ANH TA SI MÊ TÔI SUỐT 10 NĂM NHƯNG TẤT CẢ CHỈ LÀ GIẢ DỐI - 6
Cập nhật lúc: 2026-02-01 17:49:30
Lượt xem: 246
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhắc tới , vô thức siết c.h.ặ.t t.a.y.
Do dự lâu, vẫn hỏi câu đó.
“Hồi đó…”
“Con hỏi vì để mặc con tới kết cục như ?”
Chưa để hết, ông ngoại cắt lời.
gật đầu, cuối cùng điều giấu kín trong lòng bấy lâu.
“Mẹ mất , con nghĩ nhiều .”
“Nếu hồi đó ai đó giúp một chút.”
“Có sẽ khác .”
“ suốt ngần thời gian, một ai.”
Rõ ràng là cô con gái độc nhất cưng chiều của nhà họ Lâm, mà c.h.ế.t trong bồn tắm theo cách t.h.ả.m thiết tuyệt vọng đến , ngay cả tang lễ cũng trở thành một màn diễn lố bịch.
“Mẹ con .”
Ông ngoại đặt cốc xuống, mặt hiện lên một tia đau đớn.
“Hai năm khi con xảy chuyện, kẹt ở nước ngoài.”
“Bà sợ lo, càng thừa nhận cuộc hôn nhân thất bại .”
“Đợi về nước, thứ nhận chỉ là tin con c.h.ế.t.”
“Thật nên đưa con rời .”
“ cha con, buông .”
“Thế nên chọn lờ , nếu sự trưởng thành của con đủ khiến hài lòng, tự nhiên sẽ đưa bản di chúc con để cho con.”
“Nếu con , cũng coi như đứa cháu ngoại .”
“ bây giờ khác .”
ngẩng đầu lên, đúng lúc bắt gặp ánh mắt hiền hòa của ông ngoại.
“Thằng nhà họ Hạ và thằng nhà họ Đoạn, vui vì con mềm lòng.”
Nghe , do dự hỏi.
“Ông thấy con ?”
Ông ngoại khẽ cau mày, bật sang sảng.
“Theo , con để ý mấy lời bàn tán đó.”
“Chỉ hai thằng đàn ông thôi mà, nếu con , mười đứa tám đứa thì ?”
“Ai chỉ đàn ông mới tìm vui, phụ nữ ly hôn hai thành tội.”
“Tô Cẩn, con sai.”
8
Cuộc chuyện hôm đó, ông ngoại dường như vẫn thấy đủ.
Ông lấy danh nghĩa Tập đoàn Lâm thị thông cáo, chỉ tuyên bố là thừa kế đời của Tập đoàn Lâm thị, mà còn công khai kén rể.
Tin khiến bộ Lâm Thành chấn động.
Cái c.h.ế.t của năm đó khiến nhà họ Lâm cắt đứt liên hệ với nhà họ Tô, ngay cả – đứa cháu ngoại – cũng nhận bất kỳ sự chăm sóc nào.
Bao năm qua, ai cũng mặc định chẳng liên quan gì đến nhà họ Lâm.
Không ai ngờ nhà họ Lâm đột nhiên tuyên bố là thừa kế.
Những kẻ từng coi thường ùn ùn kéo tới.
Kể cả lăn đầu xe cũng nhiều hơn ít.
phiền đến phát bực, ông ngoại chẳng để tâm.
“Tô Cẩn, rõ những kẻ đó.”
“Mấy lời bàn tán chỉ là lời rỗng.”
“Chỉ cần con đủ cao, họ còn kịp nịnh con.”
“Dù lưng bao nhiêu ý kiến, ngoài mặt cũng dám thêm một câu.”
ông ngoại thật sự một cháu rể.
Ông chỉ lo vẫn mắc kẹt trong bóng ma đây, tự nghi ngờ bản .
Dù mấy rằng còn để ý nữa, nhưng lẽ vì , ông ngoại càng tốn thêm thời gian để dẹp sạch những “lỡ ” đó.
