Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 273
Cập nhật lúc: 2026-04-27 01:01:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đứa lớn đang ngồi đọc sách dưới ̀ng cây, thấy tiếng đập cửa, mở cửa mời biên tập Trương vào.
"Mẹ, biên tập Trương ở nhà xuất bản đến ạ."
Kiều Tĩnh An đang ngồi trong phòng đọc sách giải trí, đứa lớn gọi cô thì đứng dậy sửa sửa làn váy, sân trước.
Biên tập Trương quan sát sân trước nhà họ Hạ, khoảng sân rộng ̃i bằng phẳng, bốn phía là cây xanh rập rờn, hoa cỏ tươi mát, vừa nhìn là biết được xử lý rất kì công.
Khi lần đầu tiên cô ấy đến nhà họ Hạ bàn chuyện dịch sách với phiên dịch Kiều do sở nghiên cứu đề cử, tên nhà quê như cô ấy thật sự là được mở mang tầm mắt, ̣a thế tốt như vậy mà tòa nhà còn lớn nữa.
Không chỉ có căn nhà làm người ao ước mà sự ưu tú của người nhà cũng làm người phải tặc lưỡi.
Nam chủ nhân của ngôi nhà nay là cấp cao trong quân đội, nữ chủ nhân là dịch giả quan trọng của sở nghiên cứu, còn ba đứa c.o.n c.ủa nhà này, đứa lớn là sinh viên, hai đứa con trai con gái nhỏ thì lanh lợi đáng yêu.
Nhà này làm cô ấy hâm mộ thôi, nhà cô ấy mà cũng có thể được như người thì cô ấy cũng sẽ sống quá khổ, đến ba mươi tuổi mà đã bị cuộc sống hằng ngày mài hết tinh thần phấn chấn của tuổi trẻ.
"Chào biên tập Trương, lại làm phiền em phải đến đây một chuyến rồi." Kiều Tĩnh An mặc một chiếc váy dài màu trắng thắt eo, một người mẹ năm con mà lại có vòng eo của một cô mười ́m , tìm ai mà được như vậy đây?
Biên tập Trương nuốt tiếng thở dài, cô ấy cười: "Phiền gì ạ, ngày mùa hè thế này mà được đến nhà chị Kiều ngồi hóng gió một chút thì có khi lại là chuyện vui ấy chứ."
Kiều Tĩnh An mỉm cười, rót cho cô ấy một ly nước chanh ướp lạnh.
"Đứa lớn nhà chị thích uống nước chanh mùa hè nên chị cũng tranh thủ dùng luôn. chúng uống ít thôi, dù gì cũng là nước ướp lạnh nên lạnh quá."
Biên tập Trương gật đầu, cô ây chuyển đề ̀i qua chuyện những cuốn sách, cuốn trước đó vốn đã gửi cho nhà in rồi, chắc là cuối tháng là có thể đem bày bán.
Gần đây nhà xuất bản mới đưa vào thêm năm cuốn sách văn học ngoại văn, ý của tổng biên tập là để chị Kiều dịch một quyển, nên mang năm quyển đến, cho cô chọn một quyển trước.
Kiều Tĩnh An nhận sách lật qua xem thử, trong đó có một quyển tự truyện làm cô cảm thấy rất hứng thú. Nếu cô nhớ nhầm, tự truyện của vị chính khách người Anh này này trở nên rất nổi tiếng.
Biên tập Trương cười nói: "Độ khó của quyển này nhỏ, tổng biên tập của chúng em vốn cũng rất muốn mời chị dịch quyển này."
"Mọi người khách sáo quá, để chị đọc quyển này hai lần trước rồi tranh thủ hoàn thành nó trước sang năm."
Kiều Tĩnh An tự nhiên vén tóc tai, da thịt trắng mịn nhẵn bóng lộ , đối lập hoàn toàn với màu tóc đen óng ả, làm cho khí chất của cô càng trở nên độc nhất vô nhị.
