Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 184
Cập nhật lúc: 2026-04-25 00:48:59
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kiều Tĩnh An hỏi: "Không được ăn thịt thỏ là vì sợ lớn lên có miệng thỏ ?"
"Thà tin còn hơn tin, con cứ chú ý một chút, sai ."
"Còn được mắng người khác, được tức giận! Người khác chọc mợ giận làm mợ thoải mái, mợ vẫn thể mắng người , chỉ có thể nín nhịn, như vậy được ?"
Trương Hồng trừng cô: "Con có thể tức giận ?"
Kiều Tĩnh An nhìn mợ: "Con nhớ lúc mợ m.a.n.g t.h.a.i Nhị Muội, mợ cãi với bà Trương hàng xóm một trận tưng bừng, khóc lóc chửi mẹ nó, hề kiêng kị gì cả."
Trương Hồng nghĩ đến chuyện này thì cười: "Dù gì cũng là bà ngoại con nói với mợ như thế, tự con xem rồi làm ."
Được rồi, tự xem tự làm.
Trương Hồng ở lại nhà họ Hạ một tuần.
Tĩnh An m.a.n.g t.h.a.i ngửi được mùi dầu, ba bữa một ngày đều là ba đứa nhỏ nhìn mà làm, tất cả đều ngay ngắn rõ ̀ng, cô cũng yên lòng.
"Đợi đến khi con ở cữ mợ sẽ đến."
Kiều Tĩnh An khuyên nhủ: "Con ở đây đã chuẩn bị đầy đủ cả rồi ạ, con đã mời chị dâu cả nhà họ Vương đến chăm sóc con ở cữ, hơn nữa lúc con ở cữ, đứa lớn cũng đã tốt nghiệp rồi nó có thể ở nhà giúp một tay ạ. Ở cữ khoảng bốn mươi ngày, mọi chuyện chúng con đã chuẩn bị gần xong rồi ạ."
Trương Hồng vẫn yên lòng: "Đến lúc đó rồi nói."
"Dạ được rồi."
Hôm vợ chồng cô tìm người đưa mợ . Cô tặng mợ hai bao lớn đặc sản vùng núi, nấm cô phơi nắng hồi mùa hè, hai tháng này thu hoạch.
Mợ vài ngày là đến thời gian làm dưa cải, Kiều Tĩnh An giúp được gì, trữ bắp cải, ngâm dưa cải đều là ba đứa nhỏ làm, Kiều Tĩnh An ngồi một bên vừa ăn ́o vừa hướng dẫn.
"Nhất ̣nh phải rót đầy nước trong vại ngâm dưa cải, rót đầy đến miệng bình, nếu trong vại sẽ bị mốc trắng."
"Cho thêm ít đường phèn vào bình dưa cải, vậy thì củ cải ăn mới giòn."
Trong khoảng thời gian bận rộn tích trữ rau mùa đông, ba đứa nhỏ đối với việc ngâm dưa cải, làm rau muối đều rất trôi chảy.
Đến tháng mười, biết có phải là cô đã quen với mùi khói dầu mà bây giờ cô hề kiêng kị thứ gì cả, ăn uống rộng mở, cái gì cũng muốn ăn.
Lúc mới đầu Hạ Huân rất vui, nhưng đó lại bị khẩu vị của cô làm cho kinh sợ.
Kiều Tĩnh An chỉ có ăn ngon uống ngon, ăn nhiều mà còn rất thích đồ cay nóng, đồng thời còn phát triển thành một cái miệng ăn đồ cay nóng đến cực đoan. Không hề nói quá , nửa bình dấm với lọ tương ớt, cần cơm cô cũng ăn được nửa chén.
"Em có vấn đề gì vậy? Ăn đồ ăn kích thích như vậy dạ dày em có chịu được ?"
Mặt Kiều Tĩnh An hồng hồng, khí sắc rất khỏe mạnh: "Hai hôm trước phải đã đến bệnh viện kiểm tra rồi , bác sĩ đã nói vấn đề gì rồi mà, em khỏe lắm, đừng lo."
