Cho đường phèn nấu màu cánh rán, cho thịt ba chỉ nồi một nữa, cho những hương liệu như hoa hồi, hương diệp, vỏ quế , đổ nước xâm xấp, cho lửa to lên, chuyển nồi đất, cho lên bếp lò nhỏ để lửa liu riu.
Đi nhà nhổ một cây bắp cải , rửa sạch sẽ cắt thành sợi nhỏ, cắt mấy nguyên liệu phối hợp là gừng và tỏi , đến lúc đó trực tiếp cho nồi xào.
Hơn năm giờ, nấu một nồi cơm khô gạo trắng, chờ bọn nhỏ về.
Kiều Tĩnh An ở trong sân, xa xa thấy ba đứa nhỏ uể oải theo phía Hạ Huân.
Đứa lớn, đứa thứ hai, đứa thứ ba nghĩ tới buổi tối ăn mì, đúng là chẳng về nhà gì cả.
Đứa thứ hai rên rỉ than thở cúi đầu , đột nhiên đụng cha nó.
Đứa thứ hai xoa xoa đầu, định hỏi thế.
Kết quả ngẩng đầu lên thấy chúng nó ở trong sân, chờ chúng nó.
“A! Mẹ con về !” Đứa thứ hai ôm chân dài của cha nó kêu nhảy!
Hạ Huân cô, toét miệng một cái.
Kiều Tĩnh An đàn ông ở phía toét miệng ngây ngô, chỉ cảm thấy ngốc.
Đứa thứ ba cũng còn uể oải nữa, chân ngắn nhỏ chuyển sang chạy thật nhanh!
Đứa lớn cũng hô to: “Mẹ, con ăn đồ ăn ngon!”
Ba đứa nhỏ hưng phấn ôm eo cô, cái miệng nhỏ xinh của tụi nó mấp máy nói liên hồi rằng cha ngược đãi tụi nó, cho tụi nó ăn ngon, ngày nào cũng ăn cháo với mỳ sợi, nên ngày nào chúng nó cũng rất nhớ mẹ.
Hạ Huân nhìn ba đứa con trai bất hạnh của mình, đúng là bình thường chẳng bao giờ được thấy cảnh tượng này, con cái nhà nào cũng tố cáo!
Đứa thứ ba ỷ vào việc nó là đứa nhỏ nhất đưa tay muốn được cô bế.
Kiều Tĩnh An bế nó được hai phút thì cánh tay tê rần nhưng cái quả cầu thịt này lại hề tự giác chút nào, cái m.ô.n.g nhỏ còn lắc trái lắc phải yên.
Cô chịu nổi nữa, thấy Hạ Huân đến, cô bế nó bỏ vào lòng luôn.
"Được rồi, được rồi, mẹ cũng rất nhớ các con, hôm nay về nhà nấu món ngon cho các con ăn nhé!"
Ba đứa trẻ mong đợi nhìn cô, món ngon gì vậy?
Kiều Tĩnh An chỉ mỉm cười mà nói gì, cô đến bếp bưng một cái niêu để bàn, mở nắp , thịt kho ̀u tắm mình trong lớp dầu đỏ óng ánh, nhìn thôi đã làm người nuốt nước miếng.
Hai đứa lớn vui vẻ chạy sân rửa tay rồi vội vã bưng chén lên.
Cô gọi Hạ Huân đến nhóm lửa, khi lửa bốc lên phừng phực cô xào một dĩa bắp cải nóng hổi, khi bưng để bàn vẫn còn bốc khói nghi ngút.
Đã lâu được ăn đồ ăn ngon như vậy, ngay cả Hạ Huân cũng ăn đến mức phải nới thắt lưng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-83.html.]
Kiều Tĩnh An trợn trắng mắt nhìn , có cần phải như vậy ?
Sau khi cô về, hai ngày này cũng có công việc gì phân cho cô, mỗi ngày, cô đều dồn hết tinh thần vào ba bữa cơm, đổi nhiều cách vỗ béo ba đứa nhỏ hệt như ba con sâu tham ăn này.
