Cha Lư Phi là một thức thời, mua quà cho nhà họ Hạ, bảo Lư Phi tiễn bọn họ lên xe.
Cách thời gian khai giảng chỉ còn mười ngày, bây giờ chúng nó đến Thượng Hải một chuyến. Đứa thứ hai tính toán tiền trong tay, chuẩn đến ngoại ô Thượng Hải, mua một miếng đất.
Tại mua nhà? Bởi vì chờ nó tiền, nó thể xây nhiều nhà đất đó mà!
Đứa thứ hai càng nghĩ càng hưng phấn, cảm giác sắp phất lên , hổ là con trai của nó, chính là tầm xa như .
Đứa lớn nhắc nhở nó: “Trong cả tiền của và đứa thứ ba, cho nên, đừng mơ nữa, trời còn tối .”
Đứa thứ hai bọn họ với vẻ mặt khiếp sợ: “Tiền của hai cầm mua nhà, mua đất tích trữ, chẳng lẽ để trong ngân hàng? Năm ngoái năm đồng còn thể mua một một cân cải trắng, nhưng năm nay một hào bán cho ? Giữ tiền trong ngân hàng tiền đồ!”
Đứa lớn, đứa thứ ba cũng kẻ ngu, ai còn bây giờ đang tranh cướp nhà chứ? Chỉ là đơn thuần để đứa thứ hai phách lối như thôi.
Đứa thứ hai lập tức nhận thua, thiết gọi trai, em trai: “Yên tâm , em chiếm tiện nghi của hai , chúng hợp đồng, mỗi một phần!”
Đến Thượng Hải, ba em tìm một sở chiêu đãi ở, đó xách quà mua ở Quảng Châu lên, tìm chú Vương Trung.
Trước khi chú Vương Trung còn lính là chiến hữu của cha chúng nó, khi giải ngũ thì công an, bây giờ lên tới chức phó cục trưởng cục công an .
“Chú Vương Trung, chúng cháu tới .” Ba đứa trực tiếp tìm cục công an.
Chú Vương Trung đang việc, thấy chúng nó tới thì gọi chúng nó .
Đứa lớn để quà lên bàn, chú Vương Trung một cái: “Mua cái gì ?”
Đứa thứ ba tiến tới: “Vải hoa mua cho thím, còn đồng hồ đeo tay là mua cho chú. Nói thầm với chú , là nhập khẩu, đắt hơn của thím nhiều.”
Vương Trung lấy đồng hồ và đeo thử tay, mặt đồng hồ phân lượng, dây đeo bằng thép gỉ, tệ, tệ!
Trong lòng vui mừng, nhưng ngoài miệng Vương Trung thể : “Các cháu mua cho chú đồ đắt tiền như gì? Lãng phí tiền bạc!”
Ba em nhà họ Hạ là thông minh lanh lợi thế nào chứ, chỉ liếc mắt một cái thấy chú Vương Trung khách sáo.
“Không đắt, chúng cháu kiếm tiền, chính là tiêu tiền cho lớn mà.”
Vương Trung đứa thứ hai nịnh đến vui mừng ngớt, nụ mặt cũng giấu . Nuôi mấy thằng nhóc thối đến lớn như , ngay cả một cục kẹo mà từng mua cho , thế hệ con cháu của nhà họ Hạ vô cùng hợp ý của .
Vương Trung thu hồi quà: “Các cháu tới từ Quảng Châu hả?”
Đứa lớn gật đầu, kể những chuyện ở Quảng Châu một .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-270.html.]
Vương Trung cũng hiện tại vùng duyên hải phát triển , ngờ tới như . Một tháng mà ba thằng nhóc thể kiếm nhiều tiền như thế.
Ao ước, thể nào nuôi một thằng nhóc cơ trí như chứ?
“Cũng sắp học , trực tiếp về nhà , còn chạy tới đây thế?”
“Đã một năm về thăm nhà của cả , nên đang về thăm. Còn , trong tay chúng cháu chút tiền, thể giữ , mau ch.óng tiêu .”
“Thằng nhóc cháu tiêu như thế nào?”
Đứa thứ hai ha ha, kể ý tưởng mua đất một .
Vương Trung gõ gõ bàn: “Đất trong thành thì cháu đừng nghĩ tới, nhiều chịu bỏ tiền , hơn một vạn của các cháu cũng tính là gì.”
Nghe như thế, trong đầu đứa thứ hai đố kỵ với những giàu , nó thì nghèo!
Đứa lớn : “Chúng cháu thương lượng , thể mua trong thành thì mua ở chỗ xa cũng , thể mua bao nhiêu thì tính bấy nhiêu.”
Vương Trung nghĩ tới nghĩ lui: “Chuyện thì chú cũng rõ ràng lắm, chú sẽ hỏi thăm xem. Tối nay đến nhà chú Vương ăn cơm nhé?”
Ba em gật đồng đồng ý, vốn là thăm víếng, buổi tối đến nhà chú Vương ăn cũng .
Làm công an ở khu nhiều năm như , Vương Trung hổ là tay chị, ngóng chút tin tức gì thì cả đống cách.
Sáng sớm ngày hôm , Vương Trung nhận tin tức, ngoại ô một tòa đại viện lụp xụp, đây là nhà tổ cũ của thế gia vọng tộc họ Chu, diện tích rộng. Mấy năm nay nhà họ Chu càng ngày càng xuống dốc, nhà họ Chu thương lượng bán hết nhà cũ .
Vương Trung dẫn bọn họ xem: “Mua đất thì dễ mua lắm, dù cũng qua tay nhiều bộ ngành, cũng dễ phê duyệt. Còn nhà thì dễ hơn nhiều, nhà nhỏ, các cháu xem .”
Nhà cửa vô cùng lụp xụp, hơn phân nửa mái ngói của nhà còn nữa, lộ bức tường đổ vỡ mưa xối .
Ba em đều thấy chỗ , tuy rằng nhà cửa lụp xụp, thế nhưng diện tích lớn! Nếu như tính cả con đường ở bên ngoài nhà , cũng đến hai ngàn mét vuông nhỉ?
Ba em liếc , thịt cũng đưa đến bên miệng , nhất định ăn.
Quyết định xong, đứa thứ hai trận, đại diện thương lượng giá nhà với gia tộc nhà họ Chu bọn họ.
Mọi nhà họ Chu nghĩ tuy rằng nhà tổ của bọn họ diện tích rộng lớn, nhưng những gian phòng thể ở thì chẳng mấy, nếu chào giá cao chút thì chắc chắn sẽ đồng ý, còn nếu chào giá ít thì đủ chia cho bao nhiêu như .
Cuối cùng bọn họ báo giá một vạn hai, đứa thứ hai hít sâu một , vỗ bàn lên.
Người cho rằng nó , vội vã gọi nó : “Giá còn thể bớt thêm chút nữa, khoan hãy ,”