“Bình thường năm mới uống chút rượu cũng chẳng cả, lấy cái khăn mặt ấm tới cho cha cháu rửa mặt .”
Đứa thứ hai trong phòng bếp.
Chúc tết mấy , bạn bè xong, ngày hôm , cả nhà trở về.
Lắc lư một ngày, chạng vạng tối mới về đến nhà.
Hôm nay là hai mươi ba , quân khu hương vị năm mới.
Nghỉ ngơi một đêm, ngày hôm , hai em Vương Đại Thành, Vương Nhị Thành bưng đậu hũ tới nhà họ Hạ.
“Thím Hạ, đây là đậu hũ nhà các thím ạ.”
“Cảm ơn bà ngoại và cháu giúp thím nhé, vất vả .” Kiều Tĩnh An nhận lấy đậu hũ để trong phòng bếp.
Đứa thứ hai mới thức dậy, ngáp : “Năm nay các bán cái gì thế?”
Vương Nhị Thành : “Năm nay nhà chúng bán bỏng, đến chỗ nhà bà ngoại mượn đồ nổ bỏng về, thể nổ bỏng ngô.”
“Nổ bỏng chẳng ngọt chút nào cả, nhạt nhẽo.”
“Cậu thể bỏ đường trong nhà, đường thì bỏng sẽ ngọt thôi.”
“Chờ lát nữa chúng đến nhà thí nghiệm ?” Đứa thứ hai .
“Có thể chứ, thí nghiệm thì thí nghiệm thôi.”
“Nhà ngô, mang nửa bát gạo ?”
“Được chứ, dùng gạo ăn ngon hơn.”
Đứa thứ hai trong phòng bếp gọi đứa thứ ba dậy, ăn cơm xong, phòng bếp múc nửa bát gạo và một ít đường trắng t.ử trong tủ, bưng lên chạy đến hướng nhà họ Vương.
Hạ Huân ăn sáng xong liền ngoài, Kiều Tĩnh An ở nhà lăn lộn nấu ăn.
Sáng sớm đốt lò nướng lên, lấy mấy loại quả hạch như hạt thông, hạt dẻ nướng.
Sau đó chính là nướng đủ loại bánh quế vừng, bánh pía, bánh bà xã, cuối cùng nướng ba cái bánh mì ngàn lớp thì cho thêm quả hạch, nho khô .
Sau khi nướng xong, lấy khỏi lò nướng, xé một miếng bánh mì ngàn lớp , bên trong bốc nóng, Kiều Tĩnh An đưa cho đứa lớn một nửa, hai con nướng ăn.
Đứa thứ hai, đứa thứ ba xách túi về, thấy bánh mì ngàn lớp, chạy tới lấy một cái, hai em chia ăn.
“Bánh mì ngàn lớp vẫn ăn lúc nóng mới ngon nhất!” Đứa thứ hai cảm thán một câu.
Kiều Tĩnh An cầm túi vải đứa thứ hai mang về và mở , bên trong đều là bỏng: “Kỹ thuật cũng tệ lắm, cháy.”
“Vương Nhị Thành mấy ngày còn cháy, nhưng bây giờ nắm giữ thời gian và độ lửa khá .”
“Vậy buổi chiều các con mang năm cân gạo đến nhà thím Vương nổ bỏng, cầm về bỏng gạo đường cho các con.”
“Dạ.” Ăn cơm trưa xong, đứa lớn cũng theo hai em đến nhà họ Vương.
Buổi chiều về, ba em mỗi xách một túi bỏng gạo: “Nhẹ bẫng nặng, chỉ là quá chiếm chỗ.”
Kiều Tĩnh An ở nhà chuẩn sẵn hạt vừng đen rang chín, nhân quả óc ch.ó, nho khô, còn táo đỏ cắt thành miếng nhỏ.
