Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 205

Cập nhật lúc: 2026-04-26 00:56:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cô ngâm nga mấy tiếng, hai đứa nhỏ chơi một lát rồi nhắm mắt lại ngủ.

 

Kiều Tĩnh An xuống giường bước mấy bước, thấy động tĩnh bên ngoài, cô đứng ở cửa phòng phía Đông trông thấy Hạ Huân và ba đứa nhỏ khiêng đồ về.

 

"Làm xong rồi à?"

 

"Ừm, có sẵn thanh gỗ, thợ mài một lát rồi làm là xong."

 

Bốn cha con họ đặt thanh gỗ xuống đất, ghép hết lại, nhìn rất hoàn mỹ.

 

Hạ Huân cầm một chiếc khăn ướt lau sạch sẽ chiếc giường trẻ em, để bên ngoài một lát cho khô rồi dời vào phòng phía Đông.

 

"Lấy tấm đệm bông mới làm trong ngăn kéo trải lên."

 

Hạ Huân mở tủ quần áo lấy cái đệm bông đặt vào chiếc giường trẻ em, chiếc đệm bông lớn một chút, vẫn có thể miễn cưỡng nhét vào.

 

"Em quên làm gối cho chúng nó rồi." Kiều Tĩnh An ảo não nói.

 

"Gối thì có gì khó, em chờ chị, được nửa tiếng là chị làm gối xong rồi." Chị dâu cả nhà họ Vương thấy chiếc giường trẻ em này cũng rất mới lạ.

 

"Vậy làm phiền chị ạ." Kiều Tĩnh An cười nói.

 

Có chị dâu cả nhà họ Vương ở đây, đúng là giúp cô bớt được ít chuyện.

 

Chị dâu cả nhà họ Vương chỉ có tay chân lanh lẹ mà tay nghề cũng rất tốt, chẳng mấy chốc đã may xong hai cái gối đầu, đến tối vừa kịp cho hai đứa nhỏ dùng.

 

"Ôi chao, cái gối này nhỏ thật." Đứa thứ ba sờ sờ gối đầu bé xíu của em trai em gái, cảm giác tay nó to như tay cha nó vậy.

 

Đứa thứ hai vân vê chân của em trai: "Chân của hai đứa cũng rất nhỏ nữa."

 

Đứa lớn đập tay đứa thứ hai: "Đừng làm đau tụi nhỏ, chút nữa thằng tư há mồm khóc thì em dỗ à?"

 

"May là thằng tư và Đường Đường nhà chúng thích khóc, mấy hôm trước em đến nhà Lư Phi, lầu nhà họ có một đứa bé, lúc nó khóc, miệng nó gào thét ầm ầm, tòa nhà như sắp sập tới nơi."

 

"Đừng nói bậy."

 

Trời tối, chị dâu cả nhà họ Vương về, tự cô chăm sóc hai đứa nhỏ buổi tối.

 

Chị dâu cả nhà họ Vương nói, buổi tối đặt một cái giường trong phòng cô để chị ấy tiện giúp cô chăm sóc hai đứa. Như vậy thì hai đứa buổi tối bú sữa mẹ, tè gì đó chị ấy cũng có thể giúp một tay.

 

Kiều Tĩnh An vội vàng nói cần, ban đêm trong nhà nhiều thêm một người thật sự tiện lắm. Hơn nữa, sớm muộn gì chị dâu cả nhà họ Vương cũng phải , quan trọng là cô phải học được cách chăm sóc hai đứa nhỏ.

 

Chị dâu cả nhà họ Vương vẫn yên lòng, cuối cùng đến lúc phải , chị ấy đặt chậu mấy thứ như rửa m.ô.n.g, bình nước nóng, khăn đều đặt ở góc tường trong phòng phía Đông, tiện cho cô dùng. Làm xong hết mấy chuyện này, chị dâu cả nhà họ Vương mới về nhà.

 

Kiều Tĩnh An nói với Hạ Huân: "Hay là tối nay qua phòng bên cạnh ngủ ? Hai đứa nhỏ đến đêm sẽ tỉnh lại mấy lần, ồn ào quá ngủ được."

 

"Không , ở bên cạnh em còn có thể giúp em được một tay."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-205.html.]

"Em sợ sáng hôm dậy mệt người."

