Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 265

Cập nhật lúc: 2026-04-27 01:01:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Dạ.” Cô cũng gấp.

 

Xem nhà xong, dẫn xung quanh dạo một vòng, những nơi như Cung Tiêu Xã, hàng thịt, hàng rau, cao ốc bách hóa đều tới cả.

 

Kỳ nghỉ của dài, chờ đến khi bọn nhỏ khai giảng.

 

Mợ ở , đến khi khai giảng học bà sẽ đưa con gái đến trường học . Còn Hoàng Văn Khải thì ngày hôm mới khai giảng.

 

Ba học sinh nhà họ Hạ, đứa lớn, đứa thứ hai và Hoàng Văn Đình, Hoàng Văn Khải khai giảng cùng một ngày.

 

Căn cứ theo thời gian khai giảng, Kiều Tĩnh An đưa đứa lớn, đứa thứ hai đến Thanh Hoa báo cáo , đến trường học, khắp nơi đều là thanh niên đeo hành lý.

 

Đại đa ở đây đều mặc quần áo mảnh vá chằng vá đụp, còn giày tơi tả chân, nhưng cũng cho nụ của bọn họ giảm phân nửa.

 

Cả nhà Kiều Tĩnh An bọn họ sáu , quần áo đẽ, khí chất nổi bật, chung một chỗ vô cùng khác chú ý.

 

“Vị bạn học , ở học viện nào, tìm chỗ thì chúng thể giúp một tay.” Một bạn học nam chào hỏi Kiều Tĩnh An.

 

Kiều Tĩnh An : “Cảm ơn bạn, xin hỏi ngành vật lý, ngành học xếp hàng ở ?”

 

“Ở hàng thứ hai và thứ ba , ở sát .”

 

“Được, cảm ơn bạn.”

 

Kiều Tĩnh An dắt đứa thứ tư và Đường Đường đến chỗ ghi danh.

 

Đường Đường một hồi, xung quanh là các chị cao hơn cô bé, một cô bé chân ngắn thấy cái gì cả, ranh ma quấn lấy bế.

 

“Tự , mang hành lý, tiện.”

 

“Anh ba bế.”

 

Trên tay đứa thứ ba trống trơn, hôm nay báo danh với cả, hai, nó gì cả.

 

Đứa thứ ba lập tức bế lấy Đường Đường: “Anh chỉ bế em một lúc thôi, đợi lát nữa xuống tự .”

 

Bây giờ xếp hàng ở ngành học, vật lý nhiều, chỉ trong chốc lát đứa lớn, đứa thứ hai xếp hàng xong.

 

Báo danh xong, bạn học nhiệt tình dẫn đường đến phòng ngủ cho bọn họ.

 

“Mình tên là Trương Ái Hoa, là địa phương, sáng sớm hôm nay báo danh xong cố ý tới trợ giúp. Mình là bạn cùng phòng với Hạ Hướng Quốc, cách phòng của bạn học Hạ Tư Dương xa, đều thuận lợi.”

 

Nhìn tướng mạo, tuổi tác của Trương Ái Hoa cũng nhỏ, đứa thứ hai tò mò hỏi một câu: “Cậu bao nhiêu tuổi ?”

 

Trương Ái Hoa sờ sờ đầu: “Mình nghiệp cao trung xong hưởng ứng lời kêu gọi lên núi xuống nông thôn, nhiều năm, năm nay cũng hai mươi lăm . Nhìn vẻ lộ vẻ già dặn hả?”

 

Kiều Tĩnh An vội : “Không thấy già, vặn, phong nhã hào hoa.”

 

Người hỏi thăm tin tức nhà bọn họ: “Cậu là chị của Hạ Tư Dương, Hạ Hướng Quốc hả? Cậu cũng thi lên đại học ? Trường đại học nào thế? Mấy trường học xung quanh đây đều , để dẫn nhé?”

 

Người nhà họ Hạ đồng loạt về phía , đứa lớn bước tới một bước, ngăn cản : “Đây là chị , đây là .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-265.html.]

 

“Mẹ?” Vẻ mặt Trương Ái Hoa kinh ngạc, đó vội vàng xin : “Xin , cháu suy đoán bậy bạ ạ.”

 

Kiều Tĩnh An khoát khoát tay, : “Không chuyện gì , thím già là chuyện mà, còn cảm ơn cháu khích lệ.”

 

Trương Ái Hoa lúng túng dám lên tiếng, nghiêng đầu thở phào nhẹ nhõm. Mới cướp việc đưa Hạ Hướng Quốc về phòng ngủ, chính là bắt chuyện với , kết giao bạn bè gì đó. Thật may là cũng gì, bằng thì phiền phức lớn .

 

Đứa thứ hai khách sáo liếc một cái, thằng nhóc cạy góc tường của cha nó hả? Nhìn , lá gan cũng lớn đó.

 

Hiện nay điều kiện ký túc của sinh viên đều bình thường, đứa lớn nhanh nhẹn bày xong giường, cất đồ dùng cá nhân xong. Tay chân đứa thứ hai cũng chậm, lúc bọn họ từ phòng ký túc của đứa lớn, đứa thứ hai, đứa thứ ba cũng tới.

 

“Ngày đầu tiên học, ăn món gì ngon chúc mừng chút ?”

 

“Ăn ở nhà ăn hả?”

 

Đứa thứ hai lập tức ôm chầm lấy cổ đứa thứ ba: “Sau em sẽ ăn ở nhà ăn, đừng gấp.”

 

“Không ăn thì chúng trở về nhà ăn.”

 

Đứa thứ hai : “Con ăn, con ăn vịt .”

 

“Ông nội, bà nội con đều ở đây, chúng ăn thích hợp. Chờ cuối tuần các con nghỉ về cả nhà chúng ăn.”

 

Đứa thứ hai nhún nhún vai: “Vậy chẳng gì ngon để chọn, đến nhà ăn .”

 

Người một nhà đến nhà ăn ăn cơm, khỏi , tay nghề của đầu bếp cũng tệ.

 

Buổi chiều mợ cũng về, hỏi lúc nào cô về Thẩm Dương.

 

“Con còn chờ hai ngày nữa, đứa thứ ba còn khai giảng.”

 

“Vậy , chốc lát nữa mợ sẽ đến trạm xe mua vé, ngày mai mợ về , con ngốc, cái gì cũng , mợ thì .” Trương Hồng thêm nữa, nắm c.h.ặ.t thời gian đến trạm xe mua vé.

 

Cách ngày mợ . Kiều Tĩnh An đưa đứa lớn, đứa thứ hai xong, cách hai ngày cũng đưa nốt đứa thứ ba đến trường.

 

Ngày hôm qua cha chồng về nhà ở khu Gia Thuộc ở hai ngày, hôm nay trong nhà chỉ còn cô và đứa thứ tư, cô nhóc Đường Đường.

 

Kiều Tĩnh An phơi nắng nhàn nhã ở trong sân, hai em điên cuồng chạy tới: “Mẹ, chúng con nhớ cha !”

 

Đứa thứ tư hỏi: “Lúc nào chúng về nhà thế ạ?”

 

Kiều Tĩnh An để sách xuống: “Chỗ là nhà chúng mà.”

 

mà con trở về ngôi nhà ban đầu của chúng .”

 

Kiều Tĩnh An sờ sờ cái đầu nhỏ của chúng nó, trong lòng nghĩ đến thời điểm về nhà.

 

“Chờ ngày nghỉ hè con về nhà ở hai ngày thì chúng về nhà nhé?”

 

“Dạ.” Hai em ngoan ngoãn gật đầu một cái.

 

 

 

Loading...