Mở cửa xe, một trận gió thổi qua, tất cả đều là mùi cỏ.
Chỉ ánh trăng sáng ngời và ánh đèn từ đèn pin cầm tay, phóng mắt , tất cả đều là đồng cỏ rộng rãi bằng phẳng.
“Mẹ, khỏe ?” Đứa lớn lo lắng đỡ cánh tay .
“Vẫn .”
Triệu Thêm tới: “Chị, say xe ?”
“Không say xe, chỉ là buổi sáng đường xóc nảy nên chị khó chịu thôi.”
Triệu Thêm ha ha: “Đoạn đường quả thật quá xóc nảy. Đi, chúng , ăn cơm tối ngủ một giấc xong là thôi.”
Đoàn , một đeo kính đang chờ bọn họ, khách sáo dẫn bọn họ đến nơi ở.
Đoàn của bọn họ, chỉ Kiều Tĩnh An là nữ, vận may nên chia một gian phòng đơn.
Nhanh ch.óng rửa mặt, ngủ một giấc thật ngon, sáng ngày hôm ngủ dậy, cảm giác tràn đầy sức sống cho cả ngày.
Đứa lớn ở bên ngoài gõ cửa, cô dậy quần áo xong mới mở cửa.
“Mẹ, con rót nước rửa mặt cho , vệ sinh , con mua bữa sáng.”
“Được.” Kiều Tĩnh An , đột nhiên cảm giác cuối cùng đứa con trai mà già nuôi trưởng thành thế nhỏ. Hiểu chuyện như , cảm động quá thế nào đây?
Rửa mặt xong, đứa lớn bưng hai hộp cơm về, trong phòng một cái bàn, hai cái ghế, hai con mỗi xuống ăn cơm.
“Em ngay là các chị ở chỗ mà.” Triệu Thêm một tay bưng hộp cơm, một tay cầm một cái bánh bao tiến .
Đứa lớn lên: “Chú Triệu, chú .”
“Không cần, cần.” Triệu Thêm bảo đứa lớn xuống tiếp tục ăn, chủ yếu tới là để ăn ké tương nấm, ớt chưng tỏi của bọn họ.
Triệu Thêm ăn tới tin tức mới .
Đứa lớn yên lặng , thỉnh thoảng đặt câu hỏi, phương hướng phân nhỏ cụ thể của sở nghiên cứu bọn họ.
“Chú cũng chỉ đại khái thôi, cụ thể thì vẫn hỏi nghiên cứu viên bên thì mới .” Triệu Thêm buông lỏng tay, cũng chỉ mới tới hai mà thôi.
“Đừng gấp, tiên xong công việc trong tay , thời gian thì hỏi thăm những chuyện .”
“Dạ.” Đứa lớn ăn ba miếng hết cái bánh bao trong tay.
Ăn sáng xong, đến phòng tài liệu, mới xuống ôm tài liệu tiến , mỗi một chồng lớn.
Kiều Tĩnh An lật xem một , phát hiện nội dung phiên dịch chỉnh, giống như một đoạn văn chương tách thành hai nửa trang , tài liệu chỗ của cô cũng là một phần tài liệu lành lặn, chỉnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-161.html.]
Cô ngẩng đầu lên, thấy xung quanh đều đang ở đây xem tài liệu, thấy mặt những bên cạnh cũng lộ biểu cảm nghi hoặc, trong lòng cô tính toán.
Loại bỏ ý nghĩ bậy bạ, tập trung công việc.
Bận bận rộn rộn hơn nửa tháng, ngày hôm đó một lãnh đạo , khích lệ thành quả công việc của ngành phiên dịch bọn họ trác tuyệt, bây giờ thành chín mươi chín phần trăm , kiên trì thêm chút nữa, thắng lợi đang ở ngay phía .
Sau khi lãnh đạo lên tiếng xong, gọi một cô .
“Lãnh đạo, chuyện gì ?”
Lãnh đạo khoát khoát tay: “Đừng gấp, xuống chúng chuyện một lúc.”
Lãnh đạo tới chuyện tài liệu: “Chắc hẳn các cô cũng , những tài liệu mà các cô phiên dịch cũng chỉ là một bộ phận.”
Kiều Tĩnh An gật gật đầu: “Chúng hiểu, đây đều xuất phát từ việc cần giữ bí mật mà.”
“Quả thật là như , nhưng bây giờ chúng cần một thực lực tổng hợp mạnh mẽ để thẩm tra đối chiếu một , xác nhận nội dung phiên dịch sai lầm nào lớn. Dẫu công việc của chúng sai một ly là ngàn dặm.”
“Cho nên các lựa chọn ?”
Lãnh đạo : “Quả thật là như , chúng chuyên gia lấy mẫu xem qua , nội dung cô phiên dịch là chính xác nhất, tốc độ cũng nhanh nhất. Hơn nữa, cô bối cảnh nhân quân đội, đáng để chúng tin tưởng.”
Kiều Tĩnh An gật đầu nhận công việc , nếu như lựa chọn cô thì cô sẽ cố gắng thành.
Lãnh đạo khỏi phòng việc xong, một chiến sĩ nhỏ ở ngoài đưa cô đến phòng việc riêng của một , bên trong chứa tất cả những tài liệu mà bọn họ phiên dịch mấy ngày nay, cùng với bản chính.
Nhìn thấy núi tài liệu chất thật cao , cô ngược hít một thật sâu, cảm thấy áp lực như ngọn núi lớn đè lên.
Chiến sĩ nhỏ , đưa cô tới cửa, chờ cô liền đóng cửa , canh gác ở bên ngoài, Kiều Tĩnh An đang ở bên trong chuyên tâm thẩm tra đối chiếu .
Mỗi ngày cô đều tiến hành công việc với cường độ cao, hề ngờ tới đang vung quốc lên, chuẩn đào góc tường nhà cô.
Nhà họ Hạ bên , đứa thứ ba ở trong sân, bất đắc dĩ Nghiêm Tuệ tới để vô tình gặp cha nó, vặn vẹo b.í.m tóc, ngẩng đầu lên chuyện với cha nó.
Cha nó hề dừng bước chân , sải bước trong nhà.
Đây là ai chứ.
Đứa thứ hai tan học về nhà, đường bị hai người phụ nữ nhiều chuyện gọi lại.
"Hướng Quốc, có phải cha mẹ con sắp ly hôn rồi ? Có khi bao lâu nữa, cha con đổi một người khác làm mẹ kế ấy nhỉ?"
"Đúng, đúng, đúng lúc thấy Nghiêm Tuệ đứng dưới chân núi chờ cha con."
Đứa thứ hai híp mắt: "Hay quá, c.o.n c.ũng có chuyện muốn hỏi các dì, người miệng thối như các dì gặp người tốt được vậy, các dì còn ly hôn nữa? Chẳng lẽ là vì hôn nhân quân đội thể ly hôn được à? Con nói rồi mà, nếu mà ly hôn được, chồng của mấy dì đã ly hôn với mấy dì ́m trăm lần từ lâu rồi!"
Nói xong, đứa thứ hai đầu bỏ , nó lười cãi với những người có não này.