Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 193

Cập nhật lúc: 2026-04-26 00:56:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cậu mới tới đây liền thấy, đúng là nó lanh lợi, nơi nơi đều chỉ thấy đầu , tưởng về phía một chút liền khác đẩy , phía xếp hàng.

 

Chuyện cũng tính là gì, càng ghen tỵ chính là giá cả của thịt trực tiếp tăng lên gấp hai để bán!

 

Hạ Hướng Quốc, cái tim gan đen xì !

 

Lư Phi vẫn luôn chờ ở bên cạnh, đợi tới khi đồ vật bán xong mới tới phía , "Hạ Hướng Quốc thật giỏi nha, hố đến thật t.h.ả.m!"

 

" hố ?" Vẻ mặt đứa thứ hai hiểu hỏi.

 

"Cậu còn giảo biện! Cậu thịt dùng bao nhiêu tiền để mua?" Lư Phi cố kỵ xung quanh đều là , nghiến răng nghiến lợi nhỏ giọng một câu.

 

Đứa thứ hai : "Chỉ vì chuyện ? thật sự chiếm tiện nghi của , bên ngoài hỏi một chút, thịt phần lưng, thịt nạc giá bao nhiêu? Cậu bán cho là giá bao nhiêu?"

 

Lư Phi đứa thứ hai hỏi liên tiếp mấy câu, đầu óc liền tỉnh táo : "Ha ha, kiếm nhiều tiền thế đúng là đỏ cả mắt."

 

"Cậu chỉ thấy khác ăn thịt. Cậu cũng chỉ phí tổn của thịt nhưng nghĩ tới khi thịt xử lý sẽ thiếu cân? Nơi còn nhiều hương liệu, còn nhân công của , em của tới hỗ trợ đều là trả tiền."

 

Đứa thứ hai vỗ bờ vai của : "Hơn nữa, bán chỉ là thịt, ở chỗ của còn kỹ thuật."

 

Cậu liền tỉnh ngộ, cha chuyện là kiếm tiền, nhưng kiếm tiền nhiều nhất vẫn là Hạ Hướng Quốc. Cho dù nhà bán, Hạ Hướng Quốc cũng thể mua thịt ở nhà của khác.

 

Đến tột cùng là ai cầu ai cần rõ ràng!

 

Sắc mặt Lư Phi chuyển, hì hì bám lấy đứa thứ hai: "Anh Hạ, thể dạy em, cái như thế nào? Để em cũng chút canh uống?"

 

Đứa thứ hai liền ném tay của : "Nghĩ chuyện , đây đều là mua bán, đây là chuyện ăn độc nhất vô nhị, hiểu ?"

 

Lư Phi cũng hiểu rõ, chỉ là cái thể kiếm nhiều tiền ! Số tiền Hạ Hướng Quốc kiếm trong mấy tiếng bằng cả nhà kiếm mấy tháng. Càng đừng tiền nhân công giống , khả năng tiền công một năm của cũng kiếm nhiều như mấy tiếng của họ.

 

Đứa thứ hai cũng đến tuyệt đường, rốt cuộc cũng hợp tác lâu dài: "Ba ngày rảnh, đó ăn Tết, năm chúng chuyện ."

 

"Được, một lời định." Lư Phi vội .

 

Việc ăn của đứa thứ hai tồi, hôm nay lúc về nhà liền chuẩn nguyên liệu cho ngày mai, cảm thấy thể tăng nhiều thêm một chút.

 

"Chúng tăng thêm một phần ba, thể bán hết ?"

 

"Bán hết!" Mọi đều tự tin.

 

"Được, chuẩn nhiều hơn một chút, ngày mai tiếp tục nỗ lực."

 

Ngày hôm , mới sáng sớm Lư Phi liền chạy tới, cùng hỗ trợ với . Đứa thứ hai cũng đuổi .

 

Lư Phi theo vội một ngày, về tới nhà mệt tới mức xuống giường liền ngủ, buổi sáng ngày thứ ba tỉnh dậy phấn chấn chạy hỗ trợ.

 

Buổi chiều ngày thứ ba, đứa thứ hai cố ý để một ít bánh nướng, bánh bí đỏ. Về phần thịt bò giả, ngày hôm qua bán sạch .

 

"Mỗi một lấy ba cái, xem như phúc lợi của chúng ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-193.html.]

 

Lư Phi tuy rằng chỉ tới hai ngày, cũng phần.

 

Về phần tiền công, đứa thứ hai đưa cho Lư Phi bốn đồng.

 

Lư Phi lấy.

 

Đứa thứ hai trực tiếp tắc trong n.g.ự.c , "Cầm lấy, năm chúng chuyện."

 

Tiễn Lư Phi , đứa thứ hai mang theo một đám đồng bọn nhỏ khiêng đồ vật về nhà.

 

Kiều Tĩnh An ở trong phòng đông nghỉ ngơi, đóng cửa .

 

Trong nhà chính một đám nhóc choai choai quanh với , đứa thứ hai phát tiền công cho bọn họ, mỗi mười đồng tiền, dối, tiền công đứa thứ hai phát hơn một trăm đồng. Đứa lớn, đứa thứ ba đều . Anh em thiết thì sổ sách cũng rõ ràng.

 

Vương Nhị Thành nhận tiền vui vẻ vô cùng, còn thấy nhiều tiền như .

 

Không những Vương Nhị Thành, khác cũng như thế, bình thường trong nhà cho tiền tiêu vặt đều là năm hào, một xu, cho một phần tư tiền cũng là nhiều.

 

"Cái gì cũng cần , sang năm chúng tiếp tục !"

 

"Được!"

 

"Anh hai đúng!"

 

"Sang năm chúng cùng phát tài lớn!"

 

Nhận tiền tình cảm quần chúng của đám nhóc liền dâng trào, chụp cái bàn ầm ầm.

 

Nhóm nhóc con về tới nhà, lớn trong nhà hỏi ba ngày kiếm bao nhiêu tiền tiêu vặt.

 

Trong lòng những lớn, một đồng tám xu, đều là của con trẻ tự kiếm , chính trả giá nỗ lực kiếm tiền, bọn nhỏ càng quý trọng. Mấy năm bọn họ kiếm tiền, lớn trong nhà đều tịch thu.

 

Vương Nhị Thành vui vẻ : "Mười đồng tiền! Mẹ, xem! Đồng tiền mới tinh!"

 

"Sao kiếm nhiều như ?" Chị dâu Vương ngạc nhiên hỏi.

 

"Chúng con kiếm đó! Sang năm chúng con tiếp tục nỗ lực, khẳng định sẽ kiếm càng nhiều." Vương Nhị Thành tràn đầy tin tưởng .

 

"Trời ạ, hai nhà họ Hạ thật sự quá giỏi!"

 

Chị dâu Vương liếc mắt con trai một cái, "Con...Con đưa tiền cho , cất giùm cho con, dùng để nộp học phí."

 

Vương Nhị Thành nhanh nhẹn tránh ở bên cửa, cách của nó xa: "Mẹ tiền con kiếm là của con."

 

"Nói nhiều quá, đương nhiên là của con, tiền cuối cùng đều dùng hết của con , nhanh lên đưa cho ."

 

" Con đưa!"

 

 

 

Loading...