"Con bị vỡ nước ối ở nhà, một lát thì vào được bệnh viện, bao lâu thì sinh xong, bác sĩ nói tất cả đều rất thuận lợi."
Trương Hồng niệm A di đà phật: "Một t.h.a.i hai đứa sẽ rất khó sinh, cũng sẽ rất dễ sinh. Cũng coi như là con may mắn."
Kiều Tĩnh An cũng cảm thấy mình may mắn, qua Quỷ môn quan lại có thể bình an về.
"Lúc mợ , cậu con còn hâm mộ mợ nữa đấy, ông ấy cũng muốn đến thăm con."
Kiều Tĩnh An cười nói: "Hai đứa còn nhỏ, con dám bế chúng nó xa như vậy, khoảng hai năm nữa mới có thể về thăm cậu được. Chờ con tháng, con bế hai đứa nhỏ vào nội thành chụp ảnh, rửa ảnh xong sẽ gởi về cho cậu mợ ạ."
"Vậy thì tốt quá."
Kiều Tĩnh An kéo mợ cười ngọt ngào: "Trước đây cứ muốn sinh mà giờ con có chúng nó rồi, con cảm giác rất là tốt."
Trương Hồng tức giận trừng mắt nhìn cô: "Đấy, nói thế nào cũng chịu , con cứ lấy hết lý do này tới lý do khác bỏ qua mợ. Thôi bây giờ cũng tính là muộn."
Nhìn hai đứa bé, Trương Hồng nhịn được nở nụ cười dịu dàng. Trong lòng bà ấy, hai đứa bé này khác gì hai đứa cháu ruột của cô.
Trương Hồng nhớ đến nhà họ Hạ bên : "Cha mẹ chồng con nói ?"
"Sức khỏe mẹ chồng con tốt lắm nên bọn con muốn để bà ấy lại đây. Cha chồng thì bận công việc được, đến lúc đó thì chỉ có thể gửi hình về thôi ạ."
Trương Hồng gật đầu, vậy cũng rất tốt.
Nghe thấy tiếng động trong nhà bếp, Trương Hồng để cô nghỉ ngơi trong phòng, bà ấy đến nhà bếp giúp chị dâu cả nhà họ Vương nấu cơm.
Buổi tối mọi người trở về, Hạ Huân gọi một tiếng mợ, ba em đều ngoan ngoãn gọi theo.
Thấy ba em, Trương Hồng ngạc nhiên: "Các con lớn nhanh quá, thằng ba đã cao như vậy rồi."
Đứa thứ ba cười ha ha: "Nếu cao lên thì uổng hết những món ngon mẹ con nấu rồi."
Trương Hồng cười nói: "Đúng thật, con cố gắng cao lên thêm xíu nữa, bà về bà nói với Hoàng Văn Khải, để nó ăn nhiều thêm chút, còn theo kịp bọn con."
"Anh ấy cao lắm ạ?" Đứa thứ hai vừa xoa đũa cho mọi người vừa tiện miệng nói một câu.
"Vẫn còn thấp hơn con một chút."
Đứa thứ hai cười đắc ý, đúng là mẹ nó nói đúng, bổ sung dinh dưỡng đầy đủ, vận động nhiều chắc chắn sẽ giúp tăng chiều cao. Nó và Hoàng Đại Oa tuổi ́c xem xem , ngờ bây giờ nó đã cao hơn thằng bé. Đúng! Quá chuẩn!
Hạ Huân im lặng trừng mắt nhìn đứa thứ hai, để nó khiêm tốn lại chút.
Trương Hồng hỏi hai đứa nhỏ có quấy ban đêm , Hạ Huân nói: "Hai đứa đều rất ngoan ạ, ăn rồi ngủ, rất ít khi khóc quấy. Ban đêm có tỉnh, cho chúng nó bú no, rồi cho tè là có thể ngoan ngoãn ngủ tiếp mấy tiếng nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-208.html.]
