ÁO CƯỚI TANG - 5

Cập nhật lúc: 2026-03-15 07:41:21
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

cẩn thận kéo nó , thì thấy đó là một chiếc lược gỗ.

 

Vốn dĩ đó hẳn sơn đỏ, nhưng vì thời gian quá lâu hoặc bảo quản nên lớp sơn đỏ bong tróc, lộ lớp nền loang lổ cũ kỹ.

 

để ý thấy chiếc lược khắc một chữ, hình như là chữ “Vân”.

 

“@QuanThanh cứ đốt luôn bằng lửa là đúng ?”

 

.”

 

cầm lò xông hương vẫn dùng hằng ngày, dùng kẹp tóc gắp chiếc lược thả trong.

 

Ngay khi bật chiếc bật lửa lên, cảm thấy lưng thổi tới một luồng gió lạnh buốt.

 

Ngay đó cổ đau nhói, giống như thứ gì cứng ngắc siết c.h.ặ.t lấy.

 

lúc còn lo nhiều như nữa.

 

nghiến răng, dùng bật lửa châm bừa mấy tờ giấy ném hết lò xông.

 

Ngay khoảnh khắc ngọn lửa bùng lên, sức siết cổ lập tức buông lỏng.

 

Bên tai vang lên một tiếng thét t.h.ả.m thiết.

 

Nói là tiếng thét t.h.ả.m thiết thật vẫn chính xác, bởi âm thanh đó căn bản giống thứ mà con thể phát .

 

Đó là một âm thanh tần cao, sắc nhọn, khàn đục, như thể xé rách bộ cổ họng.

 

Âm thanh đó dường như phát từ bàn.

 

chậm chạp cúi đầu xuống, thấy ngọn lửa trong lò xông hương là màu xanh lục.

 

Chiếc lược bắt đầu rỉ thứ chất lỏng màu đỏ, sủi bọt lép bép như một nồi tiết heo đang sôi ùng ục.

 

12

 

đưa tay sờ lên cổ, cần soi gương cũng đó chắc chắn hằn thêm mấy dấu ngón tay.

 

mở nhóm lớp lên: “Cái lược đốt .”

 

Quan Thanh: “11 giờ 50 , cố thêm 10 phút nữa!”

 

còn kịp thở phào thì cửa phòng ngủ đột nhiên vang lên những tiếng “rầm rầm rầm”.

 

Giống như vật gì đó nặng đang liên tục đ.â.m mạnh cánh cửa.

 

“Đường… Đường… mở… cửa…”

 

Là giọng của Tô Diệp!

 

giọng hề chút ấm nào, hơn nữa ngữ điệu còn cực kỳ kỳ quái, giống hệt tiếng một đứa trẻ mới tập .

 

Đương nhiên thể nào mở cửa.

 

còn kéo cả một chiếc ghế chặn phía cửa nữa.

 

Tiếng đập cửa vẫn tiếp tục ngừng.

 

“Rầm rầm rầm.”

 

“Rầm rầm rầm.”

 

“Đường… Đường… mở… cửa.”

 

“Đường… Đường… mở… cửa.”

 

“Đường… Đường… mở… cửa.”

 

Âm thanh ngày càng gấp gáp, lực đập cửa cũng lúc một mạnh hơn.

 

Một tay giơ bật lửa, một tay siết c.h.ặ.t thanh treo đồ, mắt dán c.h.ặ.t cánh cửa .

 

Tim đập thình thịch trong l.ồ.ng n.g.ự.c, như thể giây tiếp theo sẽ bật thẳng lên tận cổ họng.

 

trơ mắt ổ khóa cửa đ.â.m đến lỏng dần, gần như sắp rơi hẳn ngoài.

 

chằm chằm kim giây chiếc đồng hồ báo thức đặt bàn, âm thầm đếm ngược trong lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ao-cuoi-tang-magk/5.html.]

 

“10, 9, 8, 7…”

 

Đến lúc mới thực sự hiểu thế nào là một giây dài tựa cả năm.

