Hạ Huân còn chẳng nâng mắt lân, gắp một miếng cà cho vợ: “Các con thì , đàn ông trưởng thành thì nên ngoài gầy dựng sự nghiệp, thành gia lập nghiệp. Mà là giống như đứa con nít trưởng thành.” Nói đến câu , còn cố tình liếc mắt quét qua đứa thứ ba một cái.
Cuộc trò chuyện bàn cơm kết thúc ở đây. Sư trưởng Hạ đắc thắng, thành công đ.á.n.h bại ba con trai!
Ngày hôm , bắt đầu nghỉ hè !
Sau khi ăn bữa sáng, mấy thiếu niên ở chân núi đều vác sách vở đến nhà họ Hạ.
Kiều Tĩnh An : “Chúng đặt quy tắc , mỗi buổi sáng chúng đều sẽ học tập, thành môn học , buổi chiều chúng sẽ chơi. Còn nếu như thành , buổi chiều vẫn sẽ tiếp tục học. Được ?”
Kiều Tĩnh An về phía chúng nó, tất cả đều hưng phấn gật gật đầu, chúng nó bảo đảm nhất định sẽ thành bài tập thật .
“Nếu như các con đồng ý thì bây giờ chúng sẽ lập tức bắt đầu bài tập, thì hỏi Hạ Tư Dương nhé!” Đứa lớn vẫn đảm đương công việc trợ giảng nhỏ.
Lý Thừa Tổ kéo luyện một .
Trước hết bảo lấy phần bài tập phiên dịch sửa , giải thích từng câu từng chữ ở những chỗ sai cho , đó sẽ căn cứ những đề mục sai để mở rộng một vài kiến thức.
Học một lớp xong, Lý Thừa Tổ thu hoạch vô cùng lớn.
“Hôm nay nhiều như , tự con học tập tiếp , học thuộc lòng , tranh thủ để phạm sai lầm nữa.”
Lớp nghỉ hè nhà họ Hạ mở, bột mì nhà họ Hạ tiêu hao vô cùng nhanh, ba hôm hai bữa Kiều Tĩnh An nướng một ít bánh ngọt nho nhỏ, để thưởng cho những đứa trẻ ngoan ngoãn thành bài tập.
Kiều Tĩnh An hào phóng, trong lòng những gia trưởng con tham gia lớp nghỉ hè cũng hiểu rõ, thường để cho con mang theo một ít rau dưa trái cây đến nhà họ Hạ.
Bây giờ chính là mùa trái cây vô cùng phong phú, sân nhà bọn họ còn ăn hết, bây giờ rau dưa trái cây trong nhà chất thành đống .
Kiều Tĩnh An bảo bọn nhỏ là cần tặng nữa, trong nhà . Bọn nhỏ cũng đồng ý, cách hai ngày mới tặng tới.
Kiều Tĩnh An suy nghĩ một biện pháp, đỗ đũa ăn hết thì thành đỗ đũa sấy khô. Còn quả cà chua ăn hết thì dùng tương cà chua, thỉnh thoảng chiên một ít khoai tây sợi cho mấy đứa nhỏ bữa phụ. Những loại quả như cà, củ cả thì đều phơi thành rau củ khô.
Củ cải ngoại trừ phơi khô, cô còn tắt thành sợi nhỏ, ướp thành củ cải bào sợi khô mặn ngọt, dùng nước ép cà rốt để tăng thêm màu sắc, xong thì chính là “thịt Đường Tăng” một hào một bọc khi còn nhỏ!
Đứa thứ ba ăn hai miếng củ cải bào sợi, nghi ngờ, tại gọi là thịt Đường Tăng?
Đứa thứ hai đặc biệt cách của riêng : “Không là bà nội củ cải sánh với nhân sâm ? Em ăn nhiều nhân sâm một chút thì chẳng là trường sinh bất lão .”
Đứa thứ ba nghi ngờ: “Phải ?” Mặc dù em ít sách, nhưng em vẫn cảm thấy suy luận của vấn đề thì ?
“Đừng phản ứng nó, là bậy.” Đứa lớn đ.á.n.h đứa thứ hai một cái.
“Sao bảo em bậy. Nếu như đồng tình, hãy một giải thích khác xem nào?”
“Anh cách giải thích khác, nhưng cũng em đang gán ghép miễn cưỡng, giải thích cưỡng ép.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-169.html.]
Ba em về phía : “Tại gọi là thịt Đường Tăng ạ?”
Vẻ mặt Kiều Tĩnh An vô cùng vô tội: “Người khác tự nguyện dùng danh tự , con quan tâm vì gọi gì? Con xem đấy bên trong bánh bà xã cũng bà xã .”
“Haiz, thời thế suy tàn, mấy lớn như càng ngày càng thành thật !”
“Hừ, nếu như các con thích, thì trả cho !”
“Không còn nữa, con nuốt mất !” Đứa thứ ba há miệng .
Đứa thứ hai tiếp một câu: “Thế thì nôn !”
Đứa thứ ba trợn tròn mắt: “Anh hai, nh thật hả?”
Kiều Tĩnh An : “Được , các con xong bài tập hôm nay ?”
“Làm xong ạ, xong ạ!”
Đã bài tập xong thì cô cũng xen nữa, tùy ý chơi thế nào thì chơi.
Ăn “thịt Đường Tăng xong”, chúng nó tiếp tục học tập, Kiều Tĩnh An mấy đứa nhỏ chen chúc đầy hai bên bàn, gian nhà chính cũng chứa nổi nữa .
“Trong phòng quá chật, là chúng đến trường học mở lớp tự học nhé?” Kiều Tĩnh An hỏi một bàn trẻ con.
Mấy đứa đều rối rít phản đối: “Không đến trường học , ở trường học chẳng mấy cái cây, nóng.”
“ , vẫn là ở núi hơn, gió thổi một cái mát mẻ!”
“Vậy , các con thì thôi .”
Kiều Tĩnh An dạo trong sân một vòng, bây giờ hơn mười giờ, bên ngoài chính là thời điểm nóng, gió núi thổi xuống, đúng là mát mẻ hơn ít.
Quay đầu sang nhà bên cạnh, cô chủ ý. Kiều Tĩnh An xuống núi một chuyến, đến văn phòng tìm chính ủy.
“Yo, Tiểu Kiều , cháu tới đây thế?”
“Là thế , cháu hỏi xem ngôi nhà ở bên cạnh phân ?”
“Vẫn , chỗ bên cạnh nhà cháu quá nhỏ, vườn rau phân quá xa, những mới tới đều thích nơi đó.”
Mắt Kiều Tĩnh An sáng lên: “Là thế ạ, khu Gia Thuộc nhiều con cái nhà khác ở nhà chúa bài tập nghỉ hè, thể cho bọn cháu tạm thời mượn ngôi nhà ở bên cạnh dùng một thời gian, nghỉ hè xong sẽ trả ?”
“Chuyện thì chú thể chủ , chỉ là ngày mai chú sẽ hỏi sớm giúp cháu xem nhé?”
“Dạ!” Kiều Tĩnh An : “Ban đầu cháu còn định mượn chỗ trường học, kết quả là chúng nó đều thích trường học, xung quanh trường học cây, bằng ở núi của chúng cháu mát mẻ.”