Hạ Huân dịu dàng lau nước mắt cho cô: “Không là đoàn tụ hả, đừng đau lòng.”
Kiều Lập Phong tới: “, cuối cùng thì cả nhà chúng cũng đoàn tụ , đừng !”
Hai con hòa hoãn một lúc thì mới , ánh mắt Kiều Lập Phong tràn đầy sự thâm tình, với Kiều Tĩnh An: “Cha là cha con đây.”
“Cha!”
“Ừ!” Kiều Lập Phong vui mừng đáp , nếp nhăn nơi khóe mắt đều xô , đến lợi cũng lộ , hề giống với dáng vẻ khoe khoang bình thường của ông.
Kiều Lập Phong kéo Kiều Tĩnh An: “Nào, để cha giới thiệu cho con, đây là cả, chị dâu cả của con, bên là hai, chị dâu thứ của con, hai con bằng tuổi với con.”
Kiều Tĩnh An chào hỏi với các chị dâu, hai em Kiều Cảnh Du, Kiều Cảnh An ôm em gái một cái.
Từ nhỏ bọn họ là một em gái ở nhà bà ngoại nông thôn, hơn ba mươi năm, bọn họ vẫn luôn nhớ mong, hôm nay cuối cùng cũng gặp.
Kiều Tĩnh An kéo Hạ Huân và mấy đứa nhỏ tới: “Đây là chồng con Hạ Huân, đây là con của con Hạ Tư Dương, Hạ Hướng Quốc, Hạ Hướng Gia, Hạ Hướng Đình, Hạ Tư An.”
“Tốt, , đều là những đứa bé ngoan.”
Đường Đường vui vẻ : “Trong tên của hai, và cháu đều một chữ An.”
Hoàng oánh ha ha: “Cậu hai cháu và cháu là sinh đôi, cho nên trong tên đều một chữ An, bà ngoại chỉ bọn họ bình an trưởng thành.”
“Tốt quá, cháu và tư cũng là sinh đôi.”
Kiều Cảnh An bế lấy Đường Đường: “Nhóc con, cháu tên là Hạ Tư An hả?”
“Dạ, hai thể gọi cháu là Đường Đường.”
“Đường Đường thật là xinh .”
“Ha ha, cháu mà.”
Người cả nhà rộ lên, Kiều Tĩnh An : “Con nhóc từ nhỏ thích ăn diện , là giống ai nữa?”
Kiều Lập Phong : “Theo cha thấy thì giống với bà ngoại cô bé, con xem, cũng lớn tuổi như , vẫn còn tao nhã vô song như .”
Hoàng Oánh hổ, đ.á.n.h Kiều Lập Phong một cái, oán giận: “Ông xem ông kìa, bọn nhỏ còn đang ở đây mà.”
Chị dâu cả nhà họ Kiều, chị dâu thứ nhà họ Kiều một cái, ban đầu còn nghĩ cô em chồng cuộc sống t.h.ả.m cơ, ngờ tới sống thật là thoải mái. Em rể chức vị cao, chính bản cô trẻ tuổi chỉ hai mươi tuổi , mà ngờ tới ngay cả con cũng nuôi ưu tú như .
Nghe ba đứa lớn một đứa đang ở sở nghiên cứu, một đứa đang kinh doanh, một đứa còn đang học tiến sĩ, quá khủng khiếp!
Chỉ là, nhận như tồi!
Sau khi giới thiệu quen một phen, đoàn khỏi sân bay, chuẩn về nhà.
Hạ Huân lái xe chở vợ chồng Kiều Cảnh Du và Kiều Lập Phong. Kiều Tĩnh An lái xe chở vợ chồng Kiều Cảnh An và Hoàng Oánh. Đứa thứ hai lái xe chở mấy em.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-279.html.]
Trên đường, Kiều Cảnh Du tiếp lời Hạ Huân, chuyện một hồi, hai quả thật là khá hợp . Bây giờ trong nước còn tương đối khép kín, Kiều Cảnh Du ngờ tới em rể ít.
Hạ Huân: “Tĩnh An tương đối chú ý tin tức ở nước ngoài, em cũng từ cô chút.”
Trên mặt Kiều Lập Phong mang vẻ mỉm hài lòng: “Con cũng tệ.”
Đây là sự cho phép đến muộn của cha vợ đối với con rể. Hạ Huân khẽ mỉm , lên tiếng.
Hoàng Oánh ở vị trí cạnh ghế lái, tích cực chuyện phiếm với con gái, chỉ là, cũng tính là chuyện phiếm. Từ đầu tới cuối Hoàng Oánh đều khen ngợi con gái: Lái xe thật là giỏi! Tìm chồng vô cùng ! giáo d.ụ.c bọn nhỏ ...
Hai vợ chồng Kiều Cảnh An phì . Chị dâu thứ nhà họ Kiều nhịn : “Mẹ, mà còn khen nữa thì em gái cũng hổ đấy.”
Hoàng Oánh phản ứng kịp, sắc mặt con gái một cái: “Cũng bình thường mà, đều những lời thật lòng.”
Kiều Tĩnh An khẽ mỉm : “Con mà! Mẹ, bây giờ mợ cũng ở nhà bên cạnh nhà chúng con , hiện tại đang ở nhà chờ với cha chồng con.”
“Phải gặp một mới , cả đời của , cảm kích nhất chính là nhà con, cảm kích bọn họ nuôi dưỡng con như .”
“Dạ.”
Nói tới cha chồng, nhân lúc bây giờ xe đều là nhà, Hoàng Oánh hỏi cô: “Cha chồng con dễ chung sống ? Có gây khó dễ cho con ?”
“Rất dễ sống chung, cha chồng đều là lý lẽ, bình thường ở nhà cũng vô cùng tôn trọng ý kiến của con, cái gì bất tiện cả.”
“Thật ?”
“Thật ạ.”
Hoàng Oánh vẫn yên lòng, hỏi tới hỏi lui chuyện sinh hoạt bình thường, Kiều Tĩnh An hiểu tâm trạng của bà, cũng kể từng câu từng câu của bà.
Nghe con gái kể cuộc sống của cô nhanh chậm, Hoàng Oánh nhịn rơi lệ: “Thật , cha vô trách nhiệm như hai chúng mà con cũng sống vô cùng .”
Kiều Tĩnh An bất đắc dĩ : “Nói thật thì lúc còn nhỏ con trách hai , hỏi là hai cần con nữa . Sau đó lớn lên chút, bà ngoại thương yêu con, mợ cũng đối xử với con như con ruột, con cũng thoải mái .”
Lời cũng là cô cô .
Nghe con gái trách , trong lòng Hoàng Oánh đau khổ thở thông, lệ nóng cũng ngừng .
Kiều Tĩnh An và trai, chị dâu vội vàng khuyên bà,
Dầu gì cũng đến cửa nhà, Hoàng Oánh là một vô cùng chú trọng hình tượng, khi chỉnh lý bản ở xe xong, mới mở cửa xuống xe.
“Cha , ca, chị dâu cả, hai, chị dâu thứ, hoan nghênh tới nhà em. Mời !”
Đứa lớn, đứa thứ hai lên mở cửa, mở cả hai cánh cửa , hoan hỷ nghênh đón khách quý.
Bốn trai, chị dâu nhà họ Kiều, thấy cổng và sân lớn như , càng hiểu rõ về cuộc sống Kiều Tĩnh An.