Nói đến con cái, Kiều Tĩnh An nhớ tới Lý Thừa Tổ: “Bây giờ Thừa Tổ hẳn là đến nước Mỹ nhỉ?”
“Đi tối qua, dựa theo thời gian thì chắc là tới .” Nói tới Lý Thừa Tổ, nụ mặt hai phụ nữ cũng nhiều hơn.
Mẹ Lý sinh ba đứa con, đứa nhỏ nhất là Lý Thừa Tổ, từ nhỏ lớn lên bên cạnh lớn, chăm chỉ học hành tiến tới, từ nhỏ đến lớn đều là một học sinh giỏi. Khi còn nhỏ ưu tú, năm nay tròn hai mươi tuổi là sinh viên xuất sắc nhất của trường đại học BFS . Lần , Văn phòng Ngoại giao ba sinh viên tới nước Mỹ, Lý Thừa Tổ chính là một trong đó.
Bà Lý : “Năm đó ở nhà họ Hoàng, đầu tiên thím thấy cháu cũng cháu là một . Nhân phẩm , học vấn cũng . Thừa Tổ chúng thím may mắn gặp cháu.”
Mẹ Lý gật đầu một cái, vô cùng đồng ý với lời chồng.
Nói một câu công bằng, cuối năm nay đứa lớn đứa thứ hai nhà cô nghiệp đại học cũng ba mươi mấy , thêm trường đại học thì bình thường, năng lực của bản cũng hạn, sẽ sống hơn những bình thường, nhưng thể thật sự chống đỡ đời thứ ba nhà họ Lý thì còn xem Thừa Tổ, cũng may là Kiều Tĩnh An dạy dỗ hết lòng.
Kiều Tĩnh An : “Với quan hệ của chúng thì cần những lời vô nghĩa như gì.”
Đối với công sức cô bỏ vì Lý Thừa Tổ nhận hồi báo gấp bội, hoặc là lấy vô thứ. Từ năm Hạ Huân tìm cơ hội điều về Bắc Kinh, cho đến năm nay mới , cũng may mắn là ông Lý đẩy một cái.
“ , chuyện nữa, chúng đến chuyện đổi mới của Bắc Kinh . Chị chị em cũ kể , hai năm nay Bắc Kinh đổi lớn, tiểu thường buôn bán đường càng ngày càng nhiều, còn nhiều hàng hóa nước ngoài nhập nữa.”
Năm ngoái Kiều Tĩnh An ăn tết ở Bắc Kinh, chút: “Quả thật là vật tư càng ngày càng phong phú. Các chị rảnh rỗi thì thể đến phương nam thăm thú xem, bây giờ khu vực duyên hải phát triển nhanh.”
Ba , nhanh tới Bắc Kinh.
Kiều Tĩnh An tiễn nhà họ Lý , đó mới lên xe về nhà.
Trước hôm nay Hạ Huân đến đơn vị báo cáo, cô dẫn con về .
Bây giờ chính là nghỉ hè, ba đứa nhỏ cũng đều ở nhà chờ bọn họ.
“Mẹ.” Vừa mới tới cửa nhà, đứa lớn, đứa thứ hai, đứa thứ ba đang chờ ở cửa. Lớn hơn mấy tuổi, ba đứa nhỏ cũng giống với ba năm nữa.
Khí chất đứa lớn xuất chúng, nho nhã đoan chính. Đứa thứ hai trai, tướng mạo giống Hạ Huân nhất, chỉ là so với sự trầm , thô bạo của Hạ Huân thì nó hiển lộ sự sắc sảo, thở thiếu niên. Còn đứa thứ ba mặc dù năm nay cũng mới mười sáu, mười bảy tuổi, nhưng cũng còn khí chất trẻ con như nữa, đáng tin hơn ít.
Ba đứa nhỏ dinh dưỡng đầy đủ, bây giờ đứa lớn, đứa thứ hai cao một mét tám, đứa thứ ba cũng sắp tới mét tám . Nhìn mấy tiểu ca trai mà nuôi lớn, Kiều Tĩnh An vô cùng cảm giác thành tựu.
Kiều Tĩnh An : “Chờ lâu hả?”
“Vừa mới ạ.” Đứa lớn lập tức bế Đường Đường xuống, đứa thứ tư xụ mặt gạt tay , nhóc tự xuống.
Đứa thứ hai thừa cơ xoa xoa mấy cái lên đầu đứa thứ tư: “Nhóc con mà giả vờ lớn cái gì chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-268.html.]
“Mẹ!”
Đứa thứ hai vội vàng che miệng đứa thứ tư , cái tay còn bế lấy đứa thứ tư chạy nhà.
Đứa thứ ba giúp nhân viên cần vụ chuyển hành lý trong nhà, cha Hạ, Hạ đều đang ở trong sân chờ bọn họ.
“Ông nội, bà nội, Đường Đường về đây.”
“Ai yo, tâm can bảo bối của bà nội, bà nội nhớ c.h.ế.t mất!” Mẹ Hạ vội vàng giang hai tay , ôm lấy cháu gái nhỏ chạy tới.
Trên mặt Kiều Tĩnh An mang nụ mỉm: “Cha , con về.”
Hai ông bà với cô: “Tĩnh An về , mau nhà .”
Mẹ Hạ với đứa thứ hai: “Mau rót cốc nước cho cháu.”
“Dạ!”
Kiều Tĩnh An xuống cạnh vườn hoa với hai ông bà, trò chuyện với bà , mặc cho mấy đứa nhỏ đùa giỡn.
Mặt trời từ mái hiên nhà họ Hạ chạy thẳng lên nóc nhà, khi sắp chìm xuống đường chân trời thì nam chủ nhân của nhà họ Hạ đẩy cửa về nhà.
Hạ Huân ngẩng đầu lên, mặt mang vẻ mỉm , cha , vợ, con cái của đều đang chờ ở trong sân.
Người một nhà đoàn tụ mấy ngày, đứa thứ hai ở nhà suốt đến phiền chán, thời gian nghỉ hè còn dài, nó đến Quảng Châu chơi mấy ngày.
Đứa lớn, đứa thứ ba cũng theo cùng, lúc chúng nó về, vặn dạo một vòng Thượng Hải luôn, xem nhà đang sửa.
Năm đứa lớn về Thượng Hải một chuyến, ngôi nhà nhiều năm ai ở đổ nát tương đối nhanh, ngói vỡ nhiều, trong nhà đều ướt. Đứa lớn góp chút tiền trong tay, nghĩ mua ít ngói về, sửa nóc nhà chút.
Đứa thứ hai bảo dùng cỏ tranh lợp tạm lên, tích đủ tiền thì sửa nhà, xây dựng thêm chút.
Hai năm trong thành phố Bắc Kinh biến hóa cũng đủ để đứa thứ hai thấy rõ ràng, tri thanh trở về thành phố, ở những nơi những vùng xa xôi hẻo lánh cũng nghĩ đủ cách để trong thành phố, trong thành phố càng ngày càng nhiều, nhà càng ngày càng đắt.
Bây giờ nó thật lòng bội phục chúng nó, mấy năm lôi hết sạch tiền, của cải cũng mua cho mỗi em nó một căn nhà.
Bây giờ những căn nhà nhỏ như thế , đừng là năm ngàn, mà năm chục ngàn cũng ai bán.