Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 128

Cập nhật lúc: 2026-04-24 01:21:15
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kiều Tĩnh An thấy một bọc hương diệp, hoa hồi, bạch chỉ to, còn mấy loại hương liệu như ớt khô nữa.

 

Đứa thứ hai gượng chào hỏi cha : “Sao cha về sớm thế ạ?”

 

Lại hương liệu rơi đầy đất, Hạ Huân lên.

 

Đứa lớn, đứa thứ hai lùi về một bước dám chạy, ngoan ngoãn thẳng lưng, ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c, mắt thẳng, mặc kệ cả mấy thứ đất.

 

Hạ Huân đứa lớn, đứa thứ hai lên tiếng, khí tức đè nén cho ba đứa nhỏ dám lời nào. Đứa thứ ba dựa tường, vì thời gian quá lâu nên bắp chân đang run rẩy.

 

“Chuyện bán tương nấm là thế nào?” Giọng của Hạ Huân giống như một tiếng sấm rền vang, rơi hai đứa.

 

“Cái gì, tương nấm cái gì ạ?” Đứa thứ hai định tranh cãi: “Cha, cha tương nấm hả? Tương nấm nhà chúng ăn ngon là cha . Thế nên con liền chuyện , phát huy ái tâm, tặng cho các bạn học chút.”

 

Hạ Huân về phía đứa lớn: “Con xem nào?”

 

Đứa lớn dám một câu, chỉ thể giữ yên lặng.

 

Trong phòng là một vùng an tĩnh.

 

Hạ Huân từ từ một vòng lượn quanh đứa lớn, đứa thứ hai, tới lưng hai đứa, đạp một phát cho chúng nó ngã xuống đất.

 

“Con , con lập tức .” Đứa thứ hai lập tức giơ tay đầu hàng, ảo não hết.

 

Kiều Tĩnh An đúng là dám tin tưởng lỗ tai của nữa: “Con con đưa tiền cho những đứa trẻ trong quân khu giúp con nhặt nấm, con tương nấm bán cho bạn học và ở chợ đen để đổi tiền hả?”

 

Đứa lớn bổ sung: “Không chỉ bán, còn dùng tương nấm đổi lương thực với khác, đó bán lương thực chợ đen.”

 

“Hạ Hướng Quốc!” Hạ Huân hét lớn một tiếng.

 

“Dạ!” Đứa lớn lăn một vòng đất, chạy đến bên chân , ôm chân chịu buông tay.

 

“Ông đây cho con thiếu ăn là thiếu uống? Chuyện mua bán mà con cũng dám hả? Không cần tiền đồ nữa ? Hay là bắt đến nông trường cải tạo lao động?”

 

Đứa thứ hai thấp giọng : “Sẽ bắt .”

 

“Ai cho con cái loại tự tin ? Đều là tiền việc, con sẽ bán con?”

 

Đứa thứ hai dám tiếp nữa, sợ đổ thêm dầu lửa.

 

Chỉ là cần nó tưới thêm dầu lửa, Hạ Huân kéo thắt lưng da , đứa lớn, đứa thứ hai đều tránh , một cái thắt lưng da rơi xuống, lưng hai đứa đều vệt đỏ.

 

Đứa thứ ba dựa tường, hai bắp chân càng run rẩy hơn.

 

“Đều cút ngoài cho cha!”

 

Đứa thứ ba run rẩy bắp chân, ngoài , còn vững thì lưng đá một phát, nó ngã đất như vồ ếch.

 

“Phản đồ!”

 

Cặp mắt đứa thứ ba rưng rưng, đôi mắt tức giận của hai, cũng dám thành tiếng. Bắt đầu tỏ đáng thương.

 

Kiều Tĩnh An : “Được , đừng nóng giận, chuyện nhanh ch.óng loại bỏ.” Đứa thứ hai tiếp xúc với nhiều như , chừng sẽ ai tố cáo, đặc biệt là Hùng ở chợ đen đó.