Chừng mấy ngày , bốn cha con mới hồi phục lại từ niềm vui cô về.
Bây giờ đã là trung tuần tháng mười, nhiệt độ đang giảm nhanh, ngoài việc dự trữ lương thực trong nhà thì thì mấy thứ cần phải dự trữ để qua mùa vẫn được chuẩn bị.
Thứ đầu tiên là muối dưa chua. Cải thảo trồng trong sân để ăn một ít, phần còn dư cô tính giữ lại để ăn rau tươi.
Cải thảo, bắp cải đọng sương của Tứ Xuyên ăn cực kì ngon. Năm nay cô muốn trồng thử, đợi đến khi nhiệt độ xuống thấp chút nữa thì cô lại cắt cải thảo, bắp cải vào.
Về phần cải thảo dùng để ướp thì phải mua ngoài thôi.
Năm nay cũng giống như năm ngoái, những gia ̀nh bộ đội có nhu cầu thì đến ban hậu cần mua một ít rau mùa đông.
Song, năm nay thịnh hành việc tự trồng rau nên đến mua cũng nhiều.
Cô tính mua ba trăm cân cải thảo, một trăm cân khoai tây và một trăm cân củ cải trắng. Những thứ như hành tây, bắp cải cô tự trồng vẫn đủ ăn nên ̣m thời mua.
Tốn hai ba ngày mới cho hết dưa chua vào vại đựng dưa chua, xong xuôi cô lại vội vàng chuyện củi lửa.
"Khi nào thì nhà chúng bắt đầu tích trữ củi đốt vậy? Nếu trữ thì có khi mấy ngày nữa tuyết rơi mất." Vậy sẽ vào núi được.
Ăn xong bữa sáng hôm , Tôn Hữu Căn, Vương Kiến Cường dẫn theo mấy người nữa tới, trong tay họ đều cầm đòn gánh và mấy sợi dây.
Kiều Tĩnh An mỉm cười nhìn chị dâu Tôn: "Sao các chị cũng tới vậy?"
"Còn phải là chung cho vui ? Bây giờ núi vẫn còn một ít nấm, hái về cũng làm được một món."
"Trưa nay mọi người đừng về, ăn ở nhà em , nếm thử tay nghề của em luôn."
Mấy người phụ nữ theo mấy người đàn ông, đàn ông bận rộn đốn củi, phụ nữ bận rộn nhặt mấy loại hạt như hạt dẻ, hạt thông, đương nhiên là thể quên chuyện hái nấm.
Hôm nay mấy đứa nhỏ vẫn đang học nên có bọn nhỏ quấy rối, mọi người làm việc cũng nhanh tay hơn.
Bận rộn đến mười giờ hơn, Kiều Tĩnh An đến nói với các chị một tiếng rồi vội vàng về nhà chuẩn bị cơm nước.
Hôm nay đông người nên cô tính nấu cơm.
Sáng sớm trước khi khỏi nhà, cô đã nhào bột sẵn, giờ chắc đã nở rồi, đầu tiên cô tìm lồng hấp đặt một cái chảo lớn, hấp tổng cộng bốn lồng bánh bao chay.
Trong lúc hấp bánh bao, cô lấy từ trong gian hai thanh xương cùi, bổ đôi , ném vào trong nồi hầm đến khi sủi bọt, lấy rong biển sạch sẽ đã ướp xong cho vào nồi, hầm một nồi canh xương heo rong biển đầy ắp.
Xắt một cân thịt ba chỉ thành từng lát rồi bỏ vào nồi ́n một lát, đến khi miếng thịt cháy vàng cong cong thì bỏ tương ớt, gừng lát, tỏi băm, dầu màu, và để tăng thêm hương vị, cô cho một dĩa ngồng tỏi vào, tiếng xào nấu vang lên ngừng, mùi thơm của ngồng tỏi xào thịt vô cùng đậm đà, khó cưỡng.