Một thời gian Hạ Tri Châu xuất hiện mặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/anh-ta-si-me-toi-suot-10-nam-nhung-tat-ca-chi-la-gia-doi/6.html.]
tưởng nghĩ thông, nhưng mãi tới khi tìm đến cầu xin đến bệnh viện thăm , mới Hạ Tri Châu nhập viện .
“Cậu cô , coi thường cô nhưng lợi dụng cô để lấy hết tài sản nhà họ Lâm.”
“Thế là nhất thời nóng nảy động tay.”
“Đám vốn là mấy thằng nghiện rượu, đ.á.n.h chừng mực, đ.á.n.h thẳng viện.”
Ông ngoại .
“Một thằng phế vật đ.á.n.h còn thắng nổi, còn mặt mũi bảo con thăm?”
nghĩ lâu, cuối cùng vẫn quyết định gặp Hạ Tri Châu để chấm dứt hẳn.
…
Anh thương nặng, tay chân đều gãy xương.
Thấy tới, phản ứng đầu tiên của Hạ Tri Châu là che mặt .
“A Cẩn, bây giờ lắm, em đừng .”
đặt giỏ trái cây mang theo sang một bên.
“Hạ Tri Châu, chúng kết thúc .”
“Anh thế nào cũng ảnh hưởng, tới chỉ để cho rõ ràng triệt để.”
Nghe , Hạ Tri Châu sững , một lúc lâu mới hạ tay xuống.
“A Cẩn, thật sự còn khả năng nào ?”
“Cô gái đó, chạm cô .”
“Anh thể lấy mạng thề, sẽ nữa.”
“Chúng thể… bắt đầu ?”
“Hạ Tri Châu, gương nứt, dù sửa cũng thể nguyên vẹn như ban đầu.”
bình tĩnh giường bệnh, đặt chiếc nhẫn kim cương đưa cho sang một bên.
“Anh vì coi thường mà đ.á.n.h đến trọng thương nhập viện.”
“ từng nghĩ ?”
“Lần ở phòng riêng đó, hoặc đó nữa, cũng từng dung túng những lời như vây quanh .”
“Anh chẳng lẽ những lời đó là sỉ nhục ?”
Hạ Tri Châu gì, giữa chân mày đầy đau buồn và khó chịu.
“Chiếc nhẫn kim cương , đúng là nên ném .”
thẳng , khẽ .
“Thật từng nghi ngờ chân tâm của khi đó.”
“ chân tâm dễ đổi, lòng khó lường.”
“ cũng mong chúng kết thúc theo cách quá tệ.”
Hạ Tri Châu mấp máy môi, lâu mới khàn giọng hỏi.
“Vậy… chúng còn cơ hội bạn ?”
lắc đầu, khẽ.
“Nếu thể, hy vọng chúng đừng gặp nữa.”
…
Khi cửa phòng bệnh khép , dường như thấy tiếng nức nở kìm nén.
Bước chân khựng chốc lát, vẫn kiên định tiếp tục về phía .
Sau đó thêm tin gì về Hạ Tri Châu nữa, mãi đến một tụ họp, tình cờ nhắc tới.
“Cậu chủ Hạ ở Vọng Thành mấy năm , vẫn thấy về Lâm Thành nào.”
Người đó nhắc, khác để ý sự mặt của , vội ho khan mấy tiếng.
Nói cũng lạ, từng khắc cốt ghi tâm như , giờ chẳng gợn chút sóng.
nâng ly về phía họ, tới bên cửa sổ.
Ánh trăng mê , thoáng chốc khiến nhớ tới đêm nhiều năm Hạ Tri Châu quỳ xuống cầu hôn .
Chỉ là cảnh còn là cảnh khi xưa, cũng chẳng còn là của khi .
Những dây dưa yêu hận đó, sớm thời gian cuốn trôi, mài mòn sạch sẽ.
HẾT.