“Thu hoạch năm nay , bây giờ mới cuối tháng bảy, cũng hai vị lãnh đạo , bên luôn một vài chút chuyện, nếu trong lòng thoải mái. Lại , mấy ở bên ngoài ai thấy cơ hội mà ném đá xuống giếng chứ?” Triệu Thêm rõ, nhưng Kiều Tĩnh An cũng hiểu hết.
Cô cũng nhiều tin tức trong máy thu thanh, một năm nay biến động bất ngờ, nhưng gió bão lớn nhất còn tới, cô còn lặng lẽ chờ cơ hội.
“Đứa lớn chuẩn xong , hôm nay trở về cùng em nhé? Yên tâm , em sẽ tìm hậu cần hỗ trợ, phòng ngủ chuẩn cho nó ngay tại sát vách em, em nhất định sẽ săn sóc nó thật .”
Kiều Tĩnh An liếc một cái: “Chắc là em sẽ để đứa lớn nấu cơm cho em ăn nhỉ?”
“Chắc chắn sẽ , em là một trưởng bối, thể bắt nạt nó chứ. Yên tâm , ngày ngày em sẽ dẫn nó đến nhà ăn, dăm ba ngày khẳng định sẽ tiểu táo một (tiêu chuẩn ăn tập thể cao nhất, phân biệt với trung táo và đại táo).” Triệu Thêm nghiêm trang vỗ n.g.ự.c đảm bảo.
Ba em với Lý Thừa Tổ, đứa lớn : “Chú Triệu săn sóc cháu như , thế thì hôm nay nhất định sẽ mời chú ăn một bữa ngon.”
“Có món gì ngon?” Mặt Triệu Thêm đầy vẻ mong chờ.
Đứa thứ hai đưa thịt đang xách trong tay cho : “Thịt nai tươi ngon, chú xào ăn là ăn lẩu?”
“Lẩu, ăn lẩu.” Lần đứa thứ hai ăn lẩu thịt hươu ngon bao nhiêu, thèm đến chảy nước miếng, ngay cả mùi cũng ngửi , hôm nay nhất định giải nỗi thèm.
Kiều Tĩnh An hỏi: “Kiếm ở nhà Lư Phi hả?”
Đứa thứ hai gật gật đầu: “Thịt là cho con miễn phí, con dạy xào gia vị lẩu.”
“Chú Triệu, chú một lúc , chúng cháu phòng bếp chuẩn .”
“Được, , , các cháu nhanh !” Mặt Triệu Thêm đầy dáng vẻ chờ nổi, cho Kiều Tĩnh An thành tiếng.
Buổi trưa hôm nay ăn lẩu, bà v.ú Kiều Tĩnh An vẫn còn ăn kiêng, đứa lớn vô cùng tri kỷ xào một đĩa thịt nai cho cô.
Kiều Tĩnh An nhanh ch.óng ăn cơm trưa xong, phòng đóng cửa , nên để cô ngửi thấy mùi lẩu, thật sự là quá thèm.
“Hừ, chỉ tại hai đứa nhóc các con, cho ăn lẩu, các con mau mau lớn lên thì mới xứng đáng với những hy sinh của !”
Chọc chọc khuôn mặt nhỏ bé của đứa thứ tư, đứa thứ tư đầu qua ngủ tiếp, quá rộng lượng.
Bữa tiệc trưa ăn hơn một tiếng, Hạ Huân rảnh, ba em và Lý Thừa Tổ chậm rãi ăn cùng Triệu Thêm.
“Nếu như hôm nay lái xe thì chú nhất định uống một ngụm rượu nhà các cháu. Có thịt rượu, quả thực là khó chịu!”
Bốn đứa đều dáng vẻ nuối tiếc thôi của Triệu Thêm chọc cho vui mừng khôn xiết.
Đứa thứ hai quăng một lưỡi câu cho : “Chú Triệu, chú săn sóc cho cháu thật , chờ cháu rảnh rỗi sẽ đưa thịt và rượu đến cho các chú, đến lúc đó chú từ từ uống.”
“Thằng nhóc cái gì , các cháu đều là chú lớn lên, chắc chắn vì một miếng ăn, chú cũng sẽ chăm sóc thật cho cháu. Cháu tin thái độ của chú hả?”
Kiều Tĩnh An : “Được , ăn no thì nghỉ ngơi chút , uống ly là thể chuẩn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-219.html.]
Triệu Thêm đồng đồ đeo tay một cái: “Ai yo, thời gian còn sớm nữa, khi bọn chú qua đó, cháu còn dọn dẹp phòng ngủ nữa đấy.”
Đứa thứ hai phòng bếp chuyển đồ chuẩn xong ngoài, bên trong tương thịt, ớt chưng, thịt bò khô, bột yến mạch, mì gạo nấu chín, trứng muối.
Chuyển hai thùng lớn, để ở trong sân.
Kiều Tĩnh An đá một cái thùng, với Triệu Thêm: “Trong cả phần cho em, đến lúc đó em bảo đứa lớn chia cho em, dù phòng ngủ của hai cũng gần .”
“Dạ, cảm ơn chị.” Triệu Thêm thấy một đống đồ ăn thì vui vẻ.
Những năm chung sống với , tình cảm ngày càng sâu đậm, bắt đầu từ mấy năm , đưa đồ ăn cho thì Kiều Tĩnh An cũng lấy tiền của nữa.
"Mẹ, con đây." Đứa lớn nhấc hành lý lên ở trong sân tạm biệt với của .
Kiều Tĩnh An vì , cô cảm giác ánh mắt ê ẩm, mới hôm nào cô thấy đứa nhỏ thích chuyện, bây giờ trưởng thành . Hôm nay sẽ rời khỏi nhà, con đường của riêng .
"Ừ, đường cẩn thận, chuyện gì thì nhớ gọi điện thoại về nhà. Con nhớ điện thoại ở phòng việc của cha con đúng ?"
"Dạ."
Kiều Tĩnh An thêm vài câu nhưng khỏi miệng.
Đứa thứ hai hiểu than thở: "Được , cả, chúng thôi, em đưa xuống núi."
Kiều Tĩnh An , "Mẹ cũng đưa ."
Triệu Thêm vội vàng : "Không cần , cũng đầu tiên tới đây, cần gì đưa."
Đứa thứ ba liếc mắt chú Triệu đang tự đa tình một cái, phá vỡ mộng tưởng : "Mẹ cháu chỉ đưa tiễn cả của cháu, liên quan gì tới chú cả."
"À, là hả?"
Kiều Tĩnh An , "Mọi , ở cửa sân tiễn cũng , trong nhà còn hai đứa nhỏ."
Miệng của đứa lớn càng toe toét, trong lòng vui vẻ vô cùng: "Mẹ, con đây."
Lý Thừa Tổ, đứa thứ hai, đứa thứ ba cũng giúp khuân đồ xuống, Kiều Tĩnh An ở cửa sân, theo xuống núi.
Trên đường gặp quen, thấy mang theo túi lớn túi nhỏ liền hỏi thăm: "Đứa lớn, cháu đơn vị việc hả?"
"Dạ, hôm nay cháu tới đơn vị."
"Đứa trẻ ngoan, nha."
"Rảnh rỗi thì về thăm nhà nhiều một chút, cháu ở đây, cha cháu nhất định nhớ cháu."