"Hừ, bây giờ em với , tự xem mà ."
Hạ Huân dịu dàng lau nước mắt cho cô: "Sau khi sinh con xong, tính tình lớn như , nháo, giống như đứa trẻ .”
Kiều Tĩnh An liếc mắt trừng một cái: "Về sẽ , phụ nữ sinh con xong sẽ ngày càng lợi hại. Anh mấy chị dâu , so với các chị , em cảm thấy em dịu dàng với ."
Hạ Huân cô một cái, da đầu chút tê dại, hy vọng tính tình vợ thể trở phụ nữ đoan trang lúc , đừng thật sự biến thành cọp .
Nháo một lát, Kiều Tĩnh An cũng mệt mỏi, Hạ Huân lót thêm lưng cô một cái gối .
Cặp cha nháo mộ lúc lâu mà hai đứa nhỏ vẫn ngủ ngon, cô con gái nhỏ miệng đô đô mở , Kiều Tĩnh An vuốt cằm cô bé.
"Cô gái nhỏ ngủ ngậm miệng nha." Cô đẩy cái cằm nhỏ một chút, miệng liền nhắm , Kiều Tinh An buông tay miệng nhỏ mở như lúc nãy.
Hạ Huân buồn liền một tiếng, Kiều Tĩnh An cũng bất đắc dĩ, cô hỏi Hạ Huân: "Bây giờ hai đứa đều nhũ danh, đại danh gọi là gì bây giờ? Bệnh viện chắc là đăng ký."
Nói tới tên bọn nhỏ, Hạ Huân liền cảm thấy đầu liền lớn: "Đứa thứ tư tên là Hạ Hướng Đình, Đường Đường tên là Hạ Tư An." Nói xong liền về phía vợ, đây là tên suy nghĩ lâu, đương nhiên cũng tham khảo ý kiến của mấy đứa con trai.
Kiều Tĩnh An gật đầu: "Cũng ."
"Vậy, chúng lấy tên ?" Hạ Huân thử thăm dò.
"Ừ, lấy tên ." Cô thích cái tên Hạ Hướng Đình, đều đặt ở cạnh đứa thứ hai và đứa thứ ba, thấy chính là em. Tên của Đường Đường cả tên của cô và Hạ Huân, ở giữa bỏ thêm một chữ Tư, giống như tên đứa lớn, tên đứa lớn cũng giống như tên đứa nhỏ, như thật .
Kiều Tĩnh An liếc một cái: "Tên cũng chỉ là một cái tên gọi thôi, nhưng cũng là sự ký thác kỳ vọng của lên bọn nhỏ. Em kỳ vọng bọn nhỏ giàu sang hơn khác chú ý, em hy vọng bọn nhỏ một đời bình an vui vẻ."
Hai vợ chồng trò chuyện về chuyện trong nhà, chuyện về bọn nhỏ ấm áp, thì chị dâu cả Vương mang hai phích nước ấm .
"Chị mượn hộ sĩ một cái phích nước, nhiều nước một chút, như em cũng thể lau ."
Kiều Tĩnh An : "Cảm ơn chị dâu cả Vương."
Hạ Huân ngoài canh ở cửa, chị dâu cả Vương giúp cô vệ sinh rửa mặt, lau , chờ khi cô vệ sinh xong, chị dâu cả Vương mới nhà vệ sinh đổ nước, Hạ Huân mới .
"Chờ chị dâu cả Vương về thì sang phòng bên cạnh nghỉ ngơi ." Kiều Tĩnh An ngáp một cái.
"Ừ, đừng để ý tới , em ngủ ." Hạ Huân dịu dàng cô.
Bây giờ cả thể xác và tinh thần của Kiều Tĩnh An đều thả lỏng, gương mặt cô về phía hai đứa nhỏ, đó cô nhắm mắt liền ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-199.html.]
Hạ Huân đợi chị dâu cả Vương về phòng thì cũng sang phòng bên cạnh nghỉ ngơi.
Kiều Tĩnh An trong lúc nửa mơ nửa tỉnh liền tiếng đứa nhỏ hừ hừ, một lát liền ngừng. Cô thấy tiếng chị dâu cả Vương gọi cô dậy cho hai đứa nhỏ ăn sữa, cô liền trực tiếp vén áo lên, lượt cho từng đứa nhỏ ăn no, đó cô buông con nhỏ liền ngủ tiếp. Cô ngủ một giấc tỉnh dậy thì hơn bảy giờ sáng.
Cô còn mở mắt liền tiếng thét của bọn nhỏ, Hạ Huân và chị dâu cả Vương mỗi đều ôm một đứa, nhỏ giọng dỗ dành.
Kiều Tĩnh An hiểu chuyện liền bảo Hạ Huân ôm cô con gái nhỏ đây, bảo bên ngoài trông cửa. Chờ Hạ Huân ngoài xong, cô liền trực tiếp vén áo lên, cô bé ngậm v.ú xong, thế giới lập tức liền yên tĩnh.
Chị dâu cả Vương thấy liền , thật sự buồn . Bây giờ mới một buổi tối, chị dâu cả Vương đều thấy quy luật . Hai đứa nhỏ mỗi ầm ĩ đều là cô em gái nhỏ dẫn đầu, trai mỗi thấy tiếng em gái liền theo tạo thành nhạc đệm.
Vừa nháo, kỳ thật chỉ la mà nước mắt, đúng là hai đứa bé lanh lợi.
Cho hai đứa nhỏ ăn no xong, Kiều Tĩnh An bụng cũng đói đến kêu vang, cô cảm giác hai đứa nhỏ đào rỗng.
Hạ Huân ôm trong n.g.ự.c áo bông nhỏ, "Đợi một lát bọn đứa lớn tới , em đừng vội."
Bây giờ cô thực sự đói bụng, đói đến hoa mắt ch.óng mặt, hận thể nhờ chị dâu cả Vương xuống căn tin mua giúp cô cái bánh bao.
Cũng may đứa lớn và đứa thứ hai để cô chờ lâu, hơn tám giờ liền tới bệnh viện.
"Mẹ, hôm nay canh móng heo, chúng con theo hướng dẫn của thím Tôn, chỉ bỏ chút muối. Hương vị nhất định ngon lắm."
"Không , lấy cơm đây giúp ." Cô đói bụng tới mức lưng dán n.g.ự.c .
Đứa lớn, đứa thứ hai, đứa thứ ba tới nên chị dâu cả Vương liền nhà ăn ăn cơm, một lát qua đây.
Kiều Tĩnh An ăn cơm no, múc thêm một chén canh móng heo, còn cô đưa hết cho Hạ Huân.
Cô ăn canh chuyện với ba em: "Cha các con đặt tên cho hai em ."
Đứa lớn : "Tên gì ạ?"
"Hạ Hướng Đình, Hạ Tư An."
Đứa thứ hai bĩu môi: "Đây là tên do chúng con lấy, cha cống hiến nào ?"
Hạ Huân trừng mắt dứa thứ hai một cái, đứa nhỏ hư càng ngày càng càn, tìm cơ hội dỗi nó hai câu. Hôm nào tìm cơ hội đ.á.n.h nó một trận. Miễn cho nó cả ngày vẻ đây, đứa thứ hai nhà đây là bộ dạng thiếu đ.á.n.h.
Đứa lớn ha ha: "Con cảm thấy khá , tên của Đường Đường giống tên của con."