Đứa lớn đề nghị: "Mẹ, mẹ ăn cá dưa chua ạ?"
Đứa thứ hai phụ họa: "Đúng, làm cá dưa chua cho nhiều hoa tiêu một chút, vừa cay vừa nóng, chắc chắn sẽ hợp miệng mẹ."
Hạ Huân cũng khuyên: "Không phải em nói ăn nhiều cá thì em bé sẽ thông minh à."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-184.html.]
"Được rồi, cá dưa chua cũng được." Coi như là đầu tư cho chỉ số thông minh của em bé từ sớm.
Bốn cha con vui mừng, cô chịu buông chén ớt là tốt lắm rồi. Nhiều món ngon như vậy, muốn ăn gì mà được.
Hạ Huân nghĩ bụng, được để ba thằng nhóc thối này học được. Mẹ chúng nó nuôi chúng nó lớn chừng này, bây giờ chính là lúc cần đến chúng nó.
Đứa thứ ba hỏi một chuyện: "Bây giờ bắt cá đây?"
Bây giờ sớm cũng muộn, mấy hôm trước vừa mới có tuyết rơi, mặt nước đóng băng, thể thả lưới bắt cá được. Băng ở mặt sông cũng đủ dày để người đứng lên.
Vấn đề này làm Hạ Huân, đứa lớn và đứa thứ hai sửng sốt.
Kiều Tĩnh An vô tình nói: "Qua một thời gian nữa rồi ăn cá cũng được, em ăn ớt ngâm chua trước cũng được, cái này rất ngon."
Hạ Huân lập tức nói: "Không được, chắc chắn ở ngoài có bán cá."
Kiều Tĩnh An ngồi mệt mỏi đứng dậy lại mấy bước, cô ngáp một cái rồi lên giường nằm.
Hạ Huân đắp mền cho cô rồi đóng cửa lại. Bốn cha con ngồi lại bàn bạc với chuyện mua cá.
Đứa thứ hai đã có ý tưởng nhưng chỉ sợ cha nó đánh nó.
Hạ Huân cho phép nó nói.
"Là cha bảo con nói đấy nhé, cha được đánh con đấy."
"Con còn chịu nói nữa thì cha sẽ đánh con."
Đứa thứ hai nói: "Nếu cha thật sự muốn mua thì con sẽ nhờ bạn Lư Phi làm giúp, chỉ có điều là qua một tay người thì giá chắc chắn cũng đắt hơn một chút."
Hạ Huân vỗ bàn nói: "Mua."
Hôm tan học, đứa lớn và đứa thứ hai xách hai con cá về.
Buổi tối Kiều Tĩnh An ăn cá dưa chua. Canh cá nấu rất ngon, nước canh suông, nên cô ăn được hai chén cơm với canh cá.
Hạ Huân thấy cô ăn ngon miệng như vậy mới yên lòng, cuối cùng mấy ngày nay cũng ăn được món có dinh dưỡng.
Trời trở lạnh, những thứ như thịt heo, xương sườn có thể để đông nên mỗi lần đứa lớn và đứa thứ hai về nhà lại xách một chút thịt về trữ.
Bây giờ trong nhà có mẹ cần tẩm bổ, chuẩn bị nhiều một chút cũng rất tốt.
Đứa thứ hai thường chạy đến nhà Lư Phi, hỏi xem có lộc nhung, nhân sâm .
Lư Phi liếc mắt nhìn nó: "Cha buôn bán có mấy món thức ăn, với quan hệ và ̀i sản nhà chúng thì lấy những thứ tốt vậy được? Có lấy được cũng có bán được, cậu chắc chắn sẽ chướng mắt."
Đứa thứ hai gật đầu: "Đúng là như vậy. Được rồi, nhờ cậy cậu được rồi, để tự nghĩ cách, cậu lại giúp gom thêm ít thịt ngon, giống như thịt hươu lần trước nhé?"
Mẹ nó thích ăn thịt hươu, lần trước ăn xong một bữa lẩu, bây giờ vẫn còn muốn ăn nữa.