 

"Anh được mà." Có khi ngoài làm nhiệm vụ, một đêm ngủ được ba bốn tiếng cũng có, buổi tối tỉnh lại mấy lần vẫn chịu được.

 

Được rồi, nếu muốn giúp thì cứ để trải nghiệm thử cho biết, nếu còn tưởng làm cha là sướng như vậy.

 

Vốn tưởng là một mình chăm sóc hai đứa, cô có thể đưa hai đứa vào gian, trong gian có giường, có nhà vệ sinh, chăm sóc hai đứa nhỏ cũng dễ dàng hơn.

 

Hơn một giờ đêm, cô gái nhỏ Đường Đường bắt đầu la lối, Kiều Tĩnh An xoay người qua nhìn thử, con bé tè, chắc là đói bụng rồi.

 

Vừa ôm lấy Đường Đường thì đứa thứ tư nằm bên cạnh cũng khóc lóc ầm ĩ.

 

Hai tay Hạ Huân dỗ dành đứa thứ tư, ôm thằng bé trước mặt rung rung, rất có phong thái của một người cha bỉm sữa.

 

Đường Đường no bụng rồi lại đến đứa thứ tư, Kiều Tĩnh An ngáp: "Anh bế Đường Đường qua góc tường bên dỗ , xem có bé có tè ."

 

Hạ Huân bế con bé xuống giường, vừa cẩn thận bế Đường Đường cho đúng tư thế xong thì con bé tè.

 

"Vợ ơi." Hạ Huân ôm con bé biết phải làm bây giờ?

 

"Đợi một lát." Đứa thứ tư đang bú sữa mẹ, sữa tràn , cô cầm một chiếc khăn khô lâu sạch, đứa thứ tư ợ một tiếng.

 

Kiều Tĩnh An đưa thằng thứ tư cho Hạ Huân: "Anh cho thằng tư tè , đưa Đường Đường cho em."

 

"Ừm."

 

Hai vợ chồng đổi cho , Kiều Tĩnh An bế Đường Đường đồ cho con bé.

 

Cô gái nhỏ Đường Đường cơ thể thoải mái, ăn uống no đủ được đặt xuống nằm giường. Con bé huơ tay đặt cánh tay nhỏ nhắn của mình xuống một vị trí thoải mái, đầu nghiêng sang một bên chìm vào giấc ngủ.

 

Còn con trai thì Hạ Huân mới dám tay, học hỏi vợ một lượt xong, ̃ cho đứa thứ tư xong thì ôm nó vỗ vô mấy cái rồi đặt cẩn thận đặt nó xuống bên cạnh con gái đang ngủ.

 

Kiều Tĩnh An ngáp một cái, cô buồn ngủ nói: "Còn đứng đó làm gì? Đi ngủ thôi."

 

Hạ Huân cẩn thận bò lên giường, nằm nghiêng người về phía hai đứa nhỏ và vợ nhắm mắt ngủ.

 

Trước khi trời hửng sáng, hai đứa nhỏ lại ầm ĩ một lần nữa, nhưng may là hai đứa khóc, giải quyết nhu cầu cơ thể xong lại ngủ tiếp. Đúng là cục cưng ngoan ngoãn cha mẹ.

 

Lúc sáng sớm Kiều Tĩnh An tỉnh lại, hoàn toàn là ̣i vì đói tỉnh, bụng cô đã kêu rột rột luôn rồi.

 

Bây giờ vẫn còn sớm, Hạ Huân và ba đứa nhỏ vẫn .

 

Đứa lớn mang bữa sáng của cô tới, là món mỳ trứng gà. Nước mỳ được nấu bằng nước luộc gà, kèm với sợi mỳ trứng gà vàng óng và hành lá xanh tươi, trông rất thèm ăn.

 

"Mẹ, cơm trưa mẹ để thím Trương làm nhé." Thím Trương là ý chỉ chị dâu cả nhà họ Vương.

 

"Mẹ biết, mẹ phải chăm sóc thằng tư và Đường Đường rồi, mẹ ̉nh ." Sợ hai đứa nhỏ tiếng động tỉnh lại, cô ăn sáng mà như đánh giặc, từng ngụm từng ngụm một, cả nước mỳ cô cũng húp hết sót một giọt.

 

 

 

Loading...