Nghe Hạ Huân nói vậy, sắc mặt Trương Hồng càng thêm ôn hòa, nắm rõ con cái trong lòng ban tay như vậy rõ ̀ng là đã từng tự tay chăm sóc hai đứa.
Buổi tối có mợ ở lại nên Hạ Huân chuyển sang phòng phía Tây ngủ, nửa đêm tỉnh lại một lần, đến phòng phía Đông xem thử, thấy tiếng nói chuyện bên trong nên lại về ngủ.
Trương Hồng ở lại đây mấy ngày, bà ấy thấy Kiều Tĩnh An nghỉ ngơi tốt, sống tốt, hai đứa nhỏ cũng được chăm sóc tốt nên bà ấy ở lại mấy ngày rồi về Thẩm Dương.
Mợ vừa là Hạ Huân chạy ngay về phòng phía Đông ôm lấy con gái yêu bé bóng của .
Kiều Tĩnh An cố ý hỏi: "Anh ôm con trai một cái à?"
Hạ Huân ôm lấy con gái thẳng ngoài.
Đứa thứ hai lại gần ôm lấy đứa thứ tư: "Đi, để bế em qua lại trong phòng, đừng mong chờ cha em làm gì nhé, trước em còn có ba người trai nữa, cha còn tò mò gì về em nữa."
Đứa thứ ba nói tiếp: "Đúng, thằng nhóc thì tốt bằng con gái rượu được?"
Kiều Tĩnh An bị đứa thứ ba chọc cười.
Thời gian ở cữ chậm ̃i trôi qua, đã qua nửa tháng kể từ lần gội đầu khi ở bệnh viện về nhà, Kiều Tĩnh An tìm một cái mũ quấn chặt tóc lại.
Chị dâu cả nhà họ Vương hài lòng gật đầu: "Nếu như vậy thì có thể bớt dính nước."
Kiều Tĩnh An đồng tình gật đầu. Cô thể hiện như thể nửa tháng nay hề gội đầu lần nào, nhưng thực tế cô đã tranh thủ lén lút vào gian gội đầu mấy lần. Để bị phát hiện cô mới luôn đội mũ như vậy.
Cô cũng cảm thấy cơ thể mình đã hồi phục rất tốt, ngoài việc ngoài bộ, cô còn lập kế hoạch tập yoga, giảm cân lấy lại hình, cố gắng khôi phục lại trạng thái tốt nhất của cơ thể.
Chị dâu cả nhà họ Vương đề nghị cô ngồi im một chỗ hai tháng, cô tự giác kiên trì được hơn bốn mươi ngày là đủ rồi. Một là vì cơ thể cô đã tốt rồi, hai là vì cô muốn dạo trong sân.
Tuy cô ở cữ khoảng bốn mươi ngày nhưng chị dâu cả nhà họ Vương ở nhà họ Hạ hai tháng, nên lúc , Kiều Tĩnh An đưa cho chị ấy năm mươi tệ tiền công.
Chị dâu cả nhà họ Vương nhận tiền rồi vội vàng nói: "Em đưa nhiều vậy."
Kiều Tĩnh An cầm tay chị ấy: "Không nhiều lắm ạ, chị chăm sóc hai đứa nhỏ tốt như vậy, nhà chúng em còn phải cảm ơn chị ấy chứ."
Chị dâu cả nhà họ Vương ngượng ngùng nhận lấy tiền công, nói có lần thì gọi chị ấy.
Tiễn chị dâu cả nhà họ Vương, Kiều Tĩnh An cũng lo mình có chăm sóc được cho hai đứa . Chưa nói đến chuyện hai đứa nhỏ ngoan ngoãn, quan trọng hơn là ba đứa cũng bắt đầu nghỉ hè rồi.
Có ba em hỗ trợ, chăm sóc em bé, giặt ̃ đều có người làm, cô chỉ phụ trách cho hai cục cưng bú sữa.
Đứa lớn bế Đường Đường qua lại dưới mái hiên sân , hỏi mẹ nó: "Khi nào Lý Thừa Tổ đến ạ?"