Đã lâu thấy dáng vẻ hung dữ như của chúng nó, hai em sợ run lên, liền vội vàng gật đầu, nhất định sẽ học tập cho giỏi.
Bây giờ thời gian còn sớm, Trương Hồng cũng ở , dẫn Hoàng Văn Khải, Hoàng Văn Đình về nhà lấy đồ, buổi tối sẽ chuyển tới.
Đứa thứ hai đoán ý định của nó: “Mẹ, sớm chuyện khôi phục thi đại học từ lâu ?”
“Không , đoán thôi.”
Vẻ mặt đứa thứ hai vô cùng vội phục: “Mẹ nghĩ xa thật.” Cũng bởi vì đoán thể khôi phục thi đại học nên mấy năm nay vẫn luôn đốc thúc em bọn chúng học tập, còn cho đứa thứ ba nhảy lớp.
Kiều Tĩnh An nó một cái: “Con tự hiểu rõ trong lòng thì cần đốc thúc các con học tập nữa chứ?”
“Không cần, cần.”
Đứa thứ ba kéo cô xuống, cầm tay cô: “Con tham gia ?”
Kiều Tĩnh An sờ sờ đầu nó: “Con mà học đại học thì sẽ nhỏ tuổi hơn , sợ con học bắt nạt. Xem con nghĩ như thế nào thôi.”
“Con cũng . Anh cả cũng thi ạ?”
“Ừ, qua một thời gian ngắn nữa sẽ bảo nó về chuẩn thi.”
Đứa thứ hai : “Anh cả chắc chắn nghiên cứu, thế chúng con học ngành gì?”
“Bây giờ các con thể suy nghĩ , chờ Thừa Tổ của con về, con thể hỏi những chuyên ngành. Nhất định là nhiều hơn các con.”
“Dạ.” Đứa thứ hai hì hì : “Mẹ, con phát hiện lợi hại đó.”
“Cũng tạm !” Vẫn lợi dụng ưu thế hành động .
Trương Hồng là một người nhanh nhẹn, tới năm giờ chiều đã dẫn Hoàng Văn Khải, hai em Hoàng Văn Đình về đến khu Gia Thuộc, quần áo tắm rửa và sách vở đồ dùng cũng xót cái nào.
"Từ hôm nay trở , hai đứa này giao cho con quản lý, đứa nào dám lời thì con dạy dỗ nó giúp mợ." Trương Hồng liếc mắt nhìn hai đứa, hai em Hoàng Văn Khải, Hoàng Văn Đình khác gì tội phạm, chúng cúi đầu dám hó hé tiếng nào.
Chúng nó lời khi nào? Chúng dám lời ?
Cũng may là vẫn có thể dựa vào chị họ của chúng nó.
Kiều Tĩnh An cười nói: "Nhà con sẽ có đứa trẻ nào lời cả, mợ đừng lo lắng. Mợ ở lại mấy ngày ạ?"
Mợ mang quần áo đến đây.
"Mợ và cậu con trước tới, đợi cậu con nghỉ ngơi rồi chúng tới ở lại hai ngày." Chung quy lại cũng là vì tiện lắm.
Kiều Tĩnh An là một người hiểu ý: "Dạ, khi nào mợ có thời gian ̉nh thì tới con thăm nhiều chút nhé."
Lúc này, đứa thứ tư và Đường Đường trong phòng tỉnh dậy, chúng kêu la mấy tiếng đòi tè, Kiều Tĩnh An vội vàng vào mặc đồ đàng hoàng cho hai đứa rồi mang chúng ngoài, cần cô dạy, hai đứa đã vui vẻ tự chạy đến nhà vệ sinh.
Đã lâu rồi mợ gặp hai em: "Mấy đứa này thật là lớn nhanh như gió, mới có bao lâu mà đã có thể chạy rồi."
"Dạ đúng ạ." Cô có cảm giác mình mới kết hôn với Hạ Huân bao lâu, mà giờ đã ́m năm rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-240.html.]
Hai đứa nhỏ , Kiều Tĩnh An kéo bọn nó lại chào hỏi, bình thường hai đứa đều được dạy dỗ rất tốt, nên Đường Đường, đứa thứ tư lập tức ngoan ngoãn gọi bà.
Trương Hồng vui đến mức cười híp cả mắt, đây là cháu của bà ấy đấy, rồi Trương Hồng vội vàng móc hai bao lì xì đã chuẩn bị sẵn trong túi , đưa cho mỗi đứa một cái: "Đây là tiền lì xì mừng tuổi hai đứa, cất nhé, giữ để này mua sách vở bút thước."
Ngày nào cũng chịu ảnh hưởng từ hai nên hai đứa đã có khái niệm về tiền bạc, Đường Đường cầm bao lì xì chạy tới chỗ mẹ: "Con cũng muốn có một cái rương lớn đựng tiền như hai, bây giờ dùng luôn."
"Ây da, mới nhỏ tuổi đã biết đòi rương rồi." Trương Hồng bị con bé chọc cho vui vẻ thôi.
Kiều Tĩnh An chịu, bây giờ cô tìm một cái rương cho nó đây.
Đứa thứ tư vui vẻ chạy tới ôm chân cô, đôi mắt long lanh nhìn cô.
Nó cũng muốn có rương gỗ.
"Thằng hai, xuống đây."
Đứa thứ hai đang bận rộn trong phong tiếng chạy , nó đứng ở cửa cầu thang lầu hai ngóng cổ : "Chuyện gì ạ?"
"Đi mua cho hai em hai cái rương."
"Rương gì ạ?" Đứa thứ hai từ lầu xuống.
Cô bé Đường Đường buông mẹ chạy đến ôm hai: "Em muốn một cái rương như của hai, rương đựng tiền ạ." Bàn tay nhỏ bé của nó vung vẩy bao lì xì.
Đứa thứ hai toét miệng cười: "Ây da, Đường Đường cũng là người có tiền rồi à! Được, hai tìm cho em cái rương."
Đứa thứ tư chạy tới: "Anh hai, em cũng muốn."
"Được, cho mỗi đứa một cái." Đứa thứ hai gọi đứa thứ ba từ lầu xuống, Hoàng Văn Khải cũng xuống, bọn họ cũng ngoài.
"Đi vậy?"
"Anh đến mấy chỗ gần đây hỏi có tiệm đồ cũ nào , chắc chắn ở đó thiếu rương."
Đường Đường nói muốn ngoài thì cũng mè nheo đòi theo.
Các trai đều hết, Hoàng Văn Đình cũng muốn , nếu còn có mình nó ở lại chơi một mình cũng vui.
Đứa thứ hai hét to một tiếng, dẫn em trai em gái ngoài.
Trương Hồng cũng ở lại lâu, bà ấy về chuẩn bị cơm tối: "Mấy ngày nay được, đợi thêm mấy ngày nữa mợ và cậu cùng đến thăm con, chúng cùng ăn tối."
"Dạ, mợ thong thả." Kiều Tĩnh An nhấc chân tiễn mợ ngoài cửa rồi mới về nhà.
Khu Gia Thuộc này chắc là đã được xây dưng từ mười năm trước, hai bên khu Gia Thuộc là bóng cây xanh mát rập rờn, chim hót líu lo, trong tầm mắt toàn là một màu xanh biếc, gió thổi thoang thoảng mát mẻ.
Trên đường về gặp hai người hàng xóm, Kiều Tĩnh An cười chào hỏi bọn họ.
"Cháu là nhà họ Hạ mới dọn đến à?"
"Dạ đúng, cháu là Kiều Tĩnh An, vợ Hạ Huân."