Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 155

Cập nhật lúc: 2026-04-25 00:48:29
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đứa lớn ngại sang nhà khác chúc tết, dù gì nó cũng đã lớn thành thanh niên rồi.

 

Đứa thứ hai dắt đứa thứ ba chạy theo các bạn nhỏ. Đứa thứ hai quyết ̣nh năm nay phải nhiều hơn một chút, nếu dựa vào chiều cao bây giờ của nó, sáng năm vào lớp mười, nó cũng phải nghiêm chỉnh nhà người chúc Tết.

 

Mùng một đầu năm trôi qua, cảm giác thời gian trôi vèo một cái đã đến mười lăm tháng Giêng, Triệu Thêm dắt thêm mấy đồng nghiệp đến nhà cô.

 

Kiều Tĩnh An nhiệt tĩnh tiếp đãi nhóm người, lần này Triệu Thêm đến là để tặng quà năm mới và đưa văn kiện.

 

"Phía gửi mấy thứ đến cho đơn vị chúng em, vì năm ngoái tuyết lớn quá, nên đồ vẫn gửi đến. Mấy ngày hôm trước mới được gửi đến, đây là cho nhà chị."

 

Kiều Tĩnh An xem thử, bên trong phần lớn là đồ dinh dưỡng, còn có hai con cá khô.

 

Triệu Thêm và mấy người khác nhắc đến chuyện đơn vị: "Chị, chắc chị biết, hai tháng trước, đơn vị bọn em được phân đến một sinh viên đại học, lúc mới đến còn kiêu ngạo mà hất mặt lên trời, cứ cho là ai cũng phải lời cậu . Kết quả lúc làm việc, cái này biết mà cái cũng biết. Còn buồn cười hơn là, có rất nhiều từ mà cậu biết, làm sở trưởn của bọn em sắp tức giận tới mức chảy máu não luôn."

 

"Sau đó thì ?"

 

Người khác kể tiếp: "Còn có cái gì đó nữa, sở trưởng của tụi em nổi điên. Người có năng lực thì sở trưởng sẽ giữ lại, còn người đã có năng lực như thế còn yêu sách thì trả về, làm được một năm nữa."

 

Triệu Thêm cũng rất tức giận: "Chị nói xem đây là loại người gì vậy, cậu vào được đại học thế? Còn nhận hết mặt chữ đã thành sinh viên tốt nghiệp đại học rồi ."

 

Vì ? Là vì nguyên nhân lịch sử đặc thù trước mắt, nhưng cô tin là những chuyện như thế này sẽ mau chóng đổi thôi.

 

Năm nay đã là năm 1975 rồi.

 

Lúc Triệu Thêm , Kiều Tĩnh An đưa cho cậu ấy quà mừng năm mới đã chuẩn bị sẵn, chủ yếu là một ít điểm tâm và thịt để ăn.

 

"Ở trong có nửa con thỏ khô chị đã chưng chín rồi, các cậu có thể xé ăn. Năm ngoái chị gặp may, mua được ít thịt bò ngoài chợ, làm thành thịt bò khô cay, cho các cậu một ít, về các cậu chia ăn."

 

"Dạ, em cảm ơn chị!"

 

Đợi nhóm người Triệu Thêm khuất, Kiều Tĩnh An lấy văn kiện , cô phát hiện văn kiện biên dịch mấy năm nay càng lúc càng sâu vào trong, từ lúc mới đầu là những văn kiện nói khái quát, giới thiệu vắn tắt, từ từ biến thành nội dung chuyên môn trong các lĩnh vực.

 

Điều này phải chứng minh, hạng mục nghiên cứu của sở nghiên cứu ngày càng có chiều sâu ?

 

Buổi chiều, ba đứa nhỏ vào nội thành xem phim về, đứa lớn thấy bàn nhỏ giường bày văn kiện thì cầm lên xem thử rồi lập tức bỏ xuống.

 

Đóng cửa phòng phía đông lại, để làm phiền mẹ đang bận việc, cơm tối bọn nó tự làm.

