ANH TA TƯỞNG TÔI KHÔNG DÁM LY HÔN, NHƯNG TÔI LẠI CHỜ SUỐT 3 NĂM ĐỂ RỜI KHỎI ANH TA - 9

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:50:43
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

khép tài liệu trong tay ngẩng đầu ông .

 

“Phó tổng, Phó thị tới bước hôm nay là do lựa chọn của chính các ông.”

 

“Nếu Phó Hoài Dã an phận, nếu nhà họ Phó dạy dỗ phép tắc thì sẽ hôm nay.”

 

“Hoài Dã… nó trừng phạt !”

 

Giọng Phó Minh Viễn run rẩy.

 

“Nó đuổi khỏi nhà họ Phó, còn một xu, bây giờ ngay cả chỗ ở cũng .”

 

“Ồ, nhà cũ họ Phó lớn như chứa nổi một Phó Hoài Dã ?”

 

Mặt Phó Minh Viễn lúc trắng lúc đỏ.

 

“Ông cụ , cho nó bước cửa nhà họ Phó nữa.”

 

.

 

Thì ông cụ Phó còn tàn nhẫn hơn tưởng.

 

Vì giữ Phó thị, ngay cả cháu ruột cũng thể bỏ.

 

“Cho nên Phó tổng tới tìm giơ cao đ.á.n.h khẽ?”

 

Phó Minh Viễn liên tục gật đầu.

 

“Chỉ cần Bạch thị rút quyết định chấm dứt hợp tác, nhà họ Phó bằng lòng trả bất kỳ cái giá nào.”

 

“Cổ phần, tài sản, thậm chí… thậm chí thể để Hoài Dã công khai quỳ xuống xin cô.”

 

đàn ông mắt.

 

Người gia chủ nhà họ Phó từng cao cao tại thượng mặt , giờ phút hèn mọn như một con ch.ó vẫy đuôi cầu xin.

 

17.

 

Quyền lực đúng là một thứ thú vị.

 

thể khiến thẳng lưng, cũng thể khiến khuỵu gối.

 

“Phó tổng, thứ nhà họ Bạch xin , cũng quỳ xuống.”

 

“Vậy cô gì?”

 

Ông vội vàng hỏi.

 

Phó thị rời khỏi cái giới .”

 

rõ từng chữ.

 

từ nay về , nhà họ Phó hễ thấy nhà họ Bạch thì đường vòng.”

 

Mặt Phó Minh Viễn mất hết huyết sắc.

 

“Cô… cô nhà họ Phó c.h.ế.t ?”

 

“Nhà họ Phó sẽ c.h.ế.t.”

 

sửa .

 

“Chỉ là về vị trí vốn thuộc về các ông.”

 

“Vị trí của hai mươi ba năm , khi nhà họ Phó bám nhà họ Bạch.”

 

dậy tới bên cửa sổ.

 

“Phó tổng, ông hai mươi ba năm Phó thị quy mô thế nào ?”

 

đầu.

 

“Một công ty nhỏ doanh thu năm tới năm mươi triệu.”

 

“Là trúng tiềm lực của các ông, cho các ông cơ hội, đưa các ông bước cái giới .”

 

xoay ông .

 

“Bây giờ, nhà họ Bạch thu cơ hội đó.”

 

Phó Minh Viễn lảo đảo lùi , ngã xuống ghế.

 

“Bạch Linh.”

 

Giọng ông khàn đặc.

 

“Cô thật sự niệm chút tình cũ nào ?”

 

“Tình cũ?”

 

“Phó tổng, lúc Phó Hoài Dã phản bội , niệm tình cũ ?”

 

“Lúc ông cụ Phó mặc kệ ngoại tình, ông niệm tình cũ ?”

 

“Lúc nhà họ Phó dùng tài nguyên của nhà họ Bạch để nuôi con gái của tiểu tam, các ông niệm tình cũ ?”

 

trở bàn việc, nhấn đường dây nội bộ.

 

“Tiễn khách.”

 

Hai bảo vệ bước , lịch sự nhưng cứng rắn mời Phó Minh Viễn rời .

 

Khi tới cửa, ông đầu một cái.

 

Trong ánh mắt đó oán hận, tuyệt vọng, còn một tia cảm xúc hiểu.

 

Cửa đóng .

 

Văn phòng khôi phục yên tĩnh.

 

xuống ghế, cầm điện thoại lên.

