27
đùa đấy.
Thừa lúc chú ý.
bỏ trốn ngay trong đêm.
bảo Hệ thống đừng theo nữa.
Cái củ khoai nóng bỏng tay ai thì cứ lấy .
Thật lòng mà .
Dưới sự ảnh hưởng của Tống Xuyên Tễ.
cảm thấy dường như hơn nhiều .
Chí ít thì.
Mùa đông .
Tạm thời c.h.ế.t.
quyết đoán chạy đến một thành phố xa lạ.
Rút hết tất cả tiền tiết kiệm .
Sợ đủ dùng, gọi cho Giang Vãn Chu.
Vì là đứa con riêng coi trọng.
Giang Vãn Chu chia bao nhiêu tài sản, nhưng vẫn nghĩa khí lấy một nửa kho tiền của .
thể cảm động.
Hứa sẽ trả cho cả vốn lẫn lãi.
Giang Vãn Chu quan tâm đến những thứ .
Cậu chỉ buồn bã: “Cậu ở đây, ai chơi với tớ, ai tớ nhảm đây?”
mím mím môi.
Cũng chút đa sầu đa cảm.
Giang Vãn Chu vốn chịu nổi việc vui, xòa : “Cậu cứ ở ẩn , tớ sẽ tìm chơi.”
gật đầu thật mạnh.
Sau khi ngắt video.
tháo thẻ điện thoại .
Đem điện thoại thu cũ đổi mới.
Không đa nghi.
ai mà điện thoại cài định vị ?
mới nghĩ như .
Hệ thống yếu ớt : “Cài .”
……
“Sao mày vẫn ?”
Dường như sợ sẽ đuổi nó .
Hệ thống rống lên: “Ký chủ hu hu hu, nỡ xa bạn, sợ bạn sẽ lặng lẽ tự c.h.ế.t mất.”
Hết nổi.
Cũng trọng tình trọng nghĩa đấy chứ.
Thôi kệ .
Cứ mang theo bên .
Biết lúc mấu chốt còn thể báo tin.
28
chạy về phía Nam.
Chạy đến nơi xuân ấm hoa nở.
Để đề phòng, trong vòng nửa tháng đều trốn trong nhà thuê, sống qua ngày nhờ đồ ăn giao tận nơi và đồ ăn nhanh.
Kỳ nghỉ đông ngắn.
giường, lướt trang web chính thức của trường, cố gắng tìm thủ tục và quy trình bảo lưu kết quả học tập trực tuyến.
Nhìn những con chữ dày đặc.
thấy buồn ngủ.
Vô thức.
Chiếc điện thoại rơi sang một bên.
gối ngủ .
Đột nhiên, chiếc điện thoại bên gối sáng lên.
【Đang cấy định vị……】
Trong giấc mơ.
bất an cau mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/anh-trai-toi-la-phan-dien/27-28-29-30.html.]
Bên tai lờ mờ thấy âm thanh thông báo kỳ lạ.
“Tít, tít, tít……”
“Chỉ hắc hóa đầy 100, để ngăn chặn gây sát thương cho ký chủ, Hệ thống tự động chuyển đổi thành chỉ yêu thương.”
mơ màng mở mắt .
Chưa kịp mở lời hỏi thăm.
Âm thanh điện t.ử của Hệ thống vẻ căng thẳng.
“Ký chủ, chạy mau!”
sững , chống giường dậy.
Đột ngột, cánh cửa nhà thuê đá văng một cái "rầm".
Tim cũng run lên theo tiếng động đó.
Sau khi rõ bóng .
Đầu óc trống rỗng.
Ân Dục Kỳ đang xoay vần một con d.a.o mổ, nhếch môi, nhưng nụ chạm đến đáy mắt.
“Ngâm em bình formalin, em sẽ bao giờ rời xa nữa ?”
29
ngây Ân Dục Kỳ.
Anh đến mặt .
Nỗi đau như trong tưởng tượng xảy đến.
Ân Dục Kỳ thong thả dùng chuôi d.a.o nâng cằm lên, chậm rãi :
“Bọn họ đều giải quyết xong .”
Bây giờ còn ai can thiệp chuyện của họ nữa.
Tim thắt .
Giải quyết?
Có ý gì?
Thèm mala quá
Sợ càng nghĩ càng lệch lạc.
Hệ thống nhỏ giọng giải thích với .
“Cha dượng của bạn phản diện đoạt quyền đuổi khỏi công ty , ông và của Du Hi Trinh buộc định cư ở nơi khác.”
“Du Hi Trinh áp giải nước ngoài .”
thở phào nhẹ nhõm.
Tuy tâm trạng phức tạp.
, vẫn hy vọng ai đó c.h.ế.t.
Hệ thống giận sắt thành thép: “Đừng thẩn thờ nữa, mau xem sắc mặt phản diện đen đến mức nào kìa!”
vô thức ngước mắt lên.
Gương mặt của Ân Dục Kỳ âm trầm đến mức thể nhỏ nước.
tự chủ mà run rẩy.
30
“Sợ ?”
Giọng điệu của Ân Dục Kỳ đầy vẻ trêu đùa.
Bây giờ mới sợ .
Hừ, muộn .
Ân Dục Kỳ đột ngột bóp c.h.ặ.t cằm .
Cúi đầu hôn xuống một cách mãnh liệt.
Trong tích tắc, vị m.á.u tanh lan tỏa giữa môi và răng.
Nhìn biểu cảm đau đớn của mắt.
Và cả sự run rẩy thể kiểm soát.
Cảm giác vỡ vụn đáng thương gần như sắp tràn ngoài.
Ân Dục Kỳ cảm thấy m.á.u .
Đều đang sôi trào và gào thét.
【Chiếm hữu .】
, Ân Dục Kỳ siết c.h.ặ.t lòng bàn tay.
Cho đến khi một dòng m.á.u tươi chảy từ kẽ ngón tay.
Ân Dục Kỳ cụp mắt xuống.
Che giấu sự điên cuồng nơi đáy mắt.
Hiện tại.
Vẫn thể sợ hãi.