Thấy đến giờ, Kiều Tĩnh An mới tạm biệt về.
Mùa xuân năm nay trôi qua nhanh, bởi vì trẻ nhỏ trong nhà đều ngóng trông Bắc Kinh. Đến ngày lên đường, sáng sớm đứa thứ hai lập tức đến gõ cửa phòng cha , hỏi tài xế đón bọn họ bao giờ thể tới?
Hạ Huân tức giận ném một cái gối , đứa thứ hai suýt trúng chiêu.
Vì đền bù cho chuyện buổi sáng lỗ mãng, quyết định chịu khó chút bữa sáng, hy vọng cha nó thể tha thứ cho nó một .
Hạ Huân rảnh so đo với nó, còn bận rộn thu dọn quần áo giúp áo bông nhỏ (con gái là áo bông nhỏ của cha), cái mang, cái cũng mang.
“Cái bộ màu đỏ con mang, đấy là bộ mà bà mợ lúc tết cho con.”
“Giày bông con cũng mang.”
“Còn cái mũ của con...”
Kiều Tĩnh An thấy, như , chỉ ở mấy ngày, cũng là chuyển nhà, bảo Hạ Huân bỏ bớt đồ , cô chọn hai bộ đồ đổi. Chỉ như là !
Kiều Tĩnh An sang phòng khách với hai cha con bọn họ: “Thu dọn xong thì mau ch.óng ăn cơm.”
Cô nhóc Đường Đường chu cái miệng nhỏ , vui. Hạ Huân thấy vợ xe, mở hòm , nhét cả giày bông và mũ mà con gái chỉ đích danh .
Cô nhóc Đường Đường hài lòng, chủ động nắm tay cha: “Cha, , chúng ăn cơm.”
Bây giờ, đứa thứ tư thu dọn hành lý xong từ lâu, cơm cũng ăn một nửa, cầm trứng gà trong tay chậm rãi ăn.
Hạ Huân đưa bọn họ đến trạm xe: “Ngày sẽ tới.”
“Được, bọn em chờ ở Bắc Kinh.” Kiều Tĩnh An cầm tay , bảo mau trở về, bên ngoài lạnh.
Đây là thứ hai trong đời đứa thứ tư, Đường Đường xe lửa, kích động chạy tới chạy lui trong buồng xe, ba trai yên tâm, đứa thứ hai, đứa thứ ba theo trông chừng.
Lúc , bên trong buồng xe còn nhiều trẻ tuổi, bọn họ kích động lớn tiếng chuyện phiếm, lúc hứng khởi còn hát một khúc, Kiều Tĩnh An cảm giác một loại cảm giác thanh xuân bồng bột vây quanh.
Phần lớn những là học sinh nhận thư thông báo trúng tuyển, trở về nhà hoặc là đến trường học .
Lại tiếp tục con nhà , đứa lớn dựa chăn sách, nhàn hạ.
Kiều Tĩnh An cổ động : “Hay là con trò chuyện với một lúc ?”
Đứa lớn đang Nhất Hiệt Thư: “Không .”
“Kết thêm nhiều bạn thôi mà, sách một nhàm chán bao.”
“Không nhàm chán.”
“Con hỏi thử xem, chừng xe học cùng trường với con.”
Đứa lớn bất đắc dĩ : “Mẹ, con thật sự hứng thú chuyện với bọn họ.”
Những đó chuyện chẳng để ý đến ngoài chút nào, âm thanh lớn đến nỗi trong buồng xe đều đài phát thanh của bọn họ, phần lớn đều vài lời ba hoa chích chòe, còn bằng sách nhiều thêm chút.
Kiều Tĩnh An đứa lớn từ chối ba : “Cả ngày con ngây ngô ở nhà, quen với bạn mới, xem đến lúc đó con tìm đối tượng.”
Đứa lớn để ở trong lòng, thời cơ đến, duyên phận đến, dĩ nhiên là tìm đối tượng thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-258.html.]
Xe lửa xình xịch, một đường đến Bắc Kinh, đến trạm xe, xuống xe, đứa thứ tư và Đường Đường lăn lộn cả một buổi trưa ở trong buồng xe, bữa trưa ngủ thẳng đến bây giờ.
“Dậy , chúng xuống xe nào.”
Cô nhóc Đường Đường mơ mơ màng màng xoay : “Không, bế.”
Kiều Tĩnh An lòng độc ác đ.á.n.h thức cô bé, nhiều hành lý mang như , rảnh tay mà bế cô bé chứ.
Cuối cùng, đứa thứ tư, Đường Đường cũng xoa xoa mắt, kéo vạt áo tự .
Ra khỏi trạm cách đó xa chính là trạm xe bus, Kiều Tĩnh An kéo hai đứa nhỏ thật c.h.ặ.t, xách hành lý, chen lên xe.
Xe bus lảo đảo lắc lư, nửa buổi chiều mới đến trạm, khi xuống xe, cô nhóc Đường Đường nắm lấy b.í.m tóc chen chúc lệch của , vui.
Đứa thứ hai sờ sờ b.í.m tóc nhỏ của cô bé: “Chờ lát nữa về nhà, hai tết cho em.”
“Anh giữ lời đấy nha!”
“Ừ, chắc chắn.”
Khi hai em đang chuyện, đến khu Gia Thuộc, cha Hạ, Hạ đều đang ở lầu tán gẫu với .
“Chà chà, con dâu nhà họ Hạ về kìa.”
“Hai đứa nhỏ chính là sinh hai năm hả?”
“Nhìn xem ba đứa lớn kìa, cha Hạ năm nay đều thi đại học hả?”
Mẹ Hạ tiếng chuyện, đầu liền thấy con dâu và cháu trai, cháu gái.
“Ai ya, Tĩnh An về ! Mẹ và cha con đoán là các con sắp đến mà.” Mẹ Hạ nở nụ , thể ngừng .
Từ năm khi truyền tới tin tức ba đứa nhỏ trong nhà đều thi lên đại học, bây giờ trong khu Gia Thuộc , nhà ai rực rỡ như nhà bọn họ.
Kiều Tĩnh An chào hỏi: “Cha, , chúng con về ạ. Ngày Hạ Huân nghỉ mới về.”
“À, ngày thì ngày . Chúng về nhà , đưa đồ cho , thấy nặng .”
Đường Đường lắc lắc đầu, giơ cái mũ nhỏ của lên: “Không nặng, nặng ạ, Đường Đường tự cầm .”
Cha Hạ : “Đây là cô con gái nhỏ nhà ai đây? Nhìn đáng yêu như .”
Lần đầu tiên gặp ông nội, cô nhóc Đường Đường dạy dỗ vô cùng hiểu chuyện: “Ông nội, cháu là cô con gái nhỏ nhà họ Hạ ạ.”
Cha Hạ vui vẻ : “Nói chuyện trơn tru như .”
Đứa thứ tư về một bước: “Ông nội, cháu tên là đứa thứ tư, tên thật là Hạ Hướng Đình.”
“Đứa thứ tư cũng ngoan, là một đứa bé ngoan.” Cha Hạ đắc ý to ha ha.
Hàng xóm cũ vây xem bên cạnh cả nhà với vẻ mặt hâm mộ, so , so !
Trở về nhà, chất hành lý ở phòng khách, hai gian phòng ngủ khẳng định là đủ để ở. Đang mùa đông, nhất định thể để cho bọn nhỏ trải chăn đệm đất .