 

Hạ Huân gật đầu một cái: “Để cho chúng nó bên ngoài, chờ về.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-128.html.]

 

Hạ Huân sải bước , ba em đều dám động đậy, đàng hoàng .

 

Kiều Tĩnh An một cũng chẳng tâm trạng nào mà ăn cơm, dứt khoát lấy áo bông cũ , cắt lôi hết bông vải , đó cắt may một bộ đồ mới. Ngày mai cầm cây bông vải cũ phơi một lúc, thêm bông vải mới , thành áo bông.

 

Hơn tám giờ tối Hạ Huân với về, hai vợ chồng xuống ăn cơm tối, ba đứa bé vẫn còn ở bên ngoài.

 

Ba em ở bên ngoài mệt đói, đứa thứ ba lâu nhất bắt đầu mệt mỏi chịu nổi, im lặng lau nước mắt, ánh trăng, ánh mắt trong suốt.

 

Rất lâu , Kiều Tĩnh An mới ở trong nhà gọi: “Các con .”

 

Ba em cúi đầu trong nhà, xếp thành một hàng.

 

“Ngồi xuống ăn cơm tối .”

 

Ba phạm nhân len lén cha một cái mới chậm rãi tới bên cạnh bàn xuống.

 

Bữa tối là chân giò kho khoai sọ thơm phức, chân giò bóng nhẫy thơm mềm, kho ngấm vị mềm nhũn mà thơm ngon, ba đứa đều tâm tình thưởng thức, cúi đầu nhanh ch.óng ăn xong bữa.

 

Ba em tranh cướp phòng bếp rửa bát, rửa bát xong, đùn đùn đẩy đẩy mà đến gian nhà chính tiếp tục .

 

Hạ Huân sa sầm mặt , Kiều Tĩnh An hỏi ba đứa: “Đã sai ?”

 

Ba đứa gật đầu một cái.

 

chỗ nào?”

 

Đứa lớn lấy dũng khí: “Con nên bao che cho đứa thứ hai, còn hùa theo cùng mua về bán với nó.”

 

Hạ Huân trừng mắt một cái: “Anh cả như con đúng là thật xứng đáng với chức vụ, con suy nghĩ xem, lỡ như ngày nào đó nó thật sự gây đại họa, con bản lĩnh đè xuống ?”

 

Đứa lớn lắc lắc đầu.

 

“Còn đứa thứ hai?”

 

“Con, con nên to gan như ...”

 

“Còn gì nữa ?”

 

“Còn kéo cả và em ba cùng xuống nước.”

 

“Hạ Hướng Quốc, con thật sự cho rằng con thông minh lắm ? Làm chút chuyện nhỏ thì cho nhất thiên hạ ? Cả ngày đùa cợt nhả, thật sự cho rằng khác đều thích con ?”

 

Một trận mắng xối xả đổ ập xuống, đứa thứ hai cũng dám ngẩng đầu lên.

 

“Ông đây cho con , nếu như gia đình, con, con còn đang xin cơm ở chỗ nào , chút thông minh vặt của con, cha cũng thấy quá nhiều .”

 

Kiều Tĩnh An kéo Hạ Huân càng mắng càng lợi hại , hỏi đứa thứ hai: “Con cần nhiều tiền như gì?”

 

Đứa thứ hai cẩn thận ngẩng đầu cô một cái: “Con mua nhà!”

 

Hạ Huân dằn tính tình: “Nhà gì?”

 

Kiều Tĩnh An tới chuyện đứa thứ hai mua nhà ở Bắc Kinh, Hạ Huân mắng nó: “Cha và con một tháng kiếm bao nhiêu tiền lương khác thể , nhưng trong ngành còn thể hả? Cho dù con kiếm tiền, mua nhà, nhưng khác tố cáo thì cả nhà chúng gánh tội đấy. Con nghĩ tới ?”

 

 

 

Loading...