Trong lòng Hạ Huân vô cùng khiếp sợ, nếu thật sự là như , mấy điểm đáng ngờ cô liền thể giải thích hợp lý.
Kiều Tĩnh An ôm nũng, "Anh thấy em là ch.ó con của nhà tư bản ?"
Hạ Huân dịu dàng hôn gương mặt cô, "Trong lòng , em vẫn là yêu nhất."
Kiều Tĩnh An hừ lạnh một tiếng: "Cha , con là yêu nhất ? Em nhiều nhất cũng chỉ là một trong đó thôi."
Hạ Huân sờ mái tóc dài của cô, "Đừng nháo."
Kiều Tĩnh An ở trong lòng n.g.ự.c xoắn đến xoắn , "Em liền nháo, em nháo."
Đứa thứ hai và đứa thứ ba trở về từ chân núi, mới trong sân liền thấy một màn cay đôi mắt: "Trời ạ! Ban ngày ban mặt, trời còn sáng trưng, cư nhiên như ..."
"Câm miệng!"
Đứa thứ hai lúng túng mà nuốt câu còn hết.
Gương mặt Kiều Tĩnh An đỏ bừng chạy vội nhà, cửa đóng cô liền xuống giường hổ lăn qua lăn . là quá mất mặt!
Da mặt Hạ Huân dày, bộ chuyện gì cũng , "Đều là lớn hết , về nhà cũng một tiếng."
"Ai cha ở trong sân liền...."
"Hửm?"
"Ha ha ha, con thấy, mắt con mù ."
Đứa thứ hai lôi kéo đứa thứ ba, "Cái , thời gian còn sớm, chúng xuống chơi một lát về nhà."
"Đứng ."
"Còn chuyện gì ạ?"
"Đá banh cả một buổi trưa, bằng dẫn em trai em gái các con chơi một lát? Yên tâm , bọn nó mới tè xong."
Còn biện pháp khác ? Đụng cha như , hai em mỗi ôm một đứa xuống núi. Không dám quá xa, ôm em trai em gái xuống nhà thím Tôn ở chân núi chơi.
Thím Tôn thấy đứa thứ tư và Đường Đường, vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên, "Bây giờ tụi con ôm bọn họ xuống núi gì?"
"Cha con rảnh, bảo chúng con trông em."
"Đừng bậy, hôm qua thím qua nhà các con, con còn hai ngày tới việc, thể nghỉ ngơi mấy ngày."
Đứa thứ hai một trận ha hả, hai vợ chồng nhà ai họ phát điên cái gì? Còn bọn nó cẩn thận thấy bọn họ ve vãn đ.á.n.h yêu , đến mức như thế ?
Em gái nhỏ Tôn thích Đường Đường, sờ sờ tay nhỏ của cô bé, gỡ mũ xuống, "Mẹ, tóc Đường Đường dài quá, con tết tóc cho em nha."
"Không , em cần mang mũ, đợi sang năm thời tiết ấm tết tóc."
"Dạ."
Đứa thứ hai, đứa thứ ba mang em trai em gái chơi ở nhà thím Tôn hơn một giờ, đến khi cha bọn họ xuống đón bọn họ về nhà
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-223.html.]
Về đến nhà, dã cơm xong.
Kiều Tĩnh An ăn xong cơm tối, cô ôm hai đứa nhỏ nhà cho b.ú sữa.
Hạ Huân và đứa thứ hai, đứa thứ ba ăn cơm ở nhà chính.
"Cha, năm nay nhà chúng bao nhiêu thịt muối? Mẹ đưa cho nhà họ Lý một ít."
"Làm nhiều hơn năm ngoái một chút, trừ nhà họ Lý , còn để một ít cho con quà."
Đứa thứ hai gật đầu một cái, nó ân huệ qua mà.
Năm nay còn thịt bò giả bán, nó định giá thịt với nhà của Lư Phi sớm một chút.
Đứa thứ ba nhớ tới đứa lớn, "Anh cả bận thật đấy, hơn bốn năm tháng , đều về nhà nào."
"Tuần con gọi điện thoại cho cha, nó lúc mới tới thì gặp lúc đang cần phiên dịch, bây giờ phòng thí nghiệm, trở thành trợ thủ của nghiên cứu lâu năm trong đó."
"Anh cả thật lợi hại, bây giờ thể tiếp xúc với hạng mục nghiên cứu ."
Hạ Huân , "Anh các con đúng là tồi, tuy nhiên đều là do các con dạy giỏi. Mặc khác cũng công lao của các con. Cắn miệng mềm, bắt tay ngắn, lúc thể giúp cũng ngại từ chối."
Lão nhị lập tức : "Cha yên tâm, năm nay con một ít hàng Tết, tranh thủ giúp cả quan hệ."
“Mấy cái là thứ yếu, quan trọng nhất chính là con dạy giỏi. Năng lực của con xuất sắc, bằng giúp cũng giúp ."
"Dạ, đều là công lao của ."
Đứa thứ hai xem thường, hai vợ chồng trầm mê rải cẩu lương tự kiềm chế đến thế chứ.
Lư Phi Hạ Hướng Quốc nói thịt nó đặt trong năm nay mà sợ ngây người, kiếm được nhiều thịt như vậy bây giờ?
"Nhà chúng có!" Lư Phi trực tiếp từ chối.
Hạ Hướng Quốc tin:"Lư Phi, với quan hệ của chúng đừng nói lời khách sáo như vậy chứ, lại có được? Chắc chắn phải có."
Được rồi, đúng là nhà cậu có, nhưng nếu đưa hết đống thịt này cho Hạ Hướng Quốc thì nhà họ phải làm ? Những khách quen khác phải làm bây giờ?
Đứa thứ hai vỗ vỗ vai cậu : "Cậu quên rồi à, nói là dạy cậu làm thịt bò giả, cậu còn muốn học ?"
Lư Phi gật đầu, đúng là cậu muốn học, nhưng cậu cảm thấy Hạ Hướng Quốc như muốn dạy, hỏi mấy lần rồi mà nó cứ lần lữa rõ ̀ng, cứ để cậu chờ mãi.
Song, nếu như là cậu , cậu cũng có một ngón nghề kiếm tiền như thế thì cậu cũng muốn.
Đứa thứ hai cười nói: "Yên tâm, năm nay chắc chắn dạy cậu, nhưng có một điều kiện nho nhỏ."
"Điều kiện gì?" Mặt Lư Phi lộ vẻ cảnh giác, cảm giác như có chuyện gì tốt.
"Đừng như vậy chứ, chắc chắn là chuyện tốt mà. Thịt năm nay của nhà cậu cứ bán hết cho , ngoại trừ thịt heo nhà cậu tự nuôi lén thì cũng có thể hỏi mua thêm ít thịt từ người quen. Tất cả chỗ thịt này đều sẽ làm thành thịt muối, thịt bò giả đem bán."
" có chỗ tốt gì?"
Đứa thứ hai cười ha ha: " duyệt cậu làm đại lý lớn nhất của , bán cho cậu thịt đã làm theo giao ước với giá sỉ, tùy cậu thích bán giá bao nhiêu thì bán, quan tâm. Kiếm được nhiều ít là tùy vào khả năng nhà cậu."