"Không lâu lắm."
"Đi, về nhà đã."
Hai nhà về đến khu Gia Thuộc, Hạ Huân sợ cô bị lạnh, chẳng thèm để ý lời cô nói, khăng khăng rót cho cô một ly nước gừng đường đỏ.
Nước gừng đường đỏ là thứ mà mùa đông năm nào cô cũng làm, bọn nhỏ ngoài chơi về cô sợ chúng bị cảm lạnh nên lần nào cũng phải rót cho mỗi đứa một ly.
Kiều Tĩnh An bưng ly nước gừng đường đỏ uống một cách chậm ̃i, nóng của ly nước bốc lên phả vào đôi gò má của cô làm chúng trông ướt át.
"Mấy đứa rồi?"
"Chưa kịp nói với , hôm qua em mua nhà rồi. Nhà chúng và nhà cậu đều nằm ở phố Hương Chương, căn lớn thì nhà chúng ở chúng, còn mấy căn nhỏ thì để lại cho mấy đứa nhỏ này kết hôn dọn ở."
Hạ Huân sửng sốt, ngờ vợ lại nhanh nhẹn như vậy, nhanh y như là mua cải thảo ngoài chợ vậy.
Kiều Tĩnh An liếc một cái: "Anh yên tâm, bây giờ nhắm mắt mua nhà cũng lỗ , này sẽ biết thêm em sáng suốt như thế nào."
Hạ Huân cười nói: "Chẳng lẽ vợ mà còn có lúc sáng suốt à?"
Kiều Tĩnh An bị chọc cười, cô lườm một cái.
"Hôm nay ba người chúng nó dọn dẹp nhà, chỗ đó vốn dĩ là cục nông nghiệp ̣a phương, thoáng cái đã trống , trong nhà chẳng có cái gì cả."
Hạ Huân rót thêm cho vợ nửa ly nước nữa, rồi ngồi xuống nói chuyện nhà cửa.
Giữa buổi chiều, cha mẹ Hạ Huân dắt hai đứa nhỏ về.
"Cha ơi, Đường Đường rất nhớ cha!" Cô bé Đường Đường vừa thấy cha là hai mắt sáng rực.
Đứa thứ tư cũng nhoẻn miệng cười: "Cha!"
Hạ Huân cười ôm lấy hai đứa nhỏ, cọ cọ vào khuôn mặt nhỏ nhắn của chúng.
Bộ râu lún phún của vẫn bị mấy đứa ghét bỏ như cũ, Đường Đường quen tay đẩy mặt , cho cha nó chạm vào nó.
Hạ Huân cười nhìn cha mẹ: "Cha, mẹ, cha mẹ về rồi đấy à."
"Ây da, về rồi đấy à." Cha Hạ quan sát con trai, đã nhiều năm rồi gặp lại, con trai ông trông càng ngày càng uy nghiêm, có lẽ lừa bọn họ, cuộc sống trôi qua cũng đồng.
Mẹ Hạ kiềm chế được tâm trạng kích động của mình, viền mắt bà sắp ngăn được nước mắt luôn rồi: "Lần này về nhà được mấy ngày?"
"Ba ngày ạ, trong đơn vị còn có chuyện."
Sự thất vọng giấu được trong đôi mắt mẹ Hạ: "Không thể ở lại thêm mấy ngày ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-261.html.]
Hạ Huân lắc đầu.
Cha Hạ nói: "Được rồi, con cái lớn rồi cũng có chuyện mà mình phải làm."
Cha Hạ ngoài miệng nói như vậy chứ thực lòng ông cũng kiềm được sự mất mát như vợ mình.
Sau khi con mình lớn lên, nó chẳng ở bên mình được bao nhiêu ngày mà họ chỉ có mỗi là con thì nhớ mong được?
Kiều Tĩnh An là một người thích sống chung với phụ nhưng khi thấy cảnh này thì cũng nhịn được mời cha mẹ chồng đến Thẩm Dương ở mấy ngày.
