Tào Mỹ Hoa liếc mắt bên trong một cái, trong lòng ghen tị: “Cô vợ trẻ nhà họ Hạ còn nấu cơm cơ đấy!”
Học binh Nghiêm để ý tới cô .
Người tan về nhà đều cơm ăn, còn dẫn vợ đến nhà ăn ăn cơm.
Mấy ngày , đến giờ cơm là nhà họ Nghiêm ngửi mùi thơm ở cách vách truyền tới, Tào Mỹ Hoa bắt đầu lòng rảnh rỗi suy đoán xem hôm nay nhà sát vách món gì.
Ngồng tỏi xào? Cá dưa chua? Canh nấm? Thơm thơm ngọt ngọt, là món bánh ngọt gì ? Nghe cô vợ trẻ nhà họ Hạ thích bánh ngọt.
Mùi thơm của thức ăn nhà họ Hạ truyền tới, đúng lúc hai nhà họ Nghiêm đúng giờ đến nhà ăn núi.
Một lúc , sắc mặt học binh Nghêm ngày càng khó coi hơn.
Ban đầu lúc việc gặp Hạ Huân, còn thể khen đôi câu thức ăn nhà hôm nay thật là thơm. Về trong lòng buồn bực vô cùng nên khen miệng nữa.
Trưa hôm nay nắng quá to, Tào Mỹ Hoa giậm chân một cái: “Đều tại , chọn nơi xa như , ăn một bữa cơm mà cũng đường xa như thế, đều em phơi nắng đến đen hết .”
Học binh Nghiêm đầu trừng cô một cái: “Nhà em chọn hả? Không chính em một nơi ít , phong cảnh ? Bớt càu nhàu cho , ăn thì về.”
Tào Mỹ Hoa lớn bằng từng mà còn từng ai dám hung dữ với cô như . Ngay tức khắc tức giận, thật sự về. Bắt chuyến xe buổi chiều và trở thành phố.
Chạng vạng tối, ăn tối xong, cả nhà họ Hạ xuống núi tản bộ, chị Tôn gọi cô .
“Buổi trưa bọn chị thấy Tào Mỹ Hoa đùng đùng chạy xuống, trong tay còn xách theo bọc quần áo, xảy chuyện gì thế?”
“Em , buổi trưa nắng to như thế nên em cửa.”
Chị Tôn giống như đang l..m t.ì.n.h báo, quanh một hồi, mới nhỏ giọng : “Nghe hai phó sư trưởng Nghiêm một ngày ba bữa đều đến nhà ăn ăn cơm, bao nhiêu thấy. Em xem Tào Mỹ Hoa theo quân thì cũng thôi , nhưng dẫn tới mà phó sư trưởng Nghiêm vẫn còn ăn ở nhà ăn, bao nhiêu nhạo .”
“Thế thì cũng đến nỗi, khác thích đến nhà ăn, cái gì mà buồn .”
Kiều Tĩnh An chuyện nhà sát vách, đừng tìm cô gây phiền toái là , mặc kệ bọn họ ăn cơm ở .
Chị Tôn thấy vẻ mặt của cô cũng , đột nhiên : “Chỉ là ở sát vách nhà em cũng quá là xui xẻo.”
Kiều Tĩnh An hiểu: “Làm mà xui xẻo?”
“Cơm nước nhà em nhất ở quân khu chúng , ở sát vách nhà em, mỗi ngày ngửi mùi thơm bên nhà em, còn bản đội nắng đến nhà ăn, nếu chị mà là phó sư trưởng Nghiêm thì trong lòng cũng nổi giận, cãi với Tào Mỹ Hoa mới là lạ.”
Không thể , chị Tôn đúng chân tướng.
Lần Tào Mỹ Hoa chính là một tháng, nghỉ hè cũng tới .
Tào Mỹ Hoa , buổi trưa phó sư trưởng Nghiêm về nhà, mỗi ngày sớm về muộn, nhà họ Hạ thì Hạ Huân thỉnh thoảng gặp , Kiều Tĩnh An và ba đứa nhỏ đều thể nào gặp mặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-101.html.]
Mấy ngày nay Kiều Tĩnh An cũng bận rộn, tháng cô chia ít tài liệu, mỗi ngày ăn cơm xong là vùi đầu công việc.
Mỗi ngày ba đứa nhỏ lén lén lút lút ngoài chơi, sợ gọi về bài tập.
Chạng vạng tối ngày hôm nay, Kiều Tĩnh An bận rộn đến bù đầu bù cổ, lúc Hạ Huân về nhà mà cũng còn nấu cơm.
“Em cứ bận rộn , nấu cơm.”
Hạ Huân nhà, rót nước rửa mặt, phòng bếp thổi lửa nấu cơm, rót nửa chậu nước trong nồi, đổ nửa bát gạo , đậy nắp nồi liền đốt lửa lên.
Đứa lớn chạy đúng lúc thấy: “Cha, rửa gạo mới nấu cơm .”
Hạ Huân định trả lời một câu: “Cha quên mất.” Lại đổ nước trong nồi , vo vo hai cái đổ trong nồi.
Đứa lớn mà một lời khó hết, chẳng lẽ cha cơm, cũng vo gạo mà?
Hạ Huân một cái, ý kiến thì tự .
Đứa lớn suy nghĩ, vẫn học kỹ năng nấu cơm, ít nhất thể bảo đảm khi rảnh thì em bọn họ ăn bát cơm sạch sẽ.
Trên bàn cơm, Hạ Huân nghĩ đến điện thoại hôm nay nhận : “Mợ gọi điện thoại tới, dẫn em trai họ, em gái họ đến nghỉ hè.”
“Thật ? Vậy cũng quá , cũng lâu em gặp mợ.”
Ba đứa nhỏ cũng vui mừng, càng nhiều bạn nhỏ thì càng .
Hơn nữa, mấy Hoàng Đại Oa tới, nhất định sẽ những món ngon.
Hôm nay, nhận được điện thoại của cậu, từ sáng sớm mợ đã khỏi nhà, chiều Kiều Tĩnh An bắt xe đến trạm ̀u hỏa trong nội thành đón mợ.
Cô đợi ở trạm ̀u hỏa hết nửa buổi chiều mới nhìn nhìn thấy ̀u hỏa xình xịch vào trạm.
"Mợ, bên này." Kiều Tĩnh An nhìn thấy mợ, cô vui vẻ vẫy tay với bà ấy.
Trương Hồng cũng nhìn thấy cô, bà ấy xách túi dẫn hai đứa con trai con gái sang.
"Trước khi mợ còn tưởng xa lắm chứ, ngờ một ngày đã đến rồi."
Kiều Tĩnh An xoa đầu hai đứa em họ, cười nói: "Cũng xa quá ạ. Lát nữa chúng nhờ xe về quân khu."
Khi xe chạy ngang qua nội thành, mợ còn nói: "Ở đây đúng là tiện thật, ít nhất ngày nào cũng có xe chạy chạy về, mợ còn tưởng là các con ở luôn núi."
"Trước đây mỗi ngày chỉ có một chuyến xe vào nội thành thôi, nhưng vì bây giờ có mấy đứa trẻ trong quân khu phải vào nội thành học cấp hai nên tăng thêm một chuyến, những gia ̀nh bộ đội như tụi con vào nội thành cũng dễ dàng hơn rất nhiều."