Đứa thứ ba khinh bỉ nó một cái, cứng rắn chen qua, nó bên cạnh .
Đứa thứ hai cho, đứa thứ ba thúc cùi chỏ nó một cái: “Anh hai Hạ, tránh , em với .”
Đứa thứ hai nhích một xíu, để cho nó chen : “Sao chuyện với hai như , là em gọi hai Hạ hả?”
“Hừ.” Đứa thứ ba phản ứng nó.
Đứa thứ hai giậm chân: “Mẹ, .”
Kiều Tĩnh An ầm ĩ đến nhức đầu: “Các con yên lặng chút , ồn đến khác .”
Chị gái xua xua tay: “Không , , mấy đứa nhóc đều thích đùa nghịch như mà.”
Đứa lớn rót nước sôi về, để lên bàn nhỏ: “Cẩn thận nóng.”
Buổi tối ba con pha bột yến mạch, Kiều Tĩnh An cầm bốn cái bánh mì nho khô xé ăn cùng.
“Mẹ, nướng lúc nào thế?” Đứa thứ hai nhận lấy, đó ăn, cảm thấy khô, xé bánh mì thành từng mảnh từng mảnh, chấm nước ăn.
“Mẹ con , ăn thế nào cũng ngon.”
Bánh mì to, Kiều Tĩnh An ăn một nửa, còn dư để cho ba em chia . Đang tuổi ăn tuổi lớn, xưa rằng ăn đá cũng thể tiêu hóa , tuyệt đối chống đỡ nổi.
Tối ngủ, đứa thứ hai bảo đứa thứ ba ngủ bên , đứa thứ ba : “Dựa cái gì chứ, ở bên bất tiện.”
Đứa thứ hai lườm nó một cái: “Không nhận lòng , là vì cho em, nhỡ em kẻ buôn bế mất thì thế nào?”
Đứa lớn đập nó một cái: “Được , em lớn hơn đứa thứ ba hai tuổi, giả bộ già đầu hơn cái gì chứ, em cũng lên , giường để và mỗi một giường, phần của các em .”
Đứa thứ hai cũng chỉ thể leo lên, cùng đối xử như đứa thứ ba.
Ngủ xe một đêm, ngày hôm thức dậy, cách Bắc Kinh còn xa nữa.
Buổi chiều đến trạm xuống xe, bốn con tinh thần bắt đầu phấn chấn lên.
“Đứa thứ ba, còn nhớ đường ?” Đứa thứ hai khoác một cánh tay lên vai nó.
“Sao nhớ chứ?” Đứa thứ ba vặn vẹo vai, cho nó khoác.
“Đừng đùa nữa, nhanh, thời gian còn sớm .”
Kiều Tĩnh An dẫn ba đứa nhỏ về đến bên khu nhà lầu tập thể, gặp mấy hàng xóm.
Khoảng cách giữa hai mới hai, ba năm, hơn nữa Kiều Tĩnh An vẫn đổi gì so với , nhận cô: “Đây là con dâu nhà họ Hạ hả?”
Kiều Tĩnh An chào hỏi: “Chào thím, chính là cháu. Cha cháu ở nhà ạ?”
“Mẹ cháu đang ở nhà, các cháu đến, cứ nhắc mãi từ mấy hôm .”
“Dạ, chúng cháu lên nhà , về chuyện tiếp.” Kiều Tĩnh An dẫn bọn nhỏ lên lầu.
Trong sân, mấy phụ nữ nhàn rỗi chuyện gì bắt đầu rối rít thảo luận.
“Bây giờ cũng mấy năm gặp mà con dâu nhà họ Hạ chẳng đổi chút nào cả, ba đứa con trai cũng lớn như .”
“Đứa nhỏ nhất cũng bảy tám tuổi nhỉ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-113.html.]
“Hẳn là tám tuổi.”
“Ai ya, đứa bé trai tám tuổi mà cao như , giống như là đứa bé hơn mười tuổi .”
“Còn , nét mỉm mặt giống y như khi còn bé, đổi một chút nào cả.”
“Cô con dâu nhà họ Hạ đúng là một lương tâm, cưới cô con dâu như đúng là may mắn của cả nhà họ mà.”
Bọn họ vẫn còn ở tầng hai, đứa thứ hai tiếng nghị luận ở tầng , chạy tới: “Mẹ, bọn họ đều đang khen ngợi kìa, khen nuôi chúng con , dáng cao.”
“Ba con vốn dĩ cao , chỉ cần các con đầy đủ dinh dưỡng thì nhất định sẽ lùn.”
Đứa thứ hai ha ha, nó cũng hài lòng với dáng cao ráo .
“Bà nội, chúng cháu tới .” Đứa thứ ba kêu về hướng tầng .
Bà Hạ đoán là chắc chiều nay sẽ đến, cả buổi chiều đều ở nhà ngóng, gọi là vội vàng mở cửa.
“Yo, các cháu đến hả.”
Đứa thứ ba chạy tới ôm bà nội: “Làm bà nhớ c.h.ế.t mất.”
Đứa thứ hai chen qua: “Bà nội, cháu cũng nhớ bà.”
Đứa lớn và cùng , gọi một tiếng bà nội.
Bà Hạ vui vẻ thôi: “Ai yo, bà nội nhớ c.h.ế.t mất, cháu trai cả của bà nội đây !”
Kiều Tĩnh An gọi một tiếng , lập tức trong mắt bà Hạ còn đến những khác nữa, cả cháu trai cả cũng xếp .
“Tĩnh An , một đường khổ cực , đám nhóc thối , chắc là cũng con tức giận ít.”
“Bọn nhỏ đều lời ạ.”
Đứa thứ hai chêm chọc : “ , cháu cực kỳ hiếu thuận đó, giao hết cả tiền tiêu vặt cho cha cháu.”
Đứa lớn lườm nó một cái: “Chỗ nào cũng em.”
Hừ! Đứa thứ hai đầu lời đường mật với bà nội, dỗ cho bà lão to ha ha.
“Ôi, tới giờ , thôi, bà chuẩn xong cho các con, từ sớm mua thịt về , đợi các con tới đó.” Mẹ Hạ Huân vịnh ghế dậy.
Đứa lớn vội : “Bà ơi, bà , chúng con nấu ăn ạ.”
“ , đúng , con và cả nấu ăn ạ.” Đứa thứ hai chạy bước nhỏ tới cùng bếp.
Mẹ Hạ mỉm , “Hai các con là con trai, nấu ăn ? Để đó, để bà .”
Kiều Tĩnh An kéo tay Hạ, “Mẹ xuống nghỉ ngơi , tụi nhỏ thật sự nấu ăn, một lát nếm thử nha?”
Nghe tới đây, Hạ còn dám tin.
Đứa thứ ba còn tới đùa giỡn, “Thật đó, cả và hai con đều nấu ăn, đừng nấu canh, xào rau, họ tới bánh bao, màn thầu cũng đó.”
Mẹ Hạ Kiều Tĩnh An, “Con dạy tụi nhỏ thật .”
Kiều Tĩnh An mỉm , “Là chúng tự hiểu chuyện, bình thường ở nhà, lúc con quá bận, ba đứa đều giúp con chút việc nhà, thời gian dài, mỗi thứ gì cũng một chút.”