Cũng chẳng trách đứa thứ ba thích trộn nước nấm cơm.
Cuối tuần vui vẻ qua , ngày thứ hai lớn , trẻ nhỏ thì học, một nhà bận rộn.
Buổi chiều, của sở nghiên cứu tới quân khu tìm Kiều Tĩnh An.
Nhìn thấy bọn họ Kiều Tĩnh An bất ngờ: “ còn phiên dịch xong mà. Các đến tìm là việc gì hả?”
“Có việc.” Người tới trịnh trọng .
Kiều Tĩnh An cũng nghiêm túc: “Chuyện gì?”
Có một em trong ngành lấy một lô tài liệu lớn từ nước ngoài, yêu cầu tiếp viện, bọn họ bên phái năm nghiên cứu viên và hai phiên dịch viên hỗ trợ.
“Cần bao nhiêu thời gian?”
“Chúng cũng rốt cuộc công việc nhiều ít, cho nên cụ thể bao lâu thì tạm thời .”
Kiều Tĩnh An nghĩ đến một chuyện: “Phái hai phiên dịch , ngoại trừ còn ai nữa?”
“Người còn là phiên dịch viên Hứa của sở chúng , sở chúng chỉ hai là năng lực cao, thể thích ứng đủ loại phương hướng phiên dịch tài liệu.” Vẻ mặt của đến khó xử: “Nghiên cứu viên Hứa m.a.n.g t.h.a.i năm tháng, lãnh đạo sở chúng còn đang suy nghĩ, vẫn với nghiên cứu viên Hứa.”
Kiều Tĩnh An lập tức : “Mang t.h.a.i khó khăn bao, , nhiệm vụ công việc của chúng nặng nề, cơ thể cô chắc thể chịu đựng , nếu thì các đổi một khác ?”
“Chung cũng , nhưng chủ yếu là bây giờ quả thật còn ai thích hợp nữa.”
“ đề cử một cho các ? Năng lực phiên dịch kiểm định qua , thực lực tuyệt đối qua .”
“Vậy thì cũng là nhân tài trong sở của chúng mới , bên ngoài thì thể, bởi vì liên quan đến việc giữ bí mật nội dung.”
Kiều Tĩnh An : “Là trong sở chúng , Hạ Tư Dương, con trai lớn của , các thấy ?”
“ , chúng quên mất Hạ Tư Dương.” Bởi vì bây giờ Hạ Tư Dương còn đang học cao trung, công việc của và phiên dịch viên Kiều buộc chung một chỗ, cho nên đều quên mất .
Bọn họ và Kiều Tĩnh An trò chuyện vui vẻ xong, chỉ là lời nên thì vẫn : “Chúng về sẽ báo cáo tình hình với lãnh đạo, cuối cùng vẫn theo ý kiến ở bên .”
“ , cũng là vì công việc thôi mà.” Nói xong, Kiều Tĩnh An tiễn bọn họ cửa.
Buổi tối cả nhà trở về, lúc ăn cơm tối, Kiều Tĩnh An tới chuyện bên sở nghiên cứu: “Em xin cho đứa lớn theo.”
Đứa thứ hai về phía : “Chúng con còn nghỉ hè mà.”
“Có thể xin nghỉ ” Kiều Tĩnh An về phía đứa lớn.
Đứa lớn gật gật đầu: “Có thể.” Trên thực tế, bây giờ những thứ giáo viên dạy cũng học hết từ lâu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-160.html.]
“Thế sở nghiên cứu bên gọi con thì con ?”
“Đi chứ ạ, nhiều học nhiều kiến thức.”
“Mẹ cũng ý , con mới chỉ một sở nghiên cứu, cơ hội thì vẫn nên xem phương hướng của những sở nghiên cứu khác, tìm thứ thích nhất.”
Trong lòng cô cân nhắc , thời điểm sang năm, đứa lớn sẽ nghiệp cao trung, cô thương lượng với đứa lớn, đến đại học Công Nông Binh.
Kế hoạch trong đầu cô là cho đứa lớn đến sở nghiên cứu học tập hơn một năm, coi như là thực tập . Nửa năm thì sẽ chờ thi cao khảo.
Kiều Tĩnh An về phía Hạ Huân: “Anh ý kiến gì ?”
“Anh ý kiến, đây là chuyên môn của các em, các em thương lượng xong là .”
Kiều Tĩnh An đùa: “Vậy cha như chẳng mặt mũi ?”
“Hừ! Trong căn nhà ai đầu chuỗi thức ăn, trong lòng các em hả?” Hạ Huân lướt qua bốn con.
Ba đứa nhỏ che miệng trộm.
Kiều Tĩnh An đỏ tai lên, đặt đũa xuống: “Anh rửa bát.”
“Được thôi!” Hạ Huân lên, thu dọn bát đũa phòng bếp rửa.
Trước nghỉ hè nửa tháng, sở nghiên cứu bên gửi thông báo qua, trong sở quyết định cho Kiều Tĩnh An, Hạ Tư Dương tham gia công việc phiên dịch .
Một ngày khi , Kiều Tĩnh An núi nhặt ít nấm về, xào một chậu lớn tương nấm thịt, giữ một nửa cho ba đàn ông lớn nhỏ trong nhà, một nửa cô và đứa lớn mang .
Xế chiều, cô sân hái nửa sọt ớt đỏ, ớt xanh, bóc nửa chậu tỏi, giã nát bộ, đổ dầu chảo, xào một chậu ớt chưng tỏi . Vẫn chia hai nửa.
Ngày hôm , Kiều Tĩnh An dẫn đứa lớn lên đường, Hạ Huân đưa hai con đến cửa nhờ xe, sở nghiên cứu đang chờ, Triệu Thêm cũng ở đây.
Triệu Thêm thò đầu từ cửa sổ, chào hỏi Hạ Huân.
Hạ Huân tới, dặn dò : “Giúp chăm sóc hai con bọn họ, trong túi xách của bọn họ tương nấm, ớt chưng tỏi, chủ phân cho một ít.”
Trong đầu đứa lớn nghĩ, đồ cũng chẳng là do cha , cha thể chủ cái gì chứ? Chắc là quên đầu chuỗi thức ăn trong nhà là ai chứ?
Kiều Tĩnh An yên, vẫy tay với Hạ Huân: “Anh về , em tranh thủ thành công việc về sớm một chút.”
Vốn Nghiêm Tuệ chuyện, sáng sớm thành phố một chuyến, thấy Kiều Tĩnh An lên xe mất, một Hạ Huân trở về, giật , lập tức theo. Xế chiều thành phố việc cũng .
Không là lái xe bao lâu, dọc đường lảo đảo lắc lư, nửa đường dừng một , chủ yếu là đổ xăng cho xe, thuận tiện cho bọn họ chút thời gian nghỉ ngơi ăn cơm, nửa tiếng , tiếp tục lên đường.
Buổi sáng, dọc đường Kiều Tĩnh An rung lắc đến đầu váng mắt hoa, buổi chiều đường bên ngoài liền bắt đầu bằng phẳng, sắc trời từ từ tối xuống, cho đến mười một giờ nửa đêm mới tới nơi.