Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 264

Cập nhật lúc: 2026-04-27 01:01:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Gọi năm món, món tôm xào đứa thứ hai gọi lúc đầu là đắt nhất, bốn đồng bốn hào.

 

"Món mọi người gọi lên rồi đây."

 

Một bàn ăn lớn đầy ắp đồ ăn, bàn những vị khách xung quanh chỉ đặt có hai ba món, bàn ăn nhà họ trông thật bắt mắt.

 

"Ăn thôi!"

 

Ông bà nội cầm đũa lên, đứa thứ tư và Đường Đường cũng cầm đũa lên ăn một cách vui vẻ, hề khách sáo chút nào.

 

Kiều Tĩnh An còn lo là dư đồ ăn nhưng ăn đến cuối cùng, bàn đã sạch bách, dư một chút nào.

 

Cha Hạ hài lòng lấy tiền trả, chuyện ông mong muốn suốt nhiều năm hôm nay cuối cùng cũng thực hiện được.

 

No bụng rồi, cả nhà chậm ̃i bộ về nhà.

 

Kiều Tĩnh An và Hạ Huân cùng, Hạ Huân nhìn cha mẹ đã cao tuổi đằng trước, nước mắt trực trào, biết là chỉ ăn chung với cha mẹ một bữa cơm thôi mà họ đã vui vẻ đến mức như vậy.

 

Cha Hạ, mẹ Hạ dắt cháu trai cháu gái đằng trước, biết họ đang nói đến cái gì mà cha Hạ cất tiếng cười to. Dù ai thấy đều cảm nhận được sự vui sướng thỏa mãn trong tiếng cười đó.

 

Kiều Tĩnh An nắm tay : "Anh cố gắng thêm chút nữa, cố gắng được điều đến Bắc Kinh, như vậy là có thể sống cùng với cha mẹ."

 

"Ừm."

 

Thật cô cũng có hứng thú lắm với việc có thăng tiến đến chức vụ cao hơn , cứ như vậy là đủ rồi.

 

Cô chỉ hi vọng mỗi ngày trôi qua đều hài lòng, cùng cười với cô mỗi sáng sớm hoàng hôn, ngày nào cũng là một ngày vui.

 

Ngày nghỉ của Hạ Huân nhiều lắm, sáng hôm , ăn sáng xong thì ngồi xe về.

 

Cha Hạ, mẹ Hạ có chút buồn, nhưng họ vẫn ́ng mỉm cười, vẫy tay với : "Quay lại làm việc tốt nhé, đợi đến nghỉ cha mẹ đến thắm con."

 

Ba em đứa lớn, đứa thứ hai và đứa thứ ba đưa cha chúng đến nhà gà.

 

Trên đường, Hạ Huân dặn chúng chăm chỉ học hành, được nghỉ thì về thăm ông bà nội nhiều chút.

 

Ba em gật đầu nhìn theo bóng lưng cha chúng vào bến.

 

Tiễn cha xong, bọn chúng vội về nhà mà cùng đến tiệm đồ cũ, chúng hi vọng hôm nay có thể thu lượm thêm ít đồ mới.

 

Số tiền trong tay ba em đã tiêu gần hết rồi, biết chúng còn tiền nữa nên tối hôm qua ông nội đã đưa thêm cho chúng mỗi người một trăm đồng. Tiền này để đó thì cũng chỉ để đó, bằng đem mua mấy thứ hữu dụng.

 

Kiều Tĩnh An sợ hai người già đau buồn nên dẫn họ đến cao ốc bách hóa mua đồ dùng hằng ngày chuẩn bị cho nhà mới.

 

Cô vẫn còn khá nhiều phiếu, nên phải tranh thủ dùng cho hết, vì bao lâu nữa, những tấm phiếu này đều sẽ từ từ biến mất khỏi lịch sử.

 

"Mẹ, chúng xem xem có vải vóc gì mới , thời tiết sắp nóng lên rồi nên sắp phải may thêm đồ cho mấy đứa nhỏ rồi, con may một bộ nhưng đủ mặc nên đến mua thêm vải về . Còn nữa, chúng may cho Hạ Huân hai bộ."

