ÁO CƯỚI TANG - 3

Cập nhật lúc: 2026-03-15 07:40:55
Lượt xem: 85

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Sao còn chạy ?”

 

“Anh mua bánh sinh nhật và đồ ăn, giờ đang nấu trong bếp cho . Nếu bây giờ chạy ngoài mà hiểu lầm thì sợ buồn.”

 

“Cậu còn đang gặp nguy hiểm đến tính mạng mà còn lo buồn ?”

 

“Anh cưng như , nếu hiểu lầm thì dỗ mà.”

 

nghĩ thấy cũng lý, định chạy cho an .

 

lúc đó, Quan Thanh đột nhiên gửi một câu.

 

“Khoan ! Cậu dán một chữ Song Hỷ thiếu hai cái khẩu lên cửa?”

 

!”

 

“Vậy thì chạy nữa .”

 

“Có khẩu mà thể . Một khi chữ đó dán lên, nghĩa là linh hồn c.h.ế.t theo cửa nhà , nhận định . Bây giờ chạy ngoài chỉ khiến cô tức giận, thậm chí thể c.h.ế.t oan.”

 

Lời gửi , cả nhóm lập tức im lặng.

 

Cuối cùng bạn phá vỡ sự im lặng: “Vậy ? Hay là mau báo cảnh sát .”

 

“Chuyện kiểu cảnh sát chắc đến .”

 

“Không thử họ đến?”

 

“Cảnh sát chỉ nghĩ thần kinh thôi.”

 

Trong nhóm bắt đầu tranh cãi ầm lên.

 

Lớp trưởng: “Đáng tiếc trong lớp chỉ Đường Đường ở thành phố A, nếu chúng còn thể chạy qua giúp.”

 

: “@QuanThanh Bây giờ gì? Mau giúp với.”

 

Quan Thanh: “ chỉ chuyện , nhưng cũng phá giải thế nào.”

 

“Để gọi điện cho bà nội . Cậu nhớ kỹ một điều , tuyệt đối đừng mặc bộ quần áo đó.”

 

: “Được , nhanh lên nhé!”

 

Giọng của Tô Diệp đột nhiên vang lên ngoài cửa: “Đường Đường, em xong ? Có thể ăn cơm đó.”

 

“Ờ, xong xong .”

 

Để khiến nghi ngờ, cố tỏ bình tĩnh mở cửa .

 

bên ngoài là một mảng tối đen như mực.

 

Chỉ ngọn nến đang cháy chiếc bánh kem nhung đỏ phủ mứt dâu, tỏa thứ ánh sáng leo lét yếu ớt.

 

“Chúc mừng sinh nhật em, Đường Đường!”

 

Tô Diệp bưng bánh kem đó, ánh nến hắt lên gương mặt những mảng sáng tối chập chờn.

 

“Cảm… cảm ơn .” cảm ơn định bật đèn.

 

Tô Diệp ngăn : “Ước nguyện thổi nến .”

 

chỉ đành xuống bàn, nhắm mắt , bắt đầu cầu nguyện.

 

“Phật Như Lai, Chúa Giê-su, Thượng đế, Allah… phù hộ cho con sống lâu trăm tuổi nhé, xin đó, xin đó.”

 

mở mắt thổi nến.

 

Không ảo giác , ngay khoảnh khắc khi ngọn nến tắt, thấy chiếc ghế trống đối diện đột nhiên xuất hiện một gương mặt phụ nữ trắng bệch như x.á.c c.h.ế.t.

 

Người phụ nữ đó nở một nụ quái dị, ghé ngọn nến thổi nhẹ một .

 

thậm chí còn cảm thấy một luồng gió lướt qua mặt .

 

Ngay lập tức nhớ đến câu Quan Thanh : “Một khi chữ đó dán lên, nghĩa là c.h.ế.t bước cửa nhà .”

 

Da gà nổi dày đặc trong nháy mắt, sợ đến mức gần như ngất .