 

Màn hình hiển thị hơn mười tin nhắn , phần lớn là trong giới gửi tới thăm dò và hỏi han.

 

Còn một tin nhắn đến từ lạ.

 

“Bạch Linh, đang ở lầu công ty em. Chúng gặp một , chỉ một thôi. Phó Hoài Dã.”

 

tới cửa kính sát đất xuống .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/anh-ta-tuong-toi-khong-dam-ly-hon-nhung-toi-lai-cho-suot-3-nam-de-roi-khoi-anh-ta/9.html.]

Bên cạnh bồn hoa cửa tòa nhà quả thật một đang .

 

Khoảng cách quá xa nên rõ mặt, nhưng dáng đó đúng là Phó Hoài Dã.

 

Anh mặc áo phông và quần bò bình thường, nắng gắt, ngẩng đầu về hướng .

 

Giống như một tù nhân đang chờ phán xét.

 

một lúc kéo rèm .

 

Mở máy tính lên bắt đầu xử lý công việc.

 

Ngoài cửa sổ, trời dần tối.

 

Ánh đèn của thành phố lượt sáng lên, giống như dải ngân hà rơi xuống nhân gian.

 

vài định sẵn chìm sâu trong bóng tối.

 

Phó Hoài Dã lầu suốt ba tiếng.

 

Bảo vệ lên xin chỉ thị ba , hỏi cần đuổi .

 

cần.

 

“Để .”

 

qua điện thoại nội bộ.

 

“Đứng đến khi nào hiểu thì thôi.”

 

18.

 

Buổi tối khi rời công ty, Phó Hoài Dã vẫn còn đó.

 

Anh xổm bên cạnh bồn hoa, trong tay cầm một chai nước, tóc mồ hôi thấm ướt, dính bết lên trán.

 

Nhìn thấy , lập tức bật dậy lao tới.

 

“Bạch Linh!”

 

Bảo vệ lập tức tiến lên chặn .

 

dừng bước, cách hai mét .

 

“Chúng chuyện .”

 

Anh vội vàng .

 

“Chỉ năm phút thôi.”

 

“Giữa chúng chẳng gì đáng cả.”

 

“Có!”

 

Anh gạt tay bảo vệ , nhưng lao tới nữa.

 

“Anh sai , thật sự sai !”

 

“Anh cầu xin em tha thứ, chỉ cầu xin em cho một con đường sống.”

 

“Con đường sống?”

 

“Phó thiếu gia, tứ chi lành lặn, nghiệp trường danh tiếng, dù còn nhà họ Phó thì chẳng lẽ sống nổi ?”

 

Anh khổ lắc đầu.

 

“Cái giới …”

 

“Không nhà họ Phó chỗ dựa, còn ai dám dùng ?”

 

“Anh tìm việc, phỏng vấn bảy công ty, tất cả đều từ chối.”

 

“Họ vấn đề về đạo đức, dám dùng.”

 

“Vậy thì đừng lăn lộn trong cái giới nữa.”

 

“Đổi thành phố khác mà bắt đầu .”

 

“Em thì nhẹ nhàng lắm.”

 

Anh đột nhiên kích động.

 

“Anh từ nhỏ lớn lên trong cái giới , ngoài cái , chẳng gì cả.”

 

“Em bảo bắt đầu thế nào?”

 

“Vậy thì học cách .”

 

“Phó Hoài Dã, đời ai cũng giống , sinh thứ.”

 

“Phần lớn đều dựa hai bàn tay của để kiếm sống.”

 

xoay định .

 

“Bạch Linh.”

 

Anh gọi phía .

 

“Nếu… nếu lúc đầu ngoại tình, em gả cho ?”

 

dừng bước nhưng đầu.

 

“Không.”

 

“Bởi vì ngay từ đầu tiên bảo nhường đồ cho Tô Tô, thể gả cho nữa .”

 

xe, tài xế chậm rãi lái .

 

Trong gương chiếu hậu, Phó Hoài Dã vẫn nguyên tại chỗ, bóng dáng càng lúc càng nhỏ, cuối cùng biến mất trong ánh sáng thành phố.

 

nhắm mắt tựa lưng ghế.

 

Mẹ gửi tin nhắn cho .

 

“Xử lý . Từ ngày mai trở , con chính là thừa kế thật sự của nhà họ Bạch.”

 

trả lời một chữ.

 

“Vâng.”

 

Loading...