“Mang bỏng gạo trong phòng bếp, đứa lớn đốt bếp lò lên, một lát nữa sẽ ngào đường.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-149.html.]
Kiều Tĩnh An dọn dẹp khay nướng, quét một lớp dầu mong mỏng lên bộ khay nướng.
“Mẹ, nồi nóng ạ.”
“Được, tới đây.”
Kiều Tĩnh An cầm một bọc đường trắng từ tủ đường , cho nước và đường trắng theo tỷ lệ 2:1 trong nồi, từ từ nấu sôi, cho đến khi nước đường biến thành màu cánh rán.
“Được , tắt lửa .”
Đứa lớn vội vàng dùng tro nguội dập tắt lửa trong bếp.
Kiều Tĩnh An cho bỏng gạo và quả hạch, nho khô trong nồi, nhanh ch.óng đảo trộn đều lên.
Cuối cùng nhân lúc còn nóng đổ bỏng gạo đường trộn đều bằng xẻng xào lên khay nướng, nhân lúc nóng ép cho phẳng , cắt thành miếng nhỏ.
Chờ bỏng gạo đường nguội, c.ắ.n một miếng, giòn thơm.
“Món ăn ngon, chúng nhiều thêm chút nữa ạ.” Đứa thứ ba thích nhất là mùi vị .
Đứa lớn ăn một miếng: “Con vẫn thích kẹo hạnh phúc hơn.” Nói xong thì về phía .
Kiều Tĩnh An : “Còn chuẩn xong quả hạch, ngày mai sẽ .”
Sau một hồi, Kiều Tĩnh An lấy mấy loại quả hạch như đỗ, hạt thông, hạt dẻ ngoài: “Buổi chiều các con bóc vỏ hết , ngày mai sẽ kẹo hạnh phúc.”
“Được !” Ba đứa nhỏ vây quanh bàn, ăn bỏng gạo đường bóc vỏ.
Kiều Tĩnh An nhớ tới nhà chị Tôn bánh mật, bây giờ cũng chuyện gì , cô xuống núi đến nhà chị Tôn.
“Tĩnh An, mau .” Chị Tôn thấy cô, vội vàng gọi.
Chị Tôn đang ở trong sân bánh mật, Kiều Tĩnh An giúp một tay.
Làm xong một mẻ, chị Tôn cắt thành một miếng nhỏ, chấm đường đưa cho cô: “Ăn lúc còn nóng , lúc là ngon nhất đấy.”
Bánh năm nay tệ, Kiều Tĩnh An tìm chị Tôn mua ba cân, chị Tôn lấy tiền, Kiều Tĩnh An cố ý : “Vậy em năm cân nữa.”
Chị Tôn : “Mùa xuân hàng năm em cũng đều tặng bánh ngọt cho nhà chị, lúc nào chị đưa tiền ?”
“Vậy thì coi như là em mua cái , qua mấy ngày nữa em nhất định sẽ gửi quà tết cho nhà chị nữa.”
Chị Tôn cô, nhận tiền để bàn.
“Chị dâu bận tiếp , em về nhà đây.”
“Được , chị tranh thủ thời gian thêm nhiều chút, ngày thị trường tự do sẽ mở .”
Kiều Tĩnh An về đến nhà, hỏi đứa thứ hai: “Ngày các con bán bánh nướng ?”
“Bán chứ ạ! Tại bán chứ?”
“Mấy thím Thẩm của con chuẩn từ lâu , các con chuẩn chút nào hả?”
Đứa thứ hai kiễng hai chân lên: “Mẹ, chúng con lớn mạnh, dựa ba em chúng con thì nhất định là , con sẽ kêu gọi nhập hội, yên tâm, chúng con nhiều , ngày mai chỉ cần một buổi chiều thể chuẩn xong.”
Kiều Tĩnh An khẽ mỉm , vuốt sợi tóc chổng lên đầu của đứa thứ hai: “Được , sẽ chờ con lớn mạnh!”