 

Vừa thấy may đồ cho con trai, hai người già đều phấn khởi hơn, miễn bàn tới chuyện giành giật mua vải với người .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-264.html.]

 

Kiều Tĩnh An cầm phiếu công nghiệp lên lâu mua một chiếc máy may. Chiếc máy may phải giữ lại ở Thẩm Dương, nên cứ mua một cái đặt ở đây .

 

Thấy tình hình xã hội ngày càng cởi mở, nên bây giờ lá gan của cô cũng càng ngày càng lớn, tiền cô để dành được cũng dần dần lấy dùng.

 

Hai người già giành được ba tấm vải, với máy may mới mua, Kiều Tĩnh An may cho mỗi người trong nhà một bộ đồ mới chỉ trong hai ngày.

 

Mấy ngày nay đứa thứ tư và Đường Đường chơi đùa với mấy đứa trẻ gần đó, ngày nào cũng có mấy người bạn nhỏ đến tìm chúng chơi. Còn ba em thì ngày nào cũng bận rộn đến đến tiệm đồ cũ tranh thủ kiếm thêm mấy món hữu dụng về nhà.

 

Trong những ngày tháng vui vẻ này, thời gian chậm ̃i tiến vào tháng ba, lúc này cũng là lúc đại học chuẩn bị khai giảng.

 

Mấy ngày khi khai giảng, , mợ đưa em trai, em gái họ tới Bắc Kinh.

 

Kiều Tĩnh An dẫn ba đứa nhỏ đặc biệt đến trạm xe đón .

 

Lần đầu tiên Trương Hồng tới Bắc Kinh, thấy cái gì cũng mới lạ: “Bắc Kinh đúng là giống với nông thôn của mợ.”

 

Kiều Tĩnh An : “Cũng tạm , mợ, mợ cũng là nhà ở Bắc Kinh mà, chuyển sang hộ khẩu Bắc Kinh dễ dàng ?”

 

Trương Hồng to ha ha: “Con đúng, mợ cũng là Bắc Kinh mà.”

 

Khi cô tới Bắc Kinh, mợ lấy hết của cải đưa cho cô, mua ba căn nhà đủ tiền, chính cô tự bù thêm hơn một ngàn .

 

Nhà họ Hạ tới , ngày hôm đó cha Hạ, Hạ đều , ở nhà chờ thông gia tới.

 

Hai nhà gặp , hàn huyên một hồi, ăn cơm trưa xong, Kiều Tĩnh An dẫn mấy xem nhà, giao hết chìa khóa mới đổi cho bọn họ.

 

Đứa thứ hai dẫn đầu nhà, vẻ mặt vô cùng đắc ý mong chờ biểu dương: “Ông , bà mợ, đồ dùng trong nhà đều là ba chúng cháu kiếm đấy.”

 

Biết , mợ sắp tới, Kiều Tĩnh An bảo ba đứa nhỏ mua đồ dùng trong nhà , chuẩn xong xuôi hết từ .

 

Hoàng Văn Khải khoác cổ nó: “Làm tệ!”

 

“Xì!”

 

Kiều Tĩnh An quan tâm chúng nó đùa nghịch như thế nào, cô và mợ sân dạo một vòng, , mợ đều hài lòng.

 

“Tiền dùng quá ?”

 

Kiều Tĩnh An giấu giếm: “Có dùng quá một ít.”

 

Không cần , vợ chồng bọn họ cũng đều , nhất định là Kiều Tĩnh An thiếu.

 

“Vượt quá bao nhiêu?”

 

“Hơn một ngàn ba trăm.”

 

Trương Hồng vỗ vỗ tay cô, cũng ngoài nên thẳng: “Trở về mợ sẽ trả cho con, chỉ là con đợi một thời gian nữa, bây giờ tiền trong tay eo hẹp.”

 

 

 

Loading...