo, ép.”
“Còn chuyện gọi là ‘tự xem ’.”
“Ý kiến của khác liên quan gì đến ?”
“Họ sống cuộc đời của , cũng chịu trách nhiệm cho đời .”
“ chỉ cần chịu trách nhiệm với chính .”
…
Chiếc nhẫn đó, vẫn nhận.
Còn Hạ Tri Châu thì chắc nịch rằng nhất định sẽ hối hận, càng quấn lấy càng hăng.
còn chuyện quan trọng hơn bận, cũng rảnh để để ý .
Dòng nước róc rách, tiếng đàn mềm mại.
Hương nhè nhẹ lan tỏa, bàn, đàn ông già nghiêm nghị mặt.
“ cứ tưởng, ông sẽ gặp .”
“Con nên gọi là ông ngoại.”
Ông ngoại đặt tách mặt , thản nhiên .
“Nếu con chọn tha thứ cho thằng nhà họ Hạ, đương nhiên sẽ gặp con.”
“Năm đó nếu con nửa phần như con, cũng đến nỗi rơi kết cục trầm cảm tự vẫn.”