"Bây giờ nhà ở Thẩm Dương khá rộng ̃i, ba đứa nhỏ rồi nên lầu hai vẫn còn trống bốn phòng ai ở ạ."
Hai vợ chồng họ lung lay trước lời đề nghị của cô nhưng lại nghĩ đến ba đứa cháu mới đến Bắc Kinh: "Đợi đến nghỉ hè cha mẹ sẽ đến, ba đứa nhỏ vừa đến Bắc Kinh mà cha mẹ nữa thì chúng được nghỉ cũng biết ."
Mẹ Hạ kéo con trai ngồi xuống, hỏi về có vất vả, cực khổ gì ?
"Dạ có gì khổ ạ." Hạ Huân ôm hai đứa ngồi xuống, kiên nhẫn kể lại chút chuyện sinh hoạt ở Thẩm Dương.
Đường Đường vậy còn giúp cha bổ sung thêm: "Cha cho con và trai ngủ chung, cha chỉ muốn ngủ với mẹ thôi, thật đáng ghét."
Đứa thứ tư gật đầu, em gái nói đúng, chính là như vậy.
Kiều Tĩnh An xấu hổ: "Con chuẩn bị bữa trưa đây ạ."
Cô bé Đường Đường hiểu vì mẹ lại bỏ , nên con bé nhanh tay kéo tay mẹ: "Mẹ ơi, mẹ ngồi bên cạnh cha ."
Hai người già nghiêng đầu cười trộm.
Kiều Tĩnh An sợ Đường Đường nói lung tung, đến lúc đó cô còn chỗ chui thì đẩy tay con trai con gái , giả vờ bình tĩnh trốn vào nhà bếp.
Hạ Huân che cái miệng nhỏ nhắn của Đường Đường lại, bàn chuyện nhà cửa với cha mẹ: "Con và Tĩnh An đều mong cha mẹ dọn đến nhà mới ở ạ. Nhà bên rộng ̃i, có cầu thang, cha mẹ lại cũng tiện hơn. Nếu cha mẹ nhớ hàng xóm cũ thì lúc nào trở về đây ở lại mấy ngày cũng được ạ."
"Cha mẹ già cả thế này rồi ở chung được với đám thanh niên tụi con được , cha mẹ vẫn nên ở chỗ này thì hơn."
Kiều Tĩnh An ở trong nhà bếp nói vậy thì lên: "Cha mẹ, cha mẹ qua ở với chúng con , bọn nhỏ cũng cần cha mẹ trông giúp, có cha mẹ chúng con chẳng làm được gì."
Nếu là trước đây, Kiều Tĩnh An thật lòng muốn sống chung với cha mẹ, nhưng cha mẹ chồng cô lại là những người dễ ở chung, hai người lại chỉ có một đứa con trai là Hạ Huân, này sống chung với chỉ là chuyện một sớm một chiều mà thôi. Không bằng cô tỏ rõ thái độ của mình, mọi người ai cũng thoải mái.
Hơn nữa, còn biết Hạ Huân sẽ phải ở lại Thẩm Dương bao nhiêu năm nữa, hai người già lại thường xuyên ở Bắc Kinh, có gì đáng ngại cả.
Nghe con dâu nói vậy, trong lòng họ còn lo lắng nữa, hai người già nhìn cười đồng ý: "Vậy chờ bên chuẩn bị xong thì cha mẹ dọn đến nhé."
Hạ Huân lại dịu dàng nhìn vợ, đã lấy nhiều năm như vậy nhưng cứ một năm trôi qua lại yêu người phụ nữ này nhiều hơn vậy?
Ánh mắt nóng bỏng đó nhìn cô chằm chằm thì cô có thể cảm nhận được, đều đã là vợ chồng mà biết kiềm chế trước mặt người lớn chút nào cả. Hai gò má Kiều Tĩnh An đỏ bừng, cô trừng mắt liếc rồi về nhà bếp nấu cơm.