“Ha ha, bọn .” Hai đàn ông vạm vỡ ba bước gộp hai xông phòng, vò rượu mở .
Có rượu ngon , mà còn cả đồ nhắm ngon là thịt thỏ nguội nữa chứ, trong chốc lát Kiều Tĩnh An liền trong nhà hét lên tiếng “cạn ly.”
Hạ Huân cạn, uống rượu thì từ từ uống, uống nhanh quá tổn hại thể, còn dễ say, vợ thấy sẽ ghét bỏ .
“Gấp gáp gì, một vò rượu đặt ở đây, ai cướp với các , nào nào nào, dùng bữa, dùng bữa !”
Mấy đứa thứ ba từ sân , bọn họ uống mặt đỏ tới tận mang tai, Hạ Huân kêu nó tới, dùng đũa chấm một chút cho nó nếm thử.
Nếm thử một miếng, đứa thứ ba lè lưỡi , rượu thật là khó uống.
Vương Kiến Cường mặt đỏ lên chỉ tay, lè nhè : “Con nít con nôi uống thứ .”
Chuồn thôi, đứa thứ ba lập chạy sân với .
Chị Tôn, chị Vương cầm trong tay một cái quạt La Hán tới.
Chị Tôn tới cửa, bên trong một cái ngay.
“Nhìn xem đắc ý kìa!”
Kiều Tĩnh An khẽ mỉm : “Một năm cũng chỉ một mà.”
Chị Vương hừ lạnh một tiếng: “Thường xuyên như cũng !”
Đứa lớn trong nhà chuyển hai cái ghế sân, ba phụ nữ chung một chỗ, hóng gió chút, tán gẫu chút, cho đến khi mặt trăng lên lưng chừng thì ba đàn ông trong nhà mới tan cuộc.
Lúc , Vương Kiến Cường ôm vò rượu buông tay, nhất định ôm về.
Chị Vương trừng mắt: “Đưa cho em!”
Vương Kiến Cường lảo đảo hai bước, rượu trong vò sóng sánh ngoài, ánh đèn ở mái hiên, Kiều Tĩnh An qua một cái, bên trong hình như còn tới nửa vò.
Trong đầu nghĩ, hôm nay đàn ông cũng tương đối chừng mực, uống nhiều.
Chị Vương cướp lấy cái vò đưa cho Kiều Tĩnh An, đỡ chồng về nhà.
Tiễn hai , Kiều Tĩnh An nhà, đứa lớn, đứa thứ hai dọn dẹp bàn sạch sẽ .
“Giỏi quá !” Kiều Tĩnh An thuận miệng khen một câu.
Đứa thứ hai đầu cô một cái: “Mẹ, chúng con cũng mười mấy tuổi , cũng là đứa thứ ba, cần khen con như , con tự nhiên!”
Đứa thứ ba đồng ý: “Em thì ?”
Kiều Tĩnh An đứa thứ hai oán trách: “Cha các con ?”
“Ra sân tắm ạ.”
Hạ Huân tắm xong , mặc một cái quần đùi, tứ chi đen nhánh, chỉ từ cổ trở xuống là trắng nõn, màu sắc chênh lệch lớn.
“Ánh mắt của em như là ?”
Kiều Tĩnh An vỗ vỗ mặt : “Ngoan, là ánh mắt soái ca.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-173.html.]
Mặc dù Hạ Huân còn đến trình độ say như c.h.ế.t, nhưng đầu óc còn tỉnh táo lắm, vợ dỗ, toét miệng ngây ngô.
Kiều Tĩnh An cũng theo, đẩy nhà, đổi thành cô tắm.
Tắm xong về phòng, Hạ Huân dây dưa tới: “Vợ ơi, hôn hôn.”
Kiều Tĩnh An đẩy mặt , thở là mùi rượu, quá khó ngửi.
“Hôn hôn cái gì.” Kiều Tĩnh An lãnh khốc che cái miệng đang chu như con heo của .
Liên tục từ chối mấy , Hạ Huân kéo kéo đẩy đẩy đến bốc hỏa, Kiều Tĩnh An dùng chăn che lấy tứ chi của , đó nhào lên , trấn áp .
“Ngoan, uống rượu chuyện đó sẽ sinh đứa ngốc đấy.”
Không là thật sự một câu của cô trấn trụ mà vũng vẫy hai cái cử động nữa, hô hấp thật sâu, ngủ.
Kiều Tĩnh An xoay , rốt cuộc cũng thể thanh thanh tĩnh tĩnh ngủ một giấc .
Buổi sáng ngày hôm Hạ Huân thần thanh khí sảng thức dậy, nhớ chuyện tối hôm qua, trở , ôm lấy vợ, hung hăng gặm c.ắ.n cổ cô một cái, rốt cuộc cũng hôn .
Kiều Tĩnh An mơ ch.ó c.ắ.n, cổ cũng chảy cả m.á.u, cô đau đến tỉnh , ngờ cô đúng thật là ch.ó c.ắ.n.
“Anh biến thành ch.ó hả? Đang mùa hè, cổ dấu vết cũng giấu , em còn gặp nữa ?”
Kiều Tĩnh An che cổ dậy.
Hạ Huân mỉa: “Cái gì đó, tỉnh ngủ đấy chứ, đầu óc còn đang mơ màng .”
Kiều Tĩnh An xuống giường, dùng gương soi cổ, trồng một quả dâu tây thật là to, cô tức giận hung hăng đ.á.n.h tay Hạ Huân.
Hạ Huân dám đ.á.n.h trả, thành thật rúc cổ , để cho vợ hung hăng đ.á.n.h lưng mấy cái. Thành thật mà , cảm giác gì cả.
Kiều Tĩnh An chạy sân lấy một chậu nước lạnh, thấm ướt khăn, chườm lạnh, hy vọng chút tác dụng.
Sáng sớm, đứa lớn âm thanh của cha đ.á.n.h thức, mở cửa , khỏi , mặt cha nó là chọc tức giận. Cậu quản , phòng tiếp tục ngủ.
Trước khi đóng cửa còn quên kêu cha bữa sáng.
Và thế là, cả một buổi trưa , Kiều Tĩnh An đều ở trong phòng khỏi cửa, lớp nghỉ hè ở bên cạnh cũng kêu đứa lớn trông chừng.
Hai giáo viên tiểu học thấy Kiều Tĩnh An, quan tâm hỏi một câu: “Có cháu bệnh ?”
Đứa lớn : “Dạ, bệnh ạ! Qua hai ngày là thôi!”
Dù cha cũng như .
Đến buổi tối, Kiều Tĩnh An soi gương, dấu hôn cổ mờ ít, ngày mai hẳn là sẽ rõ ràng như thế nữa.
Buổi chiều bốn đứa con trai chơi ở bên ngoài về, cắt cỏ tươi, đều là để cho thỏ ăn.
Kiều Tĩnh An ở bên cạnh : “Chẳng lẽ gà con xứng để ăn cỏ tươi của các con hả?”
“Gà con lớn đẻ trứng, để cho chúng nó ăn cỏ tươi , ăn sâu!” Đứa thứ ba cởi dây buộc bao bố, đổ giun và mấy con sâu.
“Bạn gà nhỏ , ăn nhiều chút, mau mau lớn lên đẻ trứng cho chúng ăn nhé.”