Biên tập Trương thở dài một tiếng, nói chính sự xong nói thêm mấy câu khách sáo nữa thì đứng dậy về.
Cánh cửa sơn đỏ nhà họ Hạ khép lại lưng cô ấy, biên tập Trương thoải mái thở dài một , bước mà ngoảnh lại.
Là một người phụ nữ bình thường, cô ấy thích hợp chung đụng với những người phụ nữ thô sơ bình thường hơn, đứng bên cạnh phiên dịch Kiều, cô ấy chỉ là ngọn nến mờ mờ ánh sáng.
Sau khi Kiều Tĩnh An tiễn biên tập Trương khỏi, cô nằm lại ghế, mái tóc dài mềm mại đen nhánh xõa bung ở hai bên, cô cầm quyển hồi ký trong tay, từ từ đọc từng trang một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-273.html.]
Đứa lớn tới, ngồi xuống đối diện cô: "Đây là quyển tiếp theo ạ?"
"Ừm. Một quyển tự truyện, mẹ bao giờ dịch thể loại này, cảm thấy khá là hứng thú."
Đứa lớn hỏi nữa, hai mẹ con ngồi đối diện đọc sách, chỉ thấy tiếng lật sách của hai người.
Cơn gió thoảng qua dưới ̀ng cây, mái tóc dài rũ xuống của cô phiêu đãng nhẹ nhàng trong gió, một đứa nhỏ nghịch ngợm chạy đến, nhẹ nhàng nắm lấy mái tóc dài của mẹ, ngồi xổm xuống chiếc ghế bên cạnh thắt bím tóc cho mẹ.
Đôi mắt Kiều Tĩnh An vẫn rời khỏi quyển sách: "Ngủ trưa dậy rồi hả?"
"Dạ." Cô bé Đường Đường gật đầu, lại tiếp tục thắt tóc, mái tóc đen óng ả của mẹ thật suông mềm.
Đứa lớn ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua Đường Đường cười nói: "Uống nước ?"
"Uống rồi ạ."
"Anh tư của con rồi?"
"Anh tư đang chơi ở sân với hai rồi ạ."
Kiều Tĩnh An hỏi nữa, cô bé Đường Đường khó gặp được lúc Kiều Tĩnh An bận làm việc, một lúc lâu , cô bé đứng dậy: "Con thắt xong rồi."
Đứa lớn và Kiều Tĩnh An nhìn về mái tóc mà Đường Đường vừa thắt xong, đứa lớn phụt cười.
Kiều Tĩnh An im lặng liếc nhìn Đường Đường, đứa trẻ nghịch ngợm này biến mái tóc dài của cô thành một mớ lộn xộn, còn cắm thêm một bông hoa đỏ dưới đuôi tóc nữa chứ.
Đường Đường vui vẻ nói: "Đẹp lắm, con một bông, mẹ một bông."
Bà nội mua cho cô bé hai đóa hoa đỏ rực, một đóa đang cắm đầu nó, vẫn còn lại một đóa thì đương nhiên phải chia sẻ với mẹ mình rồi!
Chưa nói đến xấu đẹp, chí ít tâm tính của đứa trẻ này vẫn rất tốt.
Kiều Tĩnh An vô cùng miễn cưỡng nói lời cảm ơn, cô đặt sách xuống, ôm Đường Đường vào lòng: "Con bé này, mắt thẩm mỹ của con học ở vậy hả?"
"Xấu gì ạ?" Cô bé lắc đầu: "Con và mẹ đều là những đóa hoa của Tổ Quốc mà ~ là hoa đỏ ạ."
Đứa lớn cười hỏi: "Vậy thì nào?"
"Anh cả ? Anh cả là cái cây ." Đường Đường chỉ vào cái cây đang đung đưa theo gió lưng cả.
Kiều Tĩnh An xoa xoa đầu cô bé: "Anh hai, ba, tư của con đang làm gì ở sân vậy?"
"Anh hai đang dạy cho tư làm gian thương."