 

“Bốp bốp bốp bốp.” Tiếng vỗ tay vang lên, Tô Diệp bật đèn lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ao-cuoi-tang-magk/3.html.]

 

Ánh đèn trong nhà sáng trở , lúc mới phát hiện trán rịn đầy một lớp mồ hôi lạnh.

 

Nến bánh cháy chảy , đông mặt bánh như từng vệt m.á.u.

 

chợt nhận con cây nến là: 22.

 

“Sao là 22?” buột miệng hỏi.

 

Tô Diệp như thể lúc mới phát hiện .

 

“Ôi c.h.ế.t, với tiệm là 24 mà, nhầm thế nhỉ.”

 

“Xin em nhé, lúc về vội quá nên kịp kiểm tra kỹ. Em tha cho ?”

 

còn thể gì đây?

 

thì bây giờ cũng đang sợ Tô Diệp đến c.h.ế.t khiếp, chỉ sợ đột nhiên biến thành thứ gì đó ngoạm một cái.

 

“Không , cần để ý , ha ha.”

 

“Em giận là . Vậy ăn cơm thôi.”

 

Đặt chiếc bánh sang một bên, Tô Diệp bắt đầu bê từng món ăn từ trong bếp .

 

Một đĩa thịt bò, một đĩa thịt dê, một đĩa thịt heo, một con gà, còn một đĩa thịt gì đó mà nhận .

 

Theo bản năng, thấy mấy món trông gì đó kỳ quặc.

 

“Để em chụp một tấm đăng vòng bạn bè nhé.”

 

Tô Diệp mỉm , lặng lẽ đợi .

 

vội vàng chụp ảnh gửi ngay nhóm lớp.

 

“@QuanThanh Bà ? còn cứu ?”

 

Quan Thanh: “Bà , thành cục diện thì chỉ hai sợi tóc là đủ.”

 

“Cậu thử tìm tiếp xem trong nhà còn thứ gì khác xuất hiện thêm . Bình thường sẽ còn một món lớn hơn, tìm đốt nó .”

 

“Còn nữa, tuyệt đối mặc bộ quần áo đó. Chỉ cần cầm cự qua 12 giờ đêm nay thì mắt sẽ tạm thời an .”

 

liếc chiếc đồng hồ treo tường, 9 giờ .

 

tự âm thầm động viên bản .

 

Chỉ cần chịu thêm 3 tiếng nữa thôi, chỉ 3 tiếng nữa thôi.

 

“Còn mấy món ăn bàn, đó là ngũ sinh, đồ dùng để cúng tế, cũng là đồ cho c.h.ế.t ăn.”

 

Đột nhiên trong miệng nhét một thứ gì đó.

 

kịp suy nghĩ thì phản xạ nuốt xuống.

 

“Đường Đường, mau ăn , đừng nghịch điện thoại nữa.”

 

Thì là Tô Diệp gắp cho một miếng thức ăn.

 

Mặt méo xệch .

 

“Tự nhiên bụng em đau, để em nhà vệ sinh thêm chút nữa nhé.”

 

Nói xong, chạy thẳng toilet.

 

“Thứ lớn đó thể là cái gì? Bình thường sẽ để ở ?”

 

“Là vật c.h.ế.t từng dùng khi còn sống. Nếu là phụ nữ, thường là lược, gương, giày dép các loại.”

 

“Còn đặt ở thì khó lắm, nhưng chắc chắn là ở chỗ tránh ánh sáng.”

 

“Dạo gần đây trong nhà chỗ nào khiến cảm thấy đặc biệt khó chịu ?”

 

cố sức hồi tưởng, đột nhiên trong đầu lóe lên một ý nghĩ.

 

“Giường? Dạo tối nào cũng gặp ác mộng, ngủ yên chút nào.”

 

“Cậu còn nhớ mơ thấy gì ?”

Loading...