Một thanh niên hi hi gọi cô: “Đồng chí, mua lá ? Ngày tết đãi khách, quà tặng, đều mặt mũi.”
“Bao nhiêu tiền?”
“Ha ha, cần phiếu, năm đồng một cân.”
Cầm xem bánh vỡ vụn, đầu bước .
“Này, đừng mà, chê đắt thì chúng còn thể chuyện, đây chính là ngon ở Tây Nam đó, đừng mã nó , pha thơm đó.”
“Bánh của , dùng để nấu trứng luộc trong nước thì còn thể, năm hào một cân thì còn mua một ít.”
Giá năm hào, nhất định là thanh niên sẽ , chỉ là cũng lá của bán , tới c.h.ặ.t c.h.é.m nửa ngày, mua hai cân với giá bảy đồng.
Đi hai bước, gặp một bán trứng gà, cô mua năm cân, giữ cho hai ông bà ăn.
Lúc gặp bán những thứ đắt đỏ như t.h.u.ố.c lá, rượu, cô đều mua.
Đi vòng qua hai con hẻm, rốt cuộc cũng gặp một nhà bán thịt dê, hỏi giá cả, trực tiếp mua ba cân thịt dê, một cái chân dê. Mặc dù giá cả đắt, chỉ là ăn độc môn, gian cho cô c.h.ặ.t c.h.é.m giá.
Nhớ tới tìm mua dê sữa, bây giờ vẫn chở đến Đông Bắc, phỏng chừng đợi đến đầu mùa xuân sang năm.
Trên đường trở về, cầm một ít rau cải tươi trái cây từ gian, bỏ trong giỏ, dùng vải đắp lên.
“Vị đồng chí , mệt , uống cốc nước ?”
Kiều Tĩnh An ngang một con hẻm, một cụ bà gọi .
Kiều Tĩnh An đầu, tóc hoa râm, mặt lạnh nên đỏ ửng lên, tay cũng nứt nẻ hết cả. Áo bông vẫn còn chỉnh tề, kỹ thì sẽ phát hiện, bông bên trong áo đều vón thành cục .
Bên chân bà cụ một cô gái nhỏ sắc mặt vàng khè, gầy yếu chịu nổi, khuôn mặt nhỏ nhắn một đôi mắt to cô.
Kiều Tĩnh An xung quanh một hồi, hai bên con hẻm cũng ai.
“Cháu khát! Bà cụ, chuyện gì bà cứ .”
Thấy cô ở cửa, , bà cụ cửa, xung quanh một hồi. Vẫn còn yên tâm, bảo cháu gái nhỏ đầu hẻm, thấy tới thì kêu lên một tiếng.
Cô bé chạy xa, bà cụ tìm một cục tròn tròn màu vàng như hạt dẻ, đưa cho cô xem: “Nhìn xem, cô thứ ?”
Kiều Tĩnh An nhận lấy, tay ấm nhuận, màu sắc thuần khiết.
“Đây là một viên ngọc vàng mà tổ tiên nhà truyền xuống.”
Bà cụ thấp thỏm Kiều Tĩnh An một lời.
Kiều Tĩnh An vuốt nhè nhẹ trong chốc lát, về phía bà cụ: “Bà , bà đổi cái gì?”
Nghe cô hỏi giá, ánh mắt bà cụ cũng sáng lên, vội vàng : “ đổi phiếu lương thực, đổi tiền, đổi phiếu bông vải!”
Nói xong lúng túng một tiếng: “Có là nhiều ?” Sợ cô cần, bà cụ còn vội vàng : “Thế , cô cảm thấy nó trị giá bao nhiêu?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-90.html.]
“Nếu như bà đồng ý, với viên ngọc , cháu thể cho bà phiếu lương thực ba mươi cân, hai mươi đồng tiền.”
Bà cụ liền vội vàng gật đầu đồng ý, giá tiền còn nhiều hơn so với bà cụ dự đoán.
Kiều Tĩnh An trực tiếp cầm tiền và phiếu lương thực từ trong túi đưa cho bà cụ.
Bà cụ thiên ân vạn tạ.
Kiều Tĩnh An đầu hai bước, thấy cô bé nhỏ run rẩy trong gió rét, thở dài, dừng : “Nếu như bà tin cháu, cháu thể lấy mười cân bông vải cho bà, buổi trưa sẽ đưa tới cho bà, bà thể đưa tiền cho cháu để mua, hoặc là dùng những thứ khác đổi.”
Bà cụ quan sát cô hồi lâu, mới quyết định: “Nếu như cô bông vải, thể dùng những thứ đồ khác đổi cho cô.”
Kiều Tĩnh An tùy ý gật gật đầu.
Cô cũng chẳng là nhắm những thứ đồ mới tìm bông vải cho bà cụ.
Trở về nhà họ Hạ, để giỏ đựng thức ăn xuống, lấy trứng gà rau cải, trái cây , cũng lấy cả thịt dê luôn.
Buổi trưa khoai tây bào sợi chua cay, canh miến dưa chua, ăn với cơm trắng.
Hơn mười một giờ, bà Hạ dẫn đứa thứ ba về, đúng lúc ăn cơm.
Sau bữa cơm trưa, bà Hạ dụ dỗ đứa thứ ba phòng ngủ nghỉ ngơi một lúc.
Kiều Tĩnh An cho thịt dê cắt, xương c.h.ặ.t, hoa hồi, gừng nồi, cho đầy nước nồi, bật lửa to nấu sôi, hớt bỏ bọt nổi bên , cho lửa nhỏ từ từ hầm.
Nửa chiều, mùi thơm sực nức của thịt dê bay , nước dùng mất màu, cắt củ cải cho , tiếp tục từ từ hầm.
Ông Hạ tan trở về, tới cửa khu nhà lầu tập thể ngửi mùi thơm của canh thịt dê, nhịn hỏi quen, nhà ai hầm canh thịt dê mà thơm ?
Một ông lão hừ lạnh một tiếng với ông: “Còn nhà ai nữa? Ngoại trừ nhà ông thì còn nhà ai đây? Con dâu ông cũng lợi hại thật, đông chí tranh cướp thịt dê, thế mà vẫn mua .”
Ông Hạ so đo với đó, ha hả về nhà.
Cách nhà càng gần, mùi thơm càng nồng.
“Cha về, chúng dọn cơm thôi.”
Buổi tối ăn canh thịt dê, còn bánh ngô trắng mà đó cô chiên, ngâm trong canh thịt dê, mùi vị cực kỳ ngon.
Bà Hạ uống một bát canh , uống ngon, nhịn múc thêm một bát nữa.
Đứa thứ ba cầm thìa nhỏ trong tay, ăn thịt dê, Kiều Tĩnh An gắp cho nó hai miếng thịt, ba miếng củ cải.
“Tĩnh An , khi nào con định về?” Bà Hạ hỏi.
Mặc dù hai ông bà thích con cháu ở bên cạnh, chỉ là con trai ở bên , một đàn ông chăm hai đứa con, cũng cách xa .
Kiều Tĩnh An cũng đang cân nhắc xem là lúc nào nên trở về: “Ngày , ngày mai con mua vé.”