“Rất nhiều năm từng thấy Hạ Huân, bây giờ lớn lên trông như thế nào nữa?”
“Nhìn thấy thì thôi.” Nhắc tới thì từ khi Hạ Huân kết hôn, hai ông bà già bọn họ cũng năm năm gặp con trai, trong lòng nhớ là thể nào.
Bà Hạ đôi câu với hàng xóm, nhanh ch.óng mua thịt.
Ngày tết đến càng gần, mua thịt cũng ngày càng nhiều, ngày hôm qua bà muộn, ngay cả xương còn chẳng mua cục nào.
Thật thì mấy năm nay thực phẩm phụ phong phú hơn mấy năm nhiều , lúc bình thường cũng thể mua thịt, nhưng năm mới thì là một câu chuyện khác.
Có nhiều , từ mấy tháng trong nhà tích trữ phiếu thịt, chờ lúc ăn tết thì mua hết một về luôn, lạp xưởng, thịt muối, tết đến càng gần thì những giàu sang càng tranh cướp hơn.
Bà Hạ đến hàng thịt, mười mấy xếp hàng, bà vội vàng đằng xếp hàng, khi đến lượt bà , trong lòng sớm suy nghĩ xong, mua một cái chân giò to, hai cái móng lợn, năm cân thịt ba chỉ.
Chung sống với con dâu mấy , bà cũng con dâu thích ăn thịt mỡ, nên bà mua thịt đều là mua nửa nạc nửa mỡ.
Đi từ hàng thịt, bà qua bên cạnh mua một con gà mái, tiêu một hào để xử lý sạch sẽ cho bà mang về.
Hai tay xách thịt rảnh, chờ mang thịt về nhà cất, bà còn qua bên đập chứa nước Vân Thủy với quen ở bên , hôm nay đập chứa nước đ.á.n.h cá, bà mua hai con cá về.
Ngày hôm đó quá bận rộn, nhưng nghĩ đến con trai, con dâu và cháu trai đều đến thăm bọn họ, bà cụ thoải mái, khẽ ngâm nga mấy điệu dân gian mà tích trữ đồ ăn ngon trong nhà.
Khi Hạ Huân và Kiều Tĩnh An đến Bắc Kinh chính là buổi sáng, trời tờ mờ sáng, bên ngoài lạnh lẽo.
Kiều Tĩnh An cầm một cái khăn quàng to trong túi xách , choàng cổ thật kín kẽ cho ba đứa nhỏ.
“Đứa thứ ba dậy , đến nhà bà nội ngủ tiếp.”
Đứa thứ ba vẫn còn tỉnh ngủ, dựa , mắt cũng mở .
Đứa thứ hai đeo găng tay, gió lạnh thổi qua, hai tay lạnh như băng, cho lên mặt đứa thứ ba, đứa thứ ba đông cứng bất thình lình giật .
“Đáng ghét!” Đứa thứ ba đưa tay đ.á.n.h đứa thứ hai, đứa thứ hai chạy xa.
Hạ Huân xách bọc hàng lý lớn, dẫn con bốn về nhà.
Về đến cửa khu nhà tập thể, đúng lúc gặp ông Hạ ngoài .
“Cha, cha ạ?”
Ông Hạ nâng mắt lên thấy con trai, mặt tươi như hoa: “Đã về ! Cha , con mau nhà , bảo con nấu bát mì cho các con ăn.”
Kiều Tĩnh An chào hỏi, kêu ba đứa nhỏ.
Ba đứa nhỏ đều hiểu chuyện, ngoan ngoãn chào ông nội một tiếng.
Ông Hạ bảo bọn họ mau nhà, còn ông thì chắp tay lưng, vui tươi hớn hở .
Bà Hạ đang ở trong phòng bếp rửa bát, tiếng gõ cửa, cho rằng là ông nhà quên mang theo cái gì, lau tay mở cửa, mới mở cửa thấy con trai, con dâu, cháu trai nở nụ ở cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-144.html.]
“Mẹ, ăn sáng ạ?”
“Ăn , ăn . Các con còn ăn đúng ? Mẹ cho các con.”
Bà Hạ chạy trong phòng bếp nổi lửa lên, trong lòng nghĩ đến chuyện gì, chạy : “Hạ Huân, hôm qua trải ga giường và chăn sạch sẽ trong phòng của con , để cho mấy đứa nhỏ ngủ ở giường hai tầng .”
Kiều Tĩnh An phòng một cái, ngoại trừ cái giường ban đầu thì bên cạnh thì còn một giường hai tầng dựa tường, vặn để cho ba đứa nhỏ ngủ.
“Chờ lát nữa cơm nước xong thì tắm, quần áo về ngủ.”
Đứa thứ ba quấn lấy : “Không tắm.”
“Con ở xe lửa nhiều ngày như , cả đều thối quắc lên , sờ tóc của con xem, dầu đầy , thấy bẩn ?”
Đứa lớn gật đầu : “ , em mà tắm thì bọn cho em ngủ cùng .”
“Hừ, em ngủ một .”
Hạ Huân lười tranh cãi với nó, ăn cơm xong, trực tiếp kéo đứa thứ ba tắm. Tắm về xong, cũng đến chín rưỡi.
Một nhà phòng, Hạ Huân và ba đứa nhỏ xuống liền ngủ, Kiều Tĩnh An vẫn ở mép giường lau tóc.
Cô rón rén phòng khách, bà Hạ ở nhà, chắc là mua thức ăn. Cô trực tiếp gian, sấy khô tóc, khi ngoài, xoay trở về phòng, ngủ bên cạnh Hạ Huân.
Hạ Huân ngửi mùi của vợ, mắt cũng mở , ôm cô đổi một tư thế, để cho vợ ngủ chỗ chăn của ấm.
Chỉ một động tác nhỏ như trái tim Kiều Tĩnh An ấm áp.
Ngủ đến buổi trưa, Kiều Tĩnh An thức dậy, phòng bếp nấu cơm trưa giúp bà Hạ.
“Thức dậy gì, ngủ thêm chút nữa ?”
“Ăn cơm trưa xong sẽ ngủ một giấc nữa ạ.” Kiều Tĩnh An cầm một củ cải trắng lên, ngắt mấy cái lá vàng bên ngoài .
“Chuyến đến Thượng Hải của các con thuận lợi ?”
“Rất thuận lợi ạ.” Kiều Tĩnh An tới chuyện nhà họ Dương bên .
“Cũng may là chiến hữu Vương Trung của Hạ Huân giúp đỡ, giải quyết xong nhanh.”
Bà Hạ : “Xử lý xong thì .”
Hai chồng nàng dâu nấu cơm tán gẫu, ngay cả Hạ Huân dựa cửa phòng bếp bọn họ nửa ngày cũng phát hiện .
Kiều Tĩnh An thấy , hỏi: “Đứng ở chỗ gì?”
Hạ Huân mặt một bộ quần áo ngủ mỏng , chân trần dép, một chỏm tóc chổng , dáng vẻ tỉnh ngủ.
“Xem các em nấu cơm.” Hạ Huân xoa xoa mặt, cơn buồn ngủ vơi hơn nửa. Mới vợ thức dậy là cũng tỉnh , dứt khoát cũng ngủ nữa.