Bọn nhỏ nghỉ về nhà, sáng sớm Kiều Tĩnh An lấy vịt đặt về. Mấy năm cô từng giúp bác gái đó, năm con trai, con dâu của bác đều sửa án sai về nhà.
Ngày hôm qua khi cô đặt vịt , cả nhà bọn họ quyết định lấy tiền của cô. Kiều Tĩnh An nôn nóng, lấy tiền vịt thì lấy, bác gái mới đồng ý lấy năm đồng một con, cũng chỉ là tiền vốn, lấy lãi của cô.
Buổi sáng lúc lấy vịt , con dâu nhà đưa cho cô thêm cổ vịt kho, chân vịt, cô cũng đẩy , nhận hết.
Người một nhà vui tươi hớn hở tiễn cô cửa, Kiều Tĩnh An thấy cả nhà bọn họ đoàn tụ, trong lòng cũng cảm thấy vui vẻ.
“Con cảm thấy mùi vị vịt nhà cũng kém hơn ở Toàn Tụ Đức!” Đứa thứ hai phê bình một phen, ăn càng hăng hái hơn.
“Thích ăn thì ăn nhiều hơn chút.” Kiều Tĩnh An với ba đứa nó: “Ngày dẫn đứa thứ tư, Đường Đường về.”
Vẻ mặt đứa thứ ba vô cùng thất vọng: “A... Tại nán thêm hai ngày.”
Kiều Tĩnh An về phía nó : “Không nán nữa, cha con ở nhà một , về xem thế nào.”
Đứa lớn, đứa thứ hai cũng khuyên nữa, cũng khuyên : “Dạ, đường chú ý an .”
“Nhà ông bà nội con còn chút đồ thu dọn, buổi chiều các con cùng ông bà nội về nhà xem, cần giúp gì thì giúp một tay.”
Ba em gật đầu một cái.
Mẹ Hạ vội vàng : “Không gì chuyển cả, còn dư ít đồ thì đều đặt ở bên nhà cũ, bọn rảnh rỗi thì trở về ở một tối cũng thuận tiện.”
Ăn cơm trưa xong, hai ông bà thong dong trở về nhà cũ, bây giờ nhà bọn họ phát đạt, một dãy nhà đều là của bọn họ, mấy ngày nay Hạ vui vẻ mừng rỡ trở về nhà cũ chuyện phiếm với hàng xóm cũ. Trước những xem thường nhà bọn họ, thấy bà thì mặt đầy vẻ kìm nén, trong lòng Hạ liền sảng khoái.
Buổi chiều, Kiều Tĩnh An cho ba em mỗi năm đồng: “Đây là tiền tiêu vặt trong học kỳ của các con.”
Đứa lớn cần: “Cho bọn con hết tiền thì thế nào? Mỗi tháng trường học đều phát phiếu lương thực cho bọn con, đủ ăn mà.”
“Mẹ, trong túi con còn chút tiền.” Đứa thứ hai cũng cần.
Còn đứa thứ ba thì , chỉ là hai trai cần thì nó cũng dám ý kiến phản đối.
“Cầm , cuối tháng cha con sắp phát tiền lương , trong nhà thiếu tiền dùng.” Kiều Tĩnh An giao tiền cho bọn họ.
Đứa thứ ba thử dò xét : “Vậy con nhận thật nha?”
“Nhận .”
Đứa thứ ba vui vui vẻ vẻ cất tiền, ở nhà ăn trường học chúng nó một cửa (trong nhà ăn các ô cửa để phát món ăn) món thịt kho tàu ăn đặc biệt ngon, ngày về trường học nó sẽ lấy hai phần ăn cho đủ.
Mẹ nhà thiếu tiền, đứa thứ hai cũng nhận lấy tiền. Nó suy nghĩ cầm tiền vốn, lén lút chút tiền.
Đến ngày thứ ba, Kiều Tĩnh An dẫn đứa thứ tư, Đường Đường về Thẩm Dương, gặp Lý ở cửa khu Gia Thuộc.
“Tĩnh An, em bọn chị, về muộn thế?”
Kiều Tĩnh An : “Ở với hai ông bà hai ngày mới về. Chị dâu về lúc nào thế?”
“Ha ha, sớm hơn em một ngày.” Mẹ Lý : “Chị ngoài xem rau gì tươi ngon , em ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-266.html.]
“Chị dâu , em còn về nhà dọn dẹp nhà cửa nữa.”
“Được, chị đây.”
Ngồi xe lửa mấy tiếng, đứa thứ tư, Đường Đường mệt mỏi, về nhà cởi quần áo, giày, ngả đầu lập tức ngủ.
Kiều Tĩnh An đắp chăn cho chúng nó, xắn tay áo lên dọn dẹp nhà cửa chút, nhiều nơi tích bụi.
Làm vệ sinh xong, cầm hai cây cải trắng, một cây bắp cải từ gian , rửa sạch sẽ cắt, chờ Hạ Huân về là xào rau, còn cháo thì nấu để đó.
Cô cũng mệt mỏi, gian tắm, quần áo khác , ôm con ngủ.
Buổi tối Hạ Huân về đến nhà, ngửi mùi thoang thoảng trong phòng bếp, bước nhanh phòng bếp, ai, đầu phòng ngủ, thấy ba con đang ngủ say.
Hạ Huân sắc trời bên ngoài một cái, dịu dàng sờ sờ mặt cô: “Rời giường , ngủ nhiều buổi tối ngủ .”
Kiều Tĩnh An đang ngủ say, trở ngủ tiếp.
Hạ Huân vẫn tiếp tục quấy rầy Kiều Tĩnh An ngừng, Kiều Tĩnh An cảm thấy cô chợt lạnh, cuối cùng cũng dậy.
“Mấy giờ .”
“Sắp bảy giờ.”
Kiều Tĩnh An dậy, chỉnh sửa tóc một chút: “Đánh thức đứa thứ tư, Đường Đường , em xào rau.”
“Ừ.”
Xào một món cải trắng chua cay, cải bắp xào đơn giản, một nhà bốn xuống ăn cơm.
Bây giờ đứa thứ tư, Đường Đường lên tinh thần, xuống bàn cơm ríu ríu rít lúc nào ngưng. Hai đứa ăn cơm, cô nhóc kể những bạn mà quen ở hẻm Hương Chương.
“Con thích Từ T.ử Dân, mặt hai cái má lúm, !”
Sắc mặt Hạ Huân tối sầm, về phía Kiều Tĩnh An.
Kiều Tĩnh An một cái, em gì? Em quen ai là Từ T.ử Dân cả.
“Nhà Từ T.ử Dân ở ?”
“Ở cách nhà chúng xa, trai đường.”
“Đứa thứ tư ?”
Đứa thứ tư gật đầu một cái: “Nhà Từ T.ử Dân một cây hoa mai, thơm.”
Kiều Tĩnh An gắp một đũa bắp cải xào cho đứa thứ tư: “Được , mau ăn cơm , đồ ăn cũng lạnh .”
Hạ Huân chỉ thể thu hồi sự cẩn thận của cha già, ngoan ngoãn ăn cơm, nhận việc phòng bếp rửa bát, dọn dẹp vệ sinh.
Buổi tối, đứa thứ tư, Đường Đường ngủ , Hạ Huân ôm cô, nhỏ giọng : “Sao em quản lý chúng nó chút, suốt ngày để chúng nó chạy loạn.”