 

Đi về phòng phía Tây, đứa thứ hai đứa thứ ba đều đang nằm giường lò lăn qua lăn lại.

 

"Đứng dậy, giường bị các em lăn qua lăn lại sắp sập rồi này."

 

Hai em thấy gì mà cười đùa lăn tiếp!

 

Đứa lớn bất đắc dĩ: "Hạ Hướng Quốc, em có ngốc hả?"

 

"Hừ, em là con nít mà, con nít vốn dĩ phải ngốc chứ, ngốc chứng tỏ em còn nhỏ."

 

Đứa thứ ba liếc mắt nhìn sang: "Có đứa con nít nào cao một mét sáu ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-155.html.]

 

"Hừ! Đáng ghét."

 

Đứa lớn lười nói lời vô nghĩa với nó: "Đứng dậy, xuống bếp nhóm lửa, chúng chuẩn bị nấu cơm."

 

Đứa thứ ba bò mép giường: "Mẹ nấu cơm ? Mẹ nấu cơm ăn rất ngon."

 

"Mẹ đang bận, ̉nh làm."

 

"Được rồi, vậy chúng làm. Em muốn ăn thịt bò nạm hầm cà chua." Đứa thứ hai yêu cầu.

 

"Vậy em chỉ có thể tưởng tượng trong lòng thôi, dâu tìm cà chua cho em đây?"

 

"Lần trước mẹ mua cà chua hết rồi ?"

 

"Hôm qua còn dư lại một quả vào bụng em ba rồi."

 

Đứa thứ hai trừng mắt nhìn đứa thứ ba, đứa thứ ba nằm giường giả chết. Nó mặc kệ, nó thích ăn cái đó.

 

"Hay là chúng vào trong đó mua?" Đứa thứ ba còn cố tình nhấn mạnh hai chữ "nơi đó".

 

"Đừng nghĩ lung tung, bị cha mẹ bắt được thì đánh chết em là còn nhẹ đấy." Nó cũng muốn vì một miếng ăn mà chịu đòn .

 

Hừ! Chỉ cho quan đốt lửa, cho dân thổi đèn.

 

Làm người lớn sướng ghê, có thể tự kiếm tiền cần nộp lại, có thể mua thứ mình thích ăn!

 

Đứa thứ hai than một tiếng, thật là muốn mau lớn lên quá!

 

Sau tết nguyên tiêu, Hạ Huân bận rộn, cả ngày lẫn đêm đều thấy . Cơm trưa về cơ bản là ăn ở nhà, buổi tối cũng khó gặp , lúc ngay cả về ngủ mà Kiều Tĩnh An cũng .

 

Sau khi tựu trường, ba đứa nhỏ đến trường, Kiều Tĩnh An ở nhà cũng bận rộn đến chân chạm đất, hóa thành cái máy việc cảm xúc.

 

Bất tri bất giác thời gian đến hai mươi tư tháng hai, là tiết thanh minh!

 

Ở Đông Bắc mùa xuân muộn hơn phương nam, ngày tiết thanh minh là mồng năm tháng tư, băng tuyết núi tan , phong cảnh hữu tình. Chim rời tổ, núi líu líu ríu náo nhiệt.

 

Khi đứa thứ ba tan học, mặt trời ở đằng tây lặn đến đỉnh ngọn núi, ánh nắng trời chiếu xuống tươi , ch.ói mắt.

 

“Mẹ, thím Vương ấp gà con nở , bảo đến nhà thím lấy.”

 

Kiều Tĩnh An cúi đầu vẽ vẽ, đầu cũng ngẩng lên: “A, ngày mai sẽ ngay.”

 

Đứa thứ ba chuyện gà con với xong, để cặp sách xuống, chuyển cái bàn nhỏ của nó sân, bắt đầu bài tập.

 

Làm bài tập xong, nó cũng ngoài chơi, chạy bếp nấu cháo.

 

Ba em phân chia , mỗi ngày nó về nhà tương đối sớm, phụ trách nấu cơm, còn xào thức ăn thì chờ cả, hai về nhà .

 

 

 

Loading...