 

“…3, 2, 1.”

 

Âm thanh đột ngột im bặt, bên ngoài trong nháy mắt còn bất kỳ động tĩnh nào nữa.

 

vẫn giữ nguyên tư thế đó, dám nhúc nhích, chỉ thở dốc liên tiếp mấy , mắt tối sầm từng cơn.

 

Mãi đến lúc mới phát hiện cả n.g.ự.c lẫn lưng đều mồ hôi lạnh thấm ướt sũng.

 

cầm điện thoại lên: “12 giờ , hình như còn…”

 

Chữ “động” còn gõ xong thì bên ngoài vang lên một tiếng vật nặng rơi xuống đất.

 

Ổ khóa cuối cùng cũng rơi .

 

13

 

Trước tiên, hai đốt ngón tay xương xẩu thò từ lỗ khóa, quờ quạng dò xét một vòng.

 

Trên cánh cửa gỗ vang lên tiếng “rẹt rẹt”, để vài vệt cào đỏ lòm.

 

Ngay đó, một thứ trắng hếu tròn vo, phía còn treo lủng lẳng mấy sợi gân đỏ trắng xen lẫn, lơ lửng bay .

 

kỹ, đó rõ ràng chính là con mắt từng chằm chằm từ gầm giường!

 

Da đầu như nổ tung.

 

Chẳng qua 12 giờ ? Rốt cuộc là chuyện gì !

 

còn kịp nghĩ sâu thêm, cánh cửa một lực cực mạnh hất tung , đến cả chiếc ghế chặn phía cũng đ.â.m văng.

 

mở to mắt phía cửa.

 

“Tô Diệp” đờ ở đó, nếu thứ mặt lúc vẫn còn thể gọi là Tô Diệp.

 

Da là một màu xanh xám bệnh hoạn, hai nhãn cầu trắng dã, tròng đen.

 

Trên mặt treo một nụ quái dị, chiếc lưỡi đỏ tươi thè ngoài đến nửa đoạn.

 

Trên mặc chính bộ Hán phục đỏ thẫm , trong tay ôm một tấm bài vị, bài vị hai chữ: “Tôn Vân”.

 

Đáng sợ hơn nữa là phát hiện bàn tay lộ bên ngoài của chỉ còn xương, hề thịt.

 

Bộ Hán phục mặc trống rỗng, như thể đang phủ lên một bộ xương khô.

 

nghẹn cứng một , suýt chút nữa ngất lịm ngay tại chỗ.

 

c.ắ.n mạnh đến rách cả đầu lưỡi, nhờ thế mới miễn cưỡng giữ cho tỉnh táo.

 

Một giọng lạnh ngắt chút nhiệt độ vang lên, âm sắc rè rè như chiếc băng cũ kẹt.

 

“Đường… Đường, em mở cửa cho ?”

 

“Vậy nên… đành tự .”

 

Có lẽ nó vẫn quen điều khiển cơ thể .

 

Nó chỉ thể cử động từng khớp xương một cách rời rạc như một con côn trùng chân đốt, khiến bộ “con trông như sắp vỡ vụn từng mảnh.

 

Cơ thể nó nhích về phía một đoạn, nhưng cái đầu vẫn còn lạc phía , cùng với một tiếng “rắc” khô khốc, cổ nó gãy đôi, mềm oặt rũ xuống.

 

“Anh… , rốt cuộc là Tô Diệp là Tôn Vân?” Giọng khản đặc, run rẩy.

 

Cái đầu đang rủ xuống trả lời .

 

là Tô Diệp là Tôn Vân? là ai?”

 

“Nó” dường như chính câu hỏi cho bối rối, khựng ở đó lặp một nữa: “ là ai?”

 

14

 

Trong phòng ngủ một chiếc gương lớn.

 

“Nó” mang theo bộ xương như thể bất cứ lúc nào cũng thể rã rời bước thêm mấy bước về phía , dừng ngay